Chương 96: Cô bé lọ lem may mắn có thai _Làm người giúp việc bảy ngày (1)

Bởi vì một câu nói “Thiên sứ” của Bạch Tuấn Ngạn khiến cho không khí bàn ăn trở nên ngượng ngùng. Lời nói của hắn làm cho Âu Y Tuyết và Trần Di giật mình, mà Bạch Tuấn Ngạn thì vẫn bình thản như không có gì.Cũng may, sau đó Trần Di cũng phá vỡ không khí ngượng ngùng này cùng nhau nói chuyện với Bạch Tuấn Ngạn, đến cuối cùng, mọi người đều tự nhiên ăn những món do Bạch tuấn Ngạn nấu. Âu Y Tuyết không muốn ăn nhưng do suốt một ngày cũng chưa ăn gì, với lại bạch Tuấn Ngạn không ngừng gắp thức ăn để vào chén của cô, lời mời quá nhiệt tình của anh nên cô cũng phải ăn một chútKết thúc một bữa cơm, trừ đi cuộc nói chuyện lúc đầu thì không khí cũng không tệ lắm.Bởi vì một bữa ăn mà cả ba người hiểu thêm về nhau một chút.Bạch Tuấn Ngạn biết Trần Di và âu Y Tuyết còn là học sinh, Âu Y Tuyết và Trần Di thì biết anh ở một mình công việc của anh là kinh doanh rượu…Dùng cơm xong đã hơn bảy giờ tối. Trần Di và Âu Y Tuyết nhẹ nhàng từ chối ý tốt của Bạch Tuấn Ngạn muốn đưa họ về, ngay sau đó rời đi nhà anh ta.. . . . . . .Bầu trời tối nay không có sao, đen kịt một màu. Trong không khí có hơi nóng, yên lặng đến kinh dị.Ngồi trên xe lăn, lật xem một xấp hồ sơ, mặc dù trong đôi mắt chỉ có hình ảnh và con chữ, nhưng suy nghĩ đã sớm bay xa.Nhớ lại lời nói của những người giúp việc về chuyện tai nạn xe cộ trước kia, trùng khớp với lời của Âu Xảo Lệ nói với anh, hoàn toàn không có một chút sơ hở, bởi vì đó là sự thật.Nếu không phải tại xấp hình đó, anh cũng không gặp tai nạn xe cộ mà liệt hai chân.Lửa giận trong lòng không phải chỉ do một hai lời mà hiểu rõ, trong đôi mắt đen sâu thẳm không biết từ khi nào đã dấy lên ngọn lửa, anh lạnh lùng nhăn mày lại, đối với sự thật này chỉ có đau lòng và tức giận ngập trời.Hôm nay cô cùng một người đàn ông xa lạ ôm nhau, những tấm hình kia luôn xoay vòng trong đầu anh.Đôi môi xinh đẹp mím chặt, tài liệu trong tay không biết khi nào thì đã bị bóp nhàu những ngón tay trở nên trắng bệch, sau vài phút đồng hồ, rốt cuộc anh cầm điện thoại lên.“Điều tra cho tôi chỗ ở của cô ta…”. . . . . . .※Sáng sớm hôm sau, mặt trời vừa lộ ra, phía xa xa mấy trắng lững lờ,Nhà họ Trần…Bởi vì Âu Y Tuyết ngủ lại, cho nên Trần Nam lấy ra thêm một chiếc đệm nhỏ để vào phòng Trần Di, để hai người ngủ với nhau. Âu Y Tuyết cũng không nói gì, chỉ là cảm thấy hơi ngượng ngùng, cũng may những đứa trẻ này đều rất thích cô, hơn nữa cô hết lòng vì bọn nhỏ, cho nên từ đáy lòng Trần Nam rất thích Âu Y Tuyết, thậm chí xem cô như con nuôi.Trong phòng ăn ——Giữa một bếp lò đang tỏ khói, trong bếp lửa cháy bập bùng, có hai bóng người đang bận rộn.”Bạn ngủ thêm một chút, tại sao không nghe” Nhìn Âu Y Tuyết đang bận rộn bên cạnh, Trần Di không vui nói : “Bây giờ mới năm giờ rưỡi sáng, từ giờ đến cửa hàng còn lâu lắm, bạn ngủ thêm một lúc, chỗ này có mình rồi” Nói xong lại vội vàng đuổi cô đi.Dối với sự cằn nhằn của Trần Di, Âu