Chương 97

Thanh ngước mắt lên nhìn Trời, môi Thanh nở một nụ cười, còn lệ trên má không ngừng rơi xuống. Thanh thì thầm.

_Anh đang nhìn em, đang quan sát em đúng không…??

_Anh có biết là em nhớ anh, yêu anh nhiều lắm không…??

_Bây giờ anh đang ở đâu, anh có nghe thấy lời em nói không…??

_Dù anh bảo em là hãy quên anh đi nhưng mà em không làm được, em không thể quên anh, không thể ngừng yêu anh, em sẽ yêu anh trọn đời…!!

Thanh sờ tay lên trái tim, Thanh thấy nó đập thật nhanh. Thanh nói tiếp.

_Anh có nghe thấy nhịp đập của con tim em không…?? Nó đang gọi tên anh đó, anh có nghe thấy lời thì thầm “em yêu anh” của em không..?? Anh có nghe thấy không…??

_Anh từng nói là mỗi lần em nhớ anh chỉ cần em sờ lên trái tim em là em có thể cảm nhận được anh ở gần kề em, bây giờ anh đang ở đâu, ở chỗ nào…??, anh nói đi, anh lên tiếng đi…!!

Thanh khóc nấc lên nỗi nhớ Long lại tuôn trào, Thanh đau đớn ôm lấy mặt, Thu sợ hãi hỏi.

_Em không sao chứ…?? Có cần chị xin cô giáo cho em về trước không…??

Thanh thở dài.

_Nếu thế em phiền chị nói lại với cô gáo nhé…!! Em về trước đây…!!

_Để chị đưa em về…!!

_Không cần đâu, em có thể tự đi về được. Em cần đến một vài chỗ…!!

_Em về nhà một mình ổn chứ…??

_Chị yên tâm, em sẽ không sao đâu…!!

_Hay là chị bảo anh Hoàng đưa em về…!!

_Đừng chị…!! Em không muốn làm phiền anh ấy…!!

_Sao em lại nói thế, anh Hoàng và chị là người thân của em, thấy em bị như thế này bọn chị lo lắm..!!

Thanh gượng cười.

_Chị đừng lo, em nói là em sẽ không sao thì em sẽ làm được…!!

_Chị ở lại học tốt nhé, em về đây…!!

_Ừ, em đi cẩn thận…!!

_Vâng, chào chị…!!

Thanh cầm cặp, khoác ba lô trên vai, Thanh lững thững đi ra khỏi lớp. Dung chạy theo Thanh, Dung bảo.

_Để mình đưa cậu về…!!

_Cậu ở lại đây học đi, cậu không cần phải đi theo mình đâu vì mình còn một vài chỗ cần đến..!!

_Nhưng mà trông cậu xanh xao, yếu đuối thế này liệu đi có nỗi không…??

_Cậu đừng lo, mình ổn…!!

_Mình về nhé…!!

Thanh chào các bạn cùng lớp, Thanh đi thật nhanh ra cổng trường, Thanh muốn nhanh chóng được hít thở không khí trong lòng, muốn nhanh chóng làm dịu bớt nỗi đau đang cào xé tâm gan, đôi mắt ngân ngấn lệ, Thanh khóc.

Từ khi Long mất, không ngày nào Thanh không khóc, không ngày nào trái tim Thanh không đau, có khi bưng bát cơm lên, nước mắt đã thay canh chan đầy nước.

Bà Nhung chỉ còn biết thở dài, mặc dù bà cố nấu những món Thanh thích, mặc dù bà cố động viên Thanh nhưng Thanh không thể vui nổi, nỗi đau, nỗi nhớ Long đang dày vò Thanh.

Mất đi người yêu, mất đi tình yêu lớn của đời mình, Thanh tưởng chừng Thanh đã chết rồi, tưởng chừng Thanh không tồn tại, có nhiều lúc Thanh muốn được đi theo Long, muốn được gặp Long ở trên thiên đường.

