Chương 96: Lễ kết hôn

Lương Noãn Noãn lười biếng nhìn vào trong hộp, cô hoàn toàn không mong đợi vào cái hộp giá rẻ này có thể có trang sức gì cao cấp.

Trong một giây khi ánh mắt tiếp xúc với chiếc nhẫn, bỗng nhiên trợn to! Một giây sau lại híp lại thật chặt, cố gắng thu nhỏ con ngươi lại, nhìn viên kim cương tản mát ra ánh sáng màu xanh dương rất đẹp!

Lâm Vũ Yên vẫn còn ở bên cạnh khẩn trương hỏi: “Cô Lương, cô cảm thấy như thế nào?”

Lương Noãn Noãn hoàn toàn không nghe thấy câu hỏi của cô, hai mắt nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, ngón tay thon dài không kềm chế được đưa tới, nhẹ nhàng cầm chiếc nhẫn lên, say mê thưởng thức.

Thiết kế, chất liệu, công nghệ chế tác đều là hạng nhất! Còn viên kim cương thì có một không hai, đây đúng là đồ trang sức cao cấp nhất! Trên mặt Lương Noãn Noãn lộ ra nụ cười say mê, đây chính là chiếc nhẫn kết hôn trong giấc mộng của cô! Có thể nói là hoàn mỹ!

Chiếc nhẫn này, nhất định sẽ khiến cô vô cùng tỏa sáng ở lễ kết hôn!

Thấy nụ cười trên mặt Lương Noãn Noãn, Lâm Vũ Yên mới thở phào nhẹ nhõm. Xem ra chiếc nhẫn có thể bán giá tốt nhất rồi !

Sau một phen trả giá, hai bên đồng ý với giá sáu trăm ngàn! Theo yêu cầu của Lâm Vũ Yên, tiền chuyển đến tài khoản của cô ở nước ngoài. Chiếc nhẫn sẽ ở lại nhà họ Thân.

“Hạo Khiêm! Mau nhìn xem! Chiếc nhẫn này rất xinh đẹp!” Thân Hạo Khiêm vừa về đến nhà, Lương Noãn Noãn liền giơ ra một cái hộp nhỏ tới trước mặt hắn.

Thân Hạo Khiêm nhìn lướt qua, là chiếc nhẫn đính viên ngọc màu xanh lam, quả thật rất đặc biệt, rất đẹp. Thân Hạo Khiêm lấy tay vỗ vỗ mặt của Noãn Noãn: “Ừ. Được. Em thích là được rồi.” Nói xong bước vào phòng sách.

Sắc mặt Lương Noãn Noãn nhất thời u ám. Đôi mắt mở to mang theo nước mắt uất ức nhìn bóng lưng Thân Hạo Khiêm: “Hạo Khiêm, sao anh lạnh nhạt với em thế? Đây là nhẫn cưới của chúng ta! Anh không nhìn xem nó thế nào sao?”

Đưa lưng về phía Lương Noãn Noãn, đôi mày rậm của Thân Hạo Khiêm khẽ nhíu. Nhưng cuối cùng vẫn xoay người lại nói: “Anh vừa xem qua rồi, quả thật rất đẹp, rất hợp với em!”

Lương Noãn Noãn không vì giải thích của hắn mà cao hứng trở lại, ngược lại càng thêm tức giận: “Thân Hạo Khiêm! Anh lạnh lùng với em như vậy là có ý gì! Có phải trong lòng anh vẫn còn nhớ Mạc Tiểu Hàn phải không? Nếu như em không mang thai, có phải anh hoàn toàn không muốn kết hôn với em không?”.

Thân Hạo Khiêm thấy Lương Noãn Noãn giận dữ, gương mặt anh tuấn hiện lên chút bất đắc dĩ: “Noãn Noãn, đừng nóng giận, tức giận đối với bé con trong bụng không tốt.”

Nói chưa dứt lời, Lương Noãn Noãn không nhịn được, oa một tiếng khóc lớn lên: “Bé con, bé con, anh chỉ biết đến bé con, tới chừng nào thì anh quan tâm tới em? Rốt cuộc anh có yêu em hay không? Có phải anh vẫn còn yêu Mạc Tiểu Hàn không?”