Y Tuyết cười dịu dàng, nói : “Mình có thói quen dậy sớm, ngủ không được” Ở nhà họ Âu, cô vì không muốn gặp mặt mọi người, luôn dậy thật sớm. Cho nên theo thời gian đã thành thói quen.”Ai lại có thói quen dậy sớm chứ” Trần Di không tin lời cô… đang muốn nói tiếp, một tràng tiếng kêu cắt đứt lời cô.”Tiều Di Tiểu Di, không hay rồi !” Một bóng dáng mập mạp ra sức chạy tới chỗ Trần Di.Trần Di quay đầu lại, phát hiện là dì Bàn bán tạp hóa ở đầu hẻm, vì vậy liền hỏi : “Dì Bàn, có chuyện gì vậy ?”Dì Bàn chaỵ tới trước mặt Trần Di, vỗ vỗ ngực mình do chạy quá nhanh mà thở không nổi, thở hổn hển một hồi, nói : “Bố con, bố con…. ông bị bắt rồi…..””Cái gì!”Còn chưa đợi dì Bàn nói hết, Trần Di đã bỏ dao xuống, rơi thẳng mặt đất. Mà Âu Y Tuyết ở bên cạnh cũng khiếp sợ.”Ba cháu ở đâu ? Ông ấy sao lại bị bắt ?” Trần Di vội vàng hỏi, trên mặt tràn đầy lo lắng.”Không biết những người đó là ai, đám người đó bây giờ đang ở…” Ngón tay tròn trịa của dì Bàn chỉ hướng ngoài cửa, không nói nên lời.Nghe vậy, Trần Di còn đang nấu ăn, lập tức chạy ra.Cô còn chưa chạy ra đến cửa nhà, xa xa liền thấy mấy người mặc đồ tây, những người đan ông có khuôn mặt lạnh lùng đi về phía cô, mà trong những người đó có một người có khuôn mặt trắng bệch vô cùng khổ sở là Trần Nam.”Ba” Trần Di vội vàng chạy tới, kéo trần Nam từ trong tay một người đàn ông xa lạ, lo lắng xem xét ông, hỏi : “Ba, xảy ra chuyện gì ? Có chỗ nào bị đau không ?” Đem tất cả lo lắng trong lòng nói ra hết một hơi, Trần Di không biết làm sao.Sau khi cô nói xong, Trần Nam vẫn không nói tiếng nào.Trong lòng không khỏi lo lắng, Trần Di không hiểu ngẩng đầu hỏi Trần Nam, lại phát hiện khuôn mặt ông càng trắng, vô cùng đau khổ, môi run run không nói lời nào.”Ba, ba làm sao vậy ? Ba đừng làm con sợ…” Trần Di vô cùng sợ hãi, nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Trần Nam, Trần Di lại càng lo lắng.”Ba…. ba….” Trần Nam không nói nên lời, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn không nói được lời nào. Ông chỉ nắm thật chặt tay Trần Di, nước mắt không ngừng rơi.Không thể từ trong miệng Trần Nam để biết xảy ra việc gì, cô quay sang đám người bị lãng quên nãy giờ….Đôi mắt không hề thay đổi, vẻ mặt nghiêm túc của những người đàn ông đó luôn nhìn họ, đôi mắt TrầnDdi lạnh lung nhìn họ, hỏi: “Các người làm gì ba tôi, các người là ai!” Trong giọng nói nồng nặc lửa giận.Nghe vậy, mấy người đàn ông đó nhìn Trần Di đang đứng bên cạnh Trần Nam, nhưng cũng không để tâm đến cô. Ánh mắt nhìn Trần Nam, người đàn ông cầm đầu chậm rãi lên tiếng.”Ông Trần, chuyện tôi vừa nói với ông khi nãy hẳn là ông hiểu. Bây giờ, chúng tôi yêu cầu trong vòng một ngày ông phải dọn đi, nếu có gì không rõ, ông có thể tìm ông Trần Đông hỏi rõ ràng”Dứt lời, khuôn mặt Trần Nam càng trắng hơn.