Nhưng Thanh sợ dù Thanh có chết Thanh cũng không gặp được Long, vì tội tự sát, tội chết không phải là do bệnh tật, không phải là do sức khỏe, không phải là do tai nạn, không phải là do tuổi tác, Thanh sẽ bị đày xuống địa ngục, mà dù Thanh có không bị đày xuống địa ngục, Long cũng sẽ không muốn gặp lại Thanh vì Long từng nói Long muốn Thanh sống khỏe mạnh, muốn Thanh sống hạnh phúc nếu Thanh vì Long, Thanh tự sát, Thanh chết Long sẽ không bao giờ tha thứ cho Thanh.

Thanh lang thang trên đường, đầu Thanh rỗng tuếch, Thanh dừng lại trước một trạm xe buýt, nhìn tấm hình quảng cáo của Long, nước mắt Thanh rơi xuống, Thanh lại đau, Thanh lại khóc.

Thanh bước lại gần tấm hình quảng cáo của Long, bàn tay Thanh sờ nhẹ vào bức ảnh, Thanh gọi.

_Anh Long…!!Bây giờ anh đang lang thang ở đâu, đang ở phương trời nào, tại sao từ khi anh mất em không thể mơ thấy anh mặc dù em đã cố, mặc dù em từng cầu nguyện, mặc dù em mong, tại sao anh lại không về, tại sao anh không gặp mặt em dù chỉ là trong giấc mơ, tại sao anh lại tàn nhẫn với em thế, tại sao hả anh, tại sao anh cứ mãi lặng im…!!

Thanh đập ba lô vào tấm hình của Long. Thanh gào lên.

_Đồ dối trá…!!đồ lừa đảo…!!tại sao anh dám nói là dù anh ở đâu, anh cũng nhìn thấy em, cũng đi theo em, tại sao anh dám nói như thế trong khi anh chẳng làm gì cả, anh không đi theo em ,không nhìn em, không cho em gặp anh, anh đã biến mất hoàn toàn, biến mất như làn khói…!!

_Em hận anh, hận anh suốt kiếp, tại sao anh lại đối xử với em như thế, tại sao, ngay cả mộ của anh, anh cũng không cho em ra thăm, anh bắt em phải chờ anh trong năm năm, năm năm sau anh mới cho phép em được đi thăm anh…!!

_Sao anh lại bắt em chờ anh lâu như thế…??Tại sao anh lại ra một cái lệnh lạnh lùng và tàn nhẫn như thế…??

_Anh ép em phải sống, phải mỉm cười, phải có hạnh phúc, còn anh thì sao, anh bỏ đi, bỏ đi không một lời từ biệt, không một câu nói rằng anh sẽ chờ em ở kiếp sau, không nói rằng em đừng yêu ai, đừng lấy ai mà hãy chờ anh, hãy chờ anh…!!

_Không..!! Anh không hề nói thế, anh lại bảo em nên quên anh đi, nên đi tìm người khác, nên lấy người khác….!!

_Ha ha ha…!!

Thanh cười như điên.

_Anh cao thượng quá, hoàn hảo quá, anh làm em cảm động lắm, em yêu anh, không bây giờ em hận anh…!!, em hận anh…!!, anh có nghe thấy không…?? Có nghe thấy không…??

Thanh ngồi bệt xuống ghế đá, đầu Thanh dựa vào bức ảnh, có mấy cô gái đi ngang qua, họ nhận ra Thanh, họ vội bước lại chào Thanh.

_Chào em…!!em là người yêu của anh Long đúng không…??

Thanh giật mình ngước mắt nhìn lên. Thanh gượng nói.

_Vâng….!!

Mấy cô gái này là fan hâm mộ của Long, sự ra đi đột ngột của Long làm họ cảm thấy hụt hẫng, đau khổ, họ hỏi Thanh.