Thân Hạo Khiêm hết sức kềm chế cảm xúc trong lòng, đi lên vỗ vỗ vai Lương Noãn Noãn: “Chúng ta đã sắp kết hôn, em còn nói chuyện này để làm gì đây?”

Lương Noãn Noãn khóc như mưa như gió: “Em biết anh chưa từng quên Mạc Tiểu Hàn, nghe nói cô ta mất tích, anh tìm kiếm cô ta khắp nơi . . . . . .”

Chỉ một câu nói đã đụng đến nỗi đau nằm sâu trong lòng của Thân Hạo Khiêm.

Nghe nói Mạc Tiểu Hàn bị Sở Thiên Ngạo nhốt vào nhà lao nhà họ Sở, hắn thật sự muốn dẫn người xông vào nhà họ Sở cứu Mạc Tiểu Hàn ra, sau đó lại nghe nói Mạc Tiểu Hàn đã trốn đi. Trốn thế nào, trốn đi đâu, hắn hoàn toàn không hỏi thăm được. Giống như ba năm trước đây, Mạc Tiểu Hàn, lại một lần nữa biến mất khỏi thế giới của hắn.

Ba năm trước đây cô cũng không tiếng động đột nhiên biến mất, hắn khổ sở tìm cô ba năm. Bây giờ, cô lại biến mất, không biết hắn phải đợi thêm mấy năm. Thân Hạo Khiêm đột nhiên thấy lo sợ, nếu như cô không bao giờ xuất hiện nữa? Nếu như, từ giờ trở đi hắn không thể nhìn thấy Mạc Tiểu Hàn thì sao?

Cũng khó chịu giống như Thân Hạo Khiêm còn có một người trong nhà họ Sở – Sở Thiên Ngạo.

Màn đêm sâu thăm thẳm, Sở Thiên Ngạo ngồi một mình trên ghế gỗ ngoài sân, cô độc hút thuốc.

Ánh trăng phủ lên bóng dáng hắn một vầng hào quang, ngũ quan góc cạnh chìm trong ánh trăng vô cùng anh tuấn. Thở dài phun ra một vòng khói, tay trái Sở Thiên Ngạo nắm chặt thành nắm đấm lộ rõ những gân xanh, đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

Trên vẻ mặt anh tuấn không thể hiện gì, chỉ có bóng dáng cô đơn cùng bàn tay nắm chặt tiết lộ cảm xúc thật sự nằm sâu trong nội tâm của hắn.

Mạc Tiểu Hàn, em rốt cuộc ở nơi nào?

Hắn nên hận người phụ nữ này mới đúng, người phụ nữ mà hắn mua làm tình nhân, chưa thực hiện hết hợp đồng đã dám bỏ chạy! Hắn nên hận cô mới đúng, nhưng tại sao, giờ phút này tràn ngập trong lòng hắn không phải là nỗi hận, mà là nhớ nhung. Nhớ nhung thật sâu, thật nhiều.

Hắn nhớ mái tóc dài của cô, nhớ ánh mắt quật cường, nhớ nụ cười đơn thuần như trẻ con, nhớ mùi vị nhẹ nhàng như mùi cỏ trên người cô. . . . .

Đúng vậy. Hắn nhớ cô. Sở Thiên Ngạo nhớ Mạc Tiểu Hàn.

Loại cảm xúc nhớ nhung này, trong cuộc sống 27 năm qua của hắn, chưa từng có trải nghiệm qua. Nỗi nhớ khắc cốt ghi tâm, mất hồn lạc vía, không có ý định làm bất cứ chuyện gì, chỉ không ngừng nhớ nhung, nhớ nhung, nhớ nhung. . . . . .

Hôm nay là ngày Tổng giám đốc Thân Hạo Khiêm của tập đoàn Thân thị và Lương Noãn Noãn, con gái Thị trưởng Lương kết hôn.