Ông run rẩy vươn tay của mình, bước chân siêu vẹo hướng những người đàn ông kia, muốn thử thương lượng nhưng lời đến cửa miệng vẫn không thốt ra thành câu.Mà Trần Di ở sau lưng ông cùng với Âu Y Tuyết vừa từ trong nhà bước ra cũng nghe rõ.”Ba, người đó vừa nói gì?” Trong lòng Trần Di hoảng hốt, đôi mắt vì khiếp sợ mà mở to, hỏi tiếp : “Chỗ này là nhà chúng ta, người đó tại sao lại yêu cầu chúng ta rời đi?” Cô vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn không hiểu gì cả.Người đàn ông kia giống như có lòng tốt, quay đầu nói với người bên cạnh, lại thấy một người khác rút từ hồ sơ ra một xấp văn kiện đưa ra trước mặt Trần Di.Nhìn thấy dòng chữ trên tờ giấy, sự nghi ngờ rtrong lòng của Trần Di cũng đã rõ. Cô cố gắng bình tĩnh, đọc mấy chữ : “Giấy bán nhà…”Không thể được…. tại sao lại……..Trần Di rốt cuộc đã hiều biểu tình của Trần Nam tại sao lại như vậy, chỉ là cô không hiều giấy tờ nhà sao lại nằm trong tay bọn họ. Muốn hỏi, nhưng trong đầu cô hiện ra một cái tên khiếm cô ngẩn ra, sau đó cô nhìn khuôn mặt đau khổ của Trần Nam nói : “Ba, có phải bác đem giấy tờ đưa chọ bọn họ phải không ?”Nghe vậy, Trần Nam chậm rãi gật đầu.Tất cả cũng đã chứng thực, nhưng Trần Di vẫn không muốn tin những gì đang xảy ra, cô đau khổ không dám nhìn lại phần văn kiện.“Nhưng phần văn kiện này làm sao. . . lại trên tay bác?” Cô không nghĩ ra.Nghe vấn đề này, Trần Nam lại rơi nước mắt, nhưng không chờ ông lên tiếng giải thích, người đàn ông kia lại nói : “Hi vọng mấy người làm đúng yêu cầu của chúng ta, nếu không có gì nữa, chúng tôi đi. Nhưng nhớ là phải rời đi trước ngày mai”. Trong giọng nói không có chút thương lượng.”Đợi chút” Trần Di nhanh chân hơn họ chạy ra trước cửa, ngăn lại bọn họ : “Các người là ai, người mua lại là người nào ?”Người đàn ông cầm đầu yên lặng nhìn Trần Di, nói tiếp : “Chúng ta là người của công ty Khải Tát Đế Quốc, người mua lại là ai, ta không thể nói” Nói xong, đám người vượt qua Trần Di đi ra ngoài.Chân trước bọn họ vừa đi ra, chân sau thì Trần Di đã té trên mặt đất, mà người đứng ở phòng ăn sau khi nghe bốn chữ này hoàn toàn sợ đến hồn phi phách tán.Bởi vì cô không nghĩ đến hắn sẽ ra tay với những người bên cạnh cô….Hai mắt bườn bã của Trần Di cùng với bóng lưng run rẩy của Trần Nam, trong lòng Âu Y Tuyết vô cùng rối loạn……… . . . . .Sau khi nghe Trần Nam giải thích, Trần Di đã hiểu tại sao giấy tờ nhà lại nằm trên tay bác của cô, Trần Đông.Thì ra khi mẹ Trần Di còn chưa mất, vì có tiền mua thuốc cho bà, Trần Nam đã đem giấy tờ đi cầm cố cho anh của ông, nghĩ đến sau này có tiền sẽ chuộc về. Vậy mà kéo đến hơn nửa năm, nhà lại không giàu có, dần dần ông cũng quên mất.Vậy mà khi xảy ra chuyện này, ông mới nhớ đến, hối hận cũng không được rồi….※Mặc dù việc này làm cho Trần Nam Trần Di cùng với Âu Y Tuyết vô cùng đau khổ nhưng mọi việc vẫn cứ diễn ra …..