_Em không sao chứ…??

Thanh lắc đầu.

_Em không sao…!!

_Chị thật không ngờ là Long lại mất, chị đã luôn cầu nguyện có thể tìm được một người có tủy phù hợp với Long nhưng kết quả lại không mang lại được một ý nghĩa gì…!!

_Em cũng đừng buồn, chị tin là cậu ấy cũng không muốn nhìn thấy em vì cậu ấy, em phải sống trong đau khổ, bất hạnh…!!

Thanh ôm lấy mặt, từng lời nói của cô gái càng làm Thanh đau hơn. Thanh không kìm nén được cảm xúc của bản thân nữa, Thanh khóc òa lên. Chị kia cuống quýt bảo.

_Em đừng khóc, nỗi đau nào rồi cũng phai nhạt dần, em đừng tự dằn vặt và hành hạ mình nữa…!!

Thanh im lặng không nói gì, với Thanh mà nói bây giờ Thanh chỉ muốn được yên lặng, chỉ muốn được ngồi một mình, Thanh cần thời gian, cần không gian riêng tư, cần tự động viên, cần tự khích lệ bản thân.

Mọi người càng tỏ ra quan tâm, càng động viên, an ủi Thanh bao nhiêu, Thanh lại càng buồn bấy nhiêu.

Thanh đi thăm trại trẻ mồ côi, bọn trẻ đứa nào cũng quý Long vì thế sự ra đi của Long là một cú sốc lớn đối với bọn nó. Thanh ôm lấy từng đứa trẻ, Thanh bảo bọn trẻ.

_Các em đừng buồn, trước lúc ra đi, anh Long có nhờ chị gửi lời nhắn đến các em, anh Long nói anh chúc các em mau lớn, chúc các em sống thật mạnh khỏe, hạnh phúc, và có thể hoàn thành được ước mơ của các em. Chị hy vọng là vì yêu quý anh Long, các em có thể làm được những gì mà anh Long đã cầu nguyện cho các em…!!

Thanh hỏi to.

_Các em có làm được không…??

Bọn trẻ hô.

_Dạ có…!!

Thanh chìa tay ra.

_Nếu thế chúng ta cùng hô nào…!!

_Vâng…!!

Từng bàn tay chồng lên nhau, mắt Thanh đỏ hoe, Thanh hô.

_Một, hai, ba…!!

Tất cả bọn trẻ cùng đồng thanh nói.

_Cố lên…!!

Thanh đã chuyển hết số tiền bán album của Long cho trại trẻ mồ côi, bà Phi Yến cũng ủng hộ kế hoạch của Thanh, bây giờ bà trở thành một con người tốt bụng, biết điều, thấu hiểu tình đời hơn ngày trước.

Long mất, Thanh không còn la cà đi chơi nữa, mà đã chịu khó tập trung vào học hành, sau những giờ học căng thẳng, Thanh chăm chỉ luyện giọng,chăm chỉ đi học thanh nhạc.

Mặc dù không thích trở thành người nổi tiếng nhưng vì Long, Thanh phải cố gắng sống, cố gắng mỉm cười, cố gắng không gục ngã. Thanh hoàn toàn không nghĩ gì đến tình yêu vì kể từ lúc Long mất, trái tim Thanh cũng chết theo, Thanh nguyện cả đời này chỉ yêu một mình Long thôi.

Sau một năm Thanh đã lấy lại được tinh thần, bà Nhung có thể yên tâm trở về nước, cuộc sống lại đi vào quỹ đạo của nó.

Nhờ chăm chỉ học, Thanh đã đạt được thành tích học tập tốt, Thanh có số điểm rất cao ở hầu hết các môn học, Thanh không còn tham gia chạy nhảy, đánh đấm như ngày trước nữa.

Sáng sớm Thanh dậy thật sớm, Thanh nấu cơm sáng, bao giờ Thanh cùng mang một cái bát và một cái thìa trống để ở trên bàn, Thanh mỉm cười nói.

