Chương 96 – Đây là trừng phạt

Đôi mắt màu tím nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ hồng của nàng, răng nanh trắng noãn nhẹ nhàng mà cắn lấy vạt áo, kéo nút thắt tuột ra, da thịt tuyết trắng như bạch ngọc, mềm mại trơn láng lập tức hiện ra trước mắt, Y Y xấu hổ, toàn thân đều ửng hổng.

“Muốn tiếp tục hay không?”

Hơi thở ấm áp cố tình phả nhẹ vào gáy nàng, bạc thần cố ý miết nhẹ lên xương quai xanh, ánh mắt toát lên ý cười hài lòng khi thấy thiên hạ dưới thân run rẩy.

Hắn, sẽ không làm thật a? Vẫn đang đùa nàng thôi đúng không?

Đôi môi như hai cánh hao đào khẽ run, thùy hạ mi mắt, nàng xấu hổ cười cười, hai tay cuống quýt kéo lại vạt áo, giữ chặt trong lòng bàn tay, cái mũi tinh xảo cũng đã lấm tấm mồ hôi.

“Khâu Trạch, đừng đùa, còn như vậy, ta liền đem chuyện ngươi trước đây đái dầm công bố thiên hạ a.”

Nàng mở miệng “hâm dọa”, aiz, nhưng đây là Phù Vân Khâu Trạch a, hoàng đế Lạc Tang quốc quyền quy tột đỉnh, cao cao tại thượng, nào có phải là một nam hài bình thường!

Câu nói này vừa thốt ra, đối với người nào đó chính là lửa cháy đổ thêm dầu!

“Xem ra, không làm cho nàng có một chút cảm giác, ái phi thật đúng là xem trẫm là mèo bệnh mà.”

Lạnh lùng cười nhẹ, bàn tay to bắt lấy hai tay nhỏ bé trước ngực, đem chúng kéo lên đầu, dùng lực chế trụ, khiến cho nàng không cách nào nhúc nhích.

Y Y cố gắng giãy dụa, khí lực toàn thân đều muốn đem ra, thế nhưng một chút cũng không nhúc nhích được, nàng thở phì phò, có điểm oán hận chính mình sinh ra đã là thân nữ tử.

“Nếu nàng không mở miệng cầu ta, ta là tuyệt đối sẽ không dừng lại, Y Y, nàng nghe rõ rồi chứ? Ta đã không còn là tiểu đệ đệ của nàng, trẫm, là hoàng đế Lạc Tang quốc, Phù Vân Khâu Trạch.”

Khẽ cắn vành tai của nàng, gằn từng tiếng , giống như muốn đem lời nói kia khắc sâu vào xương cốt, suốt đời khó quên.

Cả người run rẩy, Y Y không rõ, vì sao vẫn là gương mặt quen thuộc, đột nhiên lại trở nên xa lạ; khuôn mặt nhỏ nhắn, tròn trịa đáng yêu, ngây thơ hồn nhiên đã biến thành khuôn mặt với từng đường nét tinh tế, tuyệt mỹ như được điêu khắc, lại tản mát một loại hàn khí lạnh băng, uy quyền của bậc đế vương. Thân hình tròn tròn, mềm mại cũng được thay bằng những đường nét rắn chắc, khỏe mạnh, cơ thịt săn chắc. Toàn thân hắn bây giờ, không còn một chút yếu đuối của hài tử, mà toát ra một loại khí thế bức người, uy nghiêm, như một loài báo dũng mãnh, khiến người ta sợ hãi, cam nguyện phục tùng.

Hắn, vẫn là tiểu đệ đệ trước đây mình yêu thích nhất, dễ dàng khi dễ sao?

Hàm răng cắn lấy vạt áo, tiếp tục chuyện vừa rồi vẫn chưa làm xong, mở ra lớp y phục đang che đậy trên người nàng…Từ cổ tới xương quai xanh, bả vai, lộ ra đường cong duyên dáng, tuy là còn bé, nhưng khung xương cũng đã hoàn mỹ dị thường.

“Xem ra, ái phi là muốn ta tiếp tục .”

Cúi đầu cười, bạc thần lành lạnh, tà nghễ cuối xuống, ấn xuống xương quai xanh kiêu kì, nhè nhẹ mút hôn, dường như muốn khẳng định đây là vật sở hữu của mình mà ấn hạ dấu kí.

Đau! Giống như bị kiến cắn, xương quai xanh bị hôn, để lại một dấu hôn ngân màu hồng bắt mắt, còn kèm theo một chút đau đớn, nàng nhíu nhíu mày, không rõ hắn rốt cuộc muốn làm gì, nhưng muốn nàng mở miệng cầu hắn, cũng là không có khả năng.

Dựa vào cái gì, nàng so với hắn còn lớn hơn a!