Chương 96 – Quán Bar

Chu Thiến cúi đầu, mặt nóng bừng, cô chưa bao giờ bị quẫn bách như lúc này. Cô vô cùng hối hận, sao lại muốn xen vào việc của người khác? Xem người ta náo nhiệt là được rồi, giờ mọi người đều nhìn mình làm trò cười. Cô lén ngẩng đầu nhìn quanh, phát hiện tất cả mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt ái muội, bởi vì đều là người trẻ tuổi nên rất ồn ảo, có người còn đứng lên ghế gào:

– Trương Bân, có phải người ta thầm mến cậu không?

Bốn phía cười ầm, Chu Thiến vừa xấu hổ vừa quẫn, trong lòng thầm mắng Trương Bân đến tỉ lần, chỉ là nhìn cậu ta mấy lần thôi sao? Có cần làm cô xấu hổ như vậy không? Nhưng nhất thời cũng không nói nên lời.

Trương Bân đối diện có vẻ không buông tha cho cô, tiếp tục nói:

– Sao vậy, cậu thực sự không có gì để nói với mình

Bốn phía lại cười ầm, ồn ào nói:

– Người ta xấu hổ đó.

Chu Thiến vất vả lắm mới ngẩng đầu, vừa định tùy tiện nói gì đó cho qua chuyện thì lại nghe Tiểu Mạt ở bên tức giận nói:

– Cậu nhìn người thế nào thế? Không có mắt à, nếu không biết nhìn thì lấy tất mà bịt mắt lại. Đàn ông nói năng lỗ mãng với con gái. Tôi thấy cậu chỉ là dạng trêu đùa lăng nhăng thôi.

Bốn phía đầu tiên là im lặng đến quái lạ, sau đó một trận cười nổi lên, có người còn vỗ vỗ bàn ầm ỹ, vẻ mặt Trương Bân như ăn phải ruồi.

Chu Thiến thì ai oán nhìn Tiểu Mạt: cậu thực sự đang giúp mình sao?

Tiểu Mạt nhìn Trương Bân, vẻ mặt hung tợn như người phụ nữ chanh chua:

– Sao? Tôi nói sai à? Hơn nữa, ai nhìn cậu, cậu nghĩ cậu là mĩ nam sao, nhìn như cây sào trúc, quá đề cao bản thân rồi đấy.

Chu Thiến ở bên nhìn Tiểu Mạt, trong lòng cảm động vô cùng. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần cô bị bắt nạt thì Tiểu Mạt còn tức giận hơn bản thân bị bắt nạt, sau đó sẽ ra mặt cho cô. Cũng không biết là vì sao, có lẽ cô ấy nghĩ rằng mình không có mẹ nên mới đặc biệt bảo vệ mình. Trong lòng cô có suy nghĩ, bản thân có người bạn như vậy thật là phúc trời ban

Trương Bân nhíu mày, lấy tay dụi mắt, vẻ mặt xấu hổ. Những người còn lại nhân cơ hội nói:

– Trương Bân, hôm nay đá phải bàn sắt rồi

Trương Bân bất đắc dĩ cười cười, sau đó nói với Chu Thiến:

– Được rồi, coi như tôi sai

Sau đó nhìn nhìn Tiểu Mạt, Tiểu Mạt trừng mắt nhìn lại:

– Nhìn cái gì, chưa thấy mỹ nữ bao giờ à

Trương Bân vuốt mũi, vẻ mặt như chợt hiểu ra điều gì:

– À, thì ra mỹ nữ là như vậy

Nói rồi gật đầu bỏ đi. Tiểu Mạt tức đến giận sôi người, chỉ vào anh ta, tay run run, cả nửa ngày mới nói được một câu:

– Đồ sào trúc, anh có ý gì

Trương Bân đã ngồi về vị trí của mình, không trả lời cô mà chỉ cười cười nhìn cô. Tiểu Mạt tức giận đến thiếu chút nữa muốn lật bàn. Cũng may Chu Thiến vội đè cô lại, dịu dàng an ủi mấy câu thì Tiểu Mạt mới bớt cơn tức

Chu Thiến đột nhiên cảm thấy có ánh mắt lạnh băng nhìn mình.Cô quay đầu lại đã thấy Hồ Giai Giai nhìn mình đầy địch ý, thấy Chu Thiến nhìn thì vội quay đi. Trong lòng Chu Thiến nghi ngờ

Đến lúc này thì thầy Trương Cường vào sau đó nói với bọn họ một tin:

– Ngày mai là buổi kiểm tra đầu tiên về những gì đã học. Trong nửa năm tới, mỗi tuần đều có bài kiểm tra, mười học sinh đứng đầu sẽ được làm trợ lý bên cạnh các thầy. Các học sinh không thông qua thì không được thực tập, năm sau phải học lại từ đầu.