_Mình ăn cơm thôi anh…!!

Thanh hỏi.

_Hôm nay em nấu có ngon không…?? Có vừa miệng anh không…??

Đáp lại lời Thanh chỉ có tiếng gió thổi, chỉ có mấy bông hoa phất phơ trong gió. Thanh thường hay mang ghế ra ngoài vườn ngồi, Thanh đang tập trung sáng tác nhạc, bài hát nào Thanh cũng chỉ nhớ về Long, Thanh định làm một album nói về chuyện tình của Long và Thanh, Thanh hy vọng là nó thành công.

Nhờ sự giúp đỡ của Hoàng, Thanh đã có những bước đầu thành công trong sự nghiệp làm ca sĩ của mình. Thanh sẵn tố chất con nhà làm nghệ thuật trong người, sẵn tài năng âm nhạc, và giọng ca có triển vọng, nhờ nỗ lực của bản thân, Thanh đã có chỗ đứng trong lòng người hâm mộ.

Thanh thường xuyên đi hát miễn phí cho các tổ chức làm từ thiện, Thanh cũng tổ chức nhiều chương trình hỗ trợ cho các trẻ em nghèo, bọn trẻ ở trại trẻ mồ côi càng ngày càng yêu mến và biết ơn Thanh vì Thanh chính là vị cứu tinh của bọn trẻ.

Ở trường Minh Khai bây giờ xuất hiện hai ngôi sao, Thanh và Hoàng, đi đến đâu, họ cũng được các bạn réo gọi tên, và đòi xin chữ kí. Mặc dù nổi tiếng, mặc dù có nhiều người hâm mộ, nhưng Thanh vẫn sống lặng lẽ, sau những giờ học căng thẳng ở trên trường, tập vũ đạo, luyện thanh, sáng tác nhạc, đi quay video ở công ty, Thanh về thẳng nhà, Thanh đóng cửa phòng lại, Thanh không muốn tiếp xúc với ai.

Thanh muốn được yên tĩnh một mình, muốn được gặm nhấm nỗi đau, nỗi nhớ Long, đã một năm trôi qua nhưng tình yêu Thanh dành cho Long vẫn vẹn nguyên như ngày nào.

Năm nay là năm cuối, Thanh vẫn chưa xác định nên thi vào trường nào. Thu khuyên Thanh.

_Theo chị em nên thi vào trường âm nhạc, với danh tiếng, tài năng của em bây giờ em thi vào đó là hợp nhất….!!

Thanh gật đầu.

_Chị nói đúng…!!

Thanh về nhà làm một bộ hồ sơ, Thanh gửi đơn vào trường Đại học quốc gia Đài Loan khoa nghệ thuật tự do, biết là với hơi cao nhưng mà Thanh sẽ cố. Thanh tin là Thanh có thể làm được.

Vì là năm cuối nên cả bọn Thu, Thanh, Kim, Thoa, Liên, Hường, Dung, Hoàng tập trung học nhóm.

Thanh bây giờ là một cô học sinh chuyên cần, trong nhóm Thu là người học giỏi nhất nên có gì không hiểu, mọi người có thể hỏi Thu.

Thanh và Hoàng có nhiều bài hát song cả với nhau, cùng nhau tổ chức họp báo và ra album chung, cả hai cũng có nhiều bài hát được yêu thích.

Hoàng trêu Thanh.

_Anh nghĩ mai sau em có thể còn nổi tiếng hơn cả anh….!!

_Sao anh lại nghĩ thế, em thấy mọi người yêu quý em chẳng qua vì em là em gái anh,vì em là người yêu của Long thôi…!!

_Em lại nói lung tung rồi. Dù anh có là anh trai của em, dù em có là người yêu của Long thì họ cũng chỉ dừng ở mức biết đến em thôi, còn tài năng của em mới thực sự làm họ yêu mến, mới thực sự khiến họ hâm mộ em, em đừng tự ti quá…!!