Ăn qua loa bữa điểm tâm, Trần Di liền để trần Nam ở nhà, cô đi tìm người phụ trách việc này. Vì vậy dẫn Âu Y Tuyết ra khỏi nhà, mà cô cũng không dẫn Âu Y Tuyết đi tìm đám người kia, chỉ là đi làm trước rồi trưa mới đi tìm.Trong lúc đi đến làm việc ở cửa hàng búp bê, nhìn thấy ở trong cửa có hai người con gái tuổi cỡ hai mươi.Vội vàng bước vào.”Các người là ai?” Trần Di giật mình, lập tức đi tới.Hai người nhìn Âu Y Tuyết với Trần Di, cũng không quá ngạc nhiên. Một người trong đó đi đến quầy, cầm đến hai phong thư để sẵn đưa cho Trần Di, nói tiếp : “Đây là chị Linh chuyển cho hai người, bắt đầu từ mai không cần đến nữa” Nói xong liền không để ý đến hai người họ.Nghe vậy, Trần Di sắc mặt của biến đổi, nhanh chóng mở ra phong thư. Không ngoài dự đoán bên trong là tiền.”Tại sao? Chị Linh sao lại muốn đuổi chúng tôi?” Trần Di không rõ, ngày hôm qua còn bảo họ làm thật tốt, tại sao hôm nay lại đuổi các cô.Chỉ là vấn đề này không ai giúp cô tháo gỡ. . .Mà tới buổi trưa, bởi vì chuyện xảy ra lúc sáng Âu Y Tuyết và Trần Di lại đi tìm việc làm, thế nhưng không có bất luận chỗ nào chịu thuê họ.Trong lòng sợ hãi, Trần Di muốn qua buổi chiều đi thẳng đến Khải Tát Đế Quốc.Buổi chiều, dù là tiệm trà sữa, hay là cửa hàng pizza, họ đều nhận một phong thư . Đơn giản là cho các cô một chút tiền sau đó đuổi.Trong vòng một ngày họ mất tất cả công việc, bao gồm cả chỗ ở………………..※Đứng ở bên ngoài công ty Khải Tát Đế Quốc nghiêm trang tráng lệ, Âu Y Tuyết ngẩng đầu nhìn tòa nhà chọc trời văn phòng Vân Tiêu, trong lòng hoảng sợ. Bởi vì có chết cô cũng không nghĩ đến, một tòa nhà to như thế lại do một tay anh tạo nên. Cô cũng không thể liên hệ với thiếu niên kiêu ngạo ngông cuồng của hai năm trước….Vừa nghĩ tới phải gặp anh, cô rất muốn bỏ chạy, nhưng trần Di luôn khích lệ cô không thể quay đi: không cần nghĩ gì nữa……. . . . . .Cùng Trần Di chậm rãi đi vào Khải Tát Đế Quốc, đi đến một bàn tiếp tân gặp một người phụ nữ ăn mặc xinh đẹp mỉm cười dịu dàng.”Xin chào quí khách, xin hỏi có gì cần giúp đỡ?”Trần Di lần đầu tiên đi đến công ty lớn thế này, dù đã làm trước rất nhiều tình huống, nhưng khi đối mặt, đầu óc cô trống rỗng.”Tôi muốn tìm Tổng giám đốc của các người” Âu Y Tuyết lên tiếng nói.Sau khi nghe một câu như vậy, cô tiếp tân sửng sốt, Trần Di lộ ra vẻ mặt cảm kích.”Xin hỏi cô có hẹn trước không?” Cô tiếp tân vẫn nở nụ cười như cũ, nhẹ nhàng hỏi.Âu Y Tuyết mở miệng hỏi, dĩ nhiên không có hẹn trước, im lặng năm giây từ từ lắc đầu : “Không có””Xin lỗi, tôi không thể cho hai người vào” Cô tiếp tân xin lổi cười giải thích : “Tổng giám đốc công việc bận rộn, nếu như muốn gặp phải hẹn trước””Vậy bây giờ chùng tôi hẹn được không?” Trần Di không nhịn được hỏi. Bởi vì khẩn cấp cô không thể nghĩ nhiều.”E là không được” Cô tiếp tân tiếp tục nói : “Hẹn là phải trước hai hay ba ngày mới được” Nói xong không để ý đến hai cô nữa mà tiếp tục công việc của mình.Trần Di không cam lòng, nghe nói thế lo lắng không thôi.Hai hay ba ngày căn bản là không thể, những người đó ra thời hạn là trong hôm nay, cô không có thời gian, vừa nghĩ tới bọn nhỏ trong nhà có thể đang khóc, trong lòng cô liền đau khổ.Vì vậy quyết tâm, nhìn lên trên, định chạy vào, nhưng bị Âu Y Tuyết cản lại nói : “Bạn đi về trước”