Toàn bộ buổi hôn lễ, đám chó săn và phóng viên tin tức đều xuất hiện, các loại máy chụp hình cũng chuẩn bị chiến đấu. Chuẩn bị miêu tả hôn lễ sang trọng và hoàn mỹ nhất ở thành phố C này.

Sở Thiên Ngạo cũng nhận được thiệp mời do Thị trưởng Lương gởi tới. Sở thị mặc dù giàu có vô cùng, nhưng cũng phải nể mặt Thị trưởng Lương mà đi dự lễ.

Thay một bộ quần áo cao cấp màu đen, kết hợp với cà vạt bằng chất liệu tơ tằm màu xanh dương đậm, sửa sang lại mái tóc ngắn, Sở Thiên Ngạo trong gương, vẻ mặt anh tuấn đủ để cho bất kỳ người phụ nữ nào nhìn thấy cũng thét chói tai.

Ấn chuông theo thói quen: Dư Phong, giúp tôi chuẩn bị xe.

Giọng nói trong loa truyền tới là giọng của lão Vương: “Cậu chủ, Dư Phong xin nghỉ.”

“Vậy sao. Vậy chú giúp tôi chuẩn bị xe.” Sở Thiên Ngạo nói.

Lão Vương do dự, có nên nói cho Sở Thiên Ngạo biết hay không, ông cảm thấy lần này Dư Phong xin nghỉ có chút kỳ hoặc. Nói là xin nghỉ mà thôi, nhưng tất cả đồ đạc cá nhân của hắn đều không thấy!

Thôi, có lẽ do mình suy nghĩ nhiều! Lão Vương lắc đầu một cái, đi ra nhà để xe.

Buổi hôn lễ này quả thật sang trọng, hoa hồng trắng trải khắp đường. Hai hàng cột chạm khắc tinh xảo theo phong cách điêu khắc của La Mã, trên các cột được quấn những viền ren trắng như tuyết khẽ lay động trong gió mát, giống như cõi tiên.

Tân khách đến dự không giàu cũng quý, tất cả đều là những quan khách tinh anh nhất của thành phố C.

Tiếng âm nhạc trang nghiêm vang lên. Lương Noãn Noãn khoác cánh tay của cha – Thị trưởng Lương, chậm rãi đi ra. Áo cưới trắng tinh khiết được thiết kế rất xinh đẹp, kết thêm ngọc trai và kim cương, khiến cô giống như một nàng công chúa kiêu kỳ.

Thân Hạo Khiêm đứng ở giữa tiệc cưới, nhìn tân nương của hắn, mặc dù trên mặt mang theo nụ cười, nhưng đáy mắt lại hiện lên vẻ mất mát như có như không . . . . . .

Trong lòng hắn, nữ chính của buổi hôn lễ này, không phải là Lương Noãn Noãn, mà là Mạc Tiểu Hàn. Là người phụ nữ duy nhất hắn muốn kết hôn trong cuộc đời này. Nhưng Mạc Tiểu Hàn rốt cuộc đang ở đâu. . . . . . tay khẽ nắm chặt, mất mát trong đáy mắt càng sâu hơn. . . . . .

——————————————

Chicago – Mỹ.

Mạc Tiểu Hàn thu dọn xong ngăn kéo cuối cùng, sức cùng lực kiệt đỡ eo ngồi xuống ghế sa lon. Bụng càng lúc càng lớn, đã gần đến ngày sinh dự tính rồi. Thân thể đã có chút chịu đựng không nổi.

“Tiểu Hàn, em mệt không? Không phải nói em chờ chúng ta về dọn dẹp sao? Sao em còn dọn phòng làm gì?” Dư Phong và Lâm Vũ Yên xách bao lớn bao nhỏ từ siêu thị trở về, thấy phòng dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, có chút ngượng ngùng nói.

“Ah, không có việc gì, chỉ là dọn dẹp một chút mà thôi, cũng không mệt mỏi lắm.” Mạc Tiểu Hàn nhìn Dư Phong khẽ mỉm cười. Nói thật, khi thất Dư Phong và Lâm Vũ Yên cùng xuất hiện ở trước mặt cô, cô đã giật mình.