_Vâng…!!

Hoàng hỏi.

_Mấy bài hát do em sáng tác đến đâu rồi…??

Thanh thở dài.

_Vẫn chưa xong…!! Em không biết là em có nên cho anh xem không nữa…!!

_Tại sao lại không..?? Em có mang theo ở đây không..??

Thanh gật đầu.

_Nếu thế thì đưa cho anh xem nào…??Anh muốn biết em sáng tác có hay không…??

Thanh ngập ngừng.

_Anh không được cười em đâu đấy…!!

Hoàng dơ tay lên.

_Anh xin thề, nếu anh mà cười em, anh sẽ bị chị Thu của em đánh…!!

Thu thò đầu vào hỏi.

_Anh vừa nói gì thế…??

Hoàng vội nói.

_Anh có nói gì đâu…!!

Thu nhíu mày.

_Rõ ràng lúc nãy em nghe anh bảo là để em đánh anh kia mà…!!

Thu hỏi Thanh.

_Có đúng là anh ấy nói như thế không..??

Thanh gật đầu.

_Vâng. Chị ở đây làm chứng cho em nhé…!! Nếu chị thấy anh ấy cười khi nghe mấy bài hát do em sáng tác thì chị dơ cây thước kẻ lên nhé..!!

_Được rồi..!!Chị đồng ý…!!

Thanh đưa tập nhạc cho Hoàng, Hoàng cầm lấy Hoàng bảo.

_Em thử đánh đàn và hát cho anh nghe xem nào…!!

Thanh mở nắp đàn piano, bàn tay lướt nhẹ trên các phím đàn, Thanh bắt đầu chơi nhạc, khi bài nhạc kết thúc, nước mắt trên mặt Thanh không ngừng rơi xuống cây đàn, môi Thanh run run, Thanh đã hát bằng tất cả tâm hồn, bằng tất cả cảm xúc.

Thu và Hoàng lặng người, Thu cũng đã khóc từ khi nào rồi, Hoàng bật thốt.

_Hay quá…!! Hay quá….!!

Thanh giật mình, vội lau hai giọt nước mắt trên má, Thanh hỏi.

_Anh thấy thế nào…??

Hoàng vỗ tay bảo.

_Rất hay…!! Anh nghĩ bài hát này của em có thể trở thành bài hit đấy…??

Thanh không tin.

_Anh đang đùa em đúng không…?? Em nghĩ bài hát này của em sẽ không ai nghe đâu…!!

_Ai bảo em thế, chỉ có em là không hiểu bài hát này của em hay như thế nào đâu. Anh nghĩ không có người nào có thể hát, có thể cảm nhận được nội dung, mạch cảm xúc của bài hát này hơn em. Em nên công bố bài hát này ọi người biết…!!

Thu góp ý.

_Đầu tiên em hãy thu âm, sau đó tải lên mạng xem phản ứng của mọi người thế nào, lúc đó em sẽ biết họ đánh giá bài hát của em là hay, hay là dở ngay thôi…!!

_Vâng…!!Nếu thế em nhờ chị…!!

Theo đề nghị của Thu, Thanh tiến hành thu âm bài hát do Thanh viết, sau đó Thanh tải nó lên mạng, trong phần góp ý, Thanh ọi người có thể nghe, có thể gửi phản hồi lại cho Thanh. Sau một tuần thấp thỏm chờ đợi cuối cùng Thanh reo lên sung sướng, Thanh ôm chầm lấy chị Thu, Thanh hét.

_Tuyệt quá chị ơi…!! Họ thích bài hát của em…!!

Thu và Hoàng cũng vui mừng không kém gì Thanh. Hoàng nheo mắt bảo.

_Anh đã nói là họ sẽ thích bài hát của em vì bài đó thực sự rất hay…!!

Thanh hạnh phúc, lệ Thanh không ngừng chảy, trên môi Thanh nở một nụ cười. Thanh đang cố gắng hoàn thành ước nguyện của Long, Thanh nguyện sẽ cố gắng sống thật tốt, sẽ luôn mỉm cười, sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành mục tiêu mà Thanh đặt ra.

Sau giờ học, Thanh tranh thủ lên thư viện học thêm, nhớ hôm nào Thanh và Hoàng tranh nhau một cuốn sách, cũng tại đây Hoàng đã hôn Thanh, tình cảm của họ bây giờ giống như tình anh em. Thanh thở dài nghĩ.

_Mình cầu mong anh Hoàng và chị Thu có thể đến được với nhau, cầu mong họ đừng giống như mình và anh Long,mình không muốn chuyện đau lòng này xảy ra thêm một lần nữa, một mình mình phải chịu đựng cảnh sống chết chia li này là đã đủ lắm rồi.

_Cầu mong ông Trời đừng làm tổn thương trái tim của anh Hoàng thêm nữa, anh ấy đã phải chịu cảnh mất chị Thiên Vy, phải chịu hai năm sống trong bóng tối, sống trong đau buồn, còn chị Thu, đã phải chịu cảnh sống trong thù hận. Con cầu xin ông Trời, xin Người hãy tác thành cho họ, xin Người hãy mang hạnh phúc đến với họ, con xin Người…!!

Thanh giở cuốn sổ nhật kí của Long ra, Thanh bật cười. Trong nhật kí Long viết.

“Em yêu…!! Hôm nay là ngày, tháng, năm nào rồi nhỉ…?? Em định làm gì vào ngày hôm nay, có phải em đang ngồi thơ thẩn ở một gốc cây hay một cái quán nào đó để nhớ về anh đúng không…??

Anh ở trên cao chắc cũng đang ngắm nhìn em, anh bảo em sau một năm mới được phép đọc từng trang nhật kí của anh, không biết là em có nghe lời anh không nữa…??

Để anh đoán nhé, chắc là em không nghe lời của anh rồi, vì em vốn ương bướng, em vốn không bao giờ chịu khuất phục mệnh lệnh của người khác nhưng mà anh tin là em sẽ không làm trái lại yêu cầu của anh đúng không…?? Hay là anh đoán sai…??

Em là một cô gái đặc biệt, chắc là bây giờ em đang khóc nhưng trên môi của em lại nở một nụ cười, anh hạnh phúc lắm vì em đã nghe lời anh, đã cố gắng vươn lên sống tốt, vươn lên để hoàn thành ước mơ còn dang dở của anh. Anh cảm ơn em, cảm ơn em tình yêu của anh… !!

Em đang làm gì.. ?? đang ngồi học hay đang thả hồn ở đâu đâu… ??Một năm đã trôi qua rồi, đúng một năm, em còn nhớ anh không… ?? còn yêu anh không… ?? có còn đau khổ vì sự ra đi của anh không… ?? em đã cười bao nhiêu lần kể từ ngày anh mất… ?? đã khóc bao nhiêu đêm… ?? đã gọi tên anh bao nhiêu lần… ?? khuôn mặt em đã sầu héo như thế nào… ?? cơ thể em đã gầy rộc đi, làn da em xanh sao thế nào… ?? lòng em còn đau nữa không… ??

Em hãy trả lời anh, hãy nói cho anh biết, hãy nói là em đang sống tốt, em đang cảm thấy bình yên, đang rất an lòng, làm ơn đừng bảo anh là em vẫn còn đang đau, đang khóc từng đêm vì anh, đang gọi tên anh trong đau khổ.

Đừng làm thế… !! anh xin em đừng làm thế… !!, hãy cố quên anh đi.. !!, hãy quên đi một chuyện tình buồn, quên đi những kí ức đau thương, quên đi người con trai không thể cùng em đi hết con đường này.