Vốn tưởng rằng Dư Phong chỉ là bạn học của chị mà thôi, không nghĩ tới đã phát triển đến quan hệ yêu đương. Có thể thấy Dư Phong rất thích Lâm Vũ Yên, điều này khiến cho ấn tượng tốt của Mạc Tiểu Hàn về Dư Phong tăng thêm mấy phần.

“Chị, chị nói cho em biết số điện thoại của bệnh viện được không? Em muốn gọi điện thoại cho ba.” Mạc Tiểu Hàn nhìn Lâm Vũ Yên, nhẹ nhàng thương lượng.

“Gọi điện thoại? Em tự đâm đầu vào chỗ chết sao? Sở Thiên Ngạo muốn thông qua ba em tìm đến em, đã giám sát tất cả các bệnh viện trong thành phố rồi. Bây giờ em gọi điện thoại cho ba em, không phải tự chui đầu vào lưới sao?” Lâm Vũ Yên có chút chột dạ nói.

“Vậy sao. . . . . .” Mạc Tiểu Hàn thất vọng cúi đầu. Kể từ khi ba làm phẫu thuật cho tới nay, cô chưa gọi điện thoại cho ba. Thật sự cô rất muốn biết ba cô rốt cuộc có khỏe hay không.

Nhưng. . . . . . Vừa nghĩ tới sắc mặt âm trầm cùng tính khí cuồng bạo của Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn vẫn kềm chế kích động muốn gọi điện thoại cho ba.

Dư Phong có chút áy náy nhìn Mạc Tiểu Hàn. Cô gái ngốc này, ba cô đã chết ở bệnh viện từ lâu rồi vậy mà cô vẫn ở đây ngây ngốc hỏi thăm, muốn gọi điện thoại cho ba.

Thấy ánh mắt của Dư Phong, Lâm Vũ Yên hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái. Người đàn ông này rất yếu lòng, sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ làm hư chuyện của cô. Nếu không phải biểu hiện trên giường của hắn cũng không tệ lắm thì cô đã sớm bỏ hắn !

——————————————

Hôn lễ chính thức được bắt đầu. Đám người tham gia hôn lễ cũng bắt đầu nhân cơ hội này hàn huyên với nhau để trao đổi tình cảm.

Sở Thiên Ngạo không hề để ý đến những khuôn mặt tươi cười nịnh hót của những người xung quanh, một mình đứng bên cửa sổ. Hôm nay, là ngày thứ 100 Mạc Tiểu Hàn mất tích. Một trăm ngày. Bây giờ cô đang ở đâu? Ngày sinh dự tính sắp đến rồi, cô ăn uống như thế nào? Cơ thể nhỏ bé yếu ớt như vậy mà phải một mình đối mặt với sự đau đớn khi sinh đẻ, có ai chăm sóc cô không?

Có lẽ, hiện tại cô đang ở cùng người học trưởng kia? Hai người yêu đương ngọt ngào nên đã sớm quên Sở Thiên Ngạo rồi?

Dù sao trong lòng cô cũng chưa bao giờ có hắn.

Tức giận, chua xót, thất vọng. . . . . . Tâm tình phức tạp đan xen khiến ánh mắt sâu đen của Sở Thiên Ngạo trở nên u ám, bất tri bất giác, tấm rèm cửa sổ trắng nõn bằng sa mỏng bị hắn hung hăng siết chặt, khi buông tay ra thì đã nhăn nhúm, tựa như nỗi đau trong lòng hắn.

“Thiên Ngạo, nhìn gì mà chăm chú như vậy?” Bùi Tuấn đi tới vỗ vỗ vai hắn. Bùi Tuấn vĩnh viễn vẫn dáng vẻ nhẹ nhàng như thế, trên gương mặt anh tuấn vẫn là nụ cười bất cần đời, tựa như không để ý đến bất cứ chuyện gì.

Sở Thiên Ngạo cau mày, không nói gì. Đi theo Bùi Tuấn về phía lễ đài.

Hôn lễ đã bắt đầu rồi, sắp trao nhẫn. Không vào dự là hành vi rất thất lễ.