Em đã đọc thư anh, em cũng hiểu anh muốn em làm gì, muốn em quên gì, muốn em sống như thế nào. Vậy thì em hãy làm ơn thực hiện đúng những lời mà anh đã nói, thực hiện đúng những gì mà anh đã viết cho em có được không em… ??

Đã một năm trôi qua, một năm rồi, một năm sẽ giúp em học được nhiều thứ, em đã thực hiện được một phần ước mơ của em đúng không… ?? chắc bây giờ em xinh đẹp lắm, em đã trở thành một thiếu nữ rồi, làn môi kia đã vì ai đỏ thắm, mái tóc kia chắc đã dài hơn, có thể anh không thể hôn em, không thể vuốt tóc em, không được ôm em như ngày nào nhưng anh vẫn cảm nhận được cơ thể, cảm nhận được trái tim, cảm nhận được nụ cười, cảm nhận được ánh mắt của em, anh vẫn cảm nhận được dù anh có xa cách em, có ở cách xa em ngàn dặm, có thể vô hình đối với em nhưng lúc nào anh cũng ở trong trái tim em, cũng ở gần bên cạnh em.

Đừng rơi lệ, đừng khóc vì anh nữa, anh là một thằng nói dối, một kẻ không ra gì, anh đã lừa em, anh từng nói là anh sẽ không bao giờ buông tay em ra, không bao giờ đi đâu mà không nói một lời nào với em nhưng anh đã không làm được như thế, anh đã làm trái lại những gì mà anh đã hứa với em.

Em nên quên anh đi, hãy cố quên đi một kẻ tồi tệ như anh. Nếu em còn yêu anh, còn nghĩ đến anh, em hãy thực hiện đúng những lời mà anh nói, còn nếu không tình cảm của hai chúng ta nên kết thúc từ đây.

Em đang rủa anh là gia trưởng, là độc tài đúng không.. ?? anh xin lỗi vì dù anh có chết đi, anh cũng muốn kiểm soát cuộc đời của em, cũng muốn em phải làm theo mệnh lệnh của anh.

Em đã đi được một phần tư kế hoạch anh giao cho em rồi, còn bốn phần nữa, anh hy vọng là em có thể làm được, còn nếu không em sẽ không bao giờ nhận được đáp án của anh, lá thư cuối anh đã cất ở một nơi rất bí mật, cứ hết một năm, anh sẽ cho người gửi nó cho em. Em hãy nhớ còn bốn năm nữa, hãy cố lên em nhé… !! ”

Để có thể mỗi năm nhận được một lá thư của Long, Thanh đã cố gắng làm theo những gì mà Long nói, sự háo hức, tò mò, đã giúp Thanh làm việc quên mình, Thanh không cho phép Thanh có được thời gian nghỉ ngơi, Thanh làm việc cả ngày lẫn đêm, Thanh càng chăm chỉ, Thanh càng thành công, càng học giỏi.

Bố mẹ Thanh, bố mẹ Long, Thu, Thoa, Kim, Hường, Liên, Dung, Hoàng, luôn ở bên cạnh Thanh, họ luôn động viên, luôn ủng hộ Thanh.

Công việc đúng là liều thuốc chữa lành vết thương lòng của Thanh, có lẽ Long hiểu Thanh cần gì nên đã cố tình sắp xếp, đã cố tình đề ra nhiều yêu cầu đối với Thanh.

Thanh học ngày học đêm cuối cùng Thanh cũng đã thi đậu vào trường đại học mà Thanh muốn, Thanh hạnh phúc, Thanh đã reo lên sung sướng, mấy người bạn gái của Thanh thi vào các trường đại học khác nhau, Hường thi vào trường sư phạm, Thoa và Kim thi vào trường thiết kế thời trang, còn riêng một mình Liên, Liên muốn trở thành một nhà tạo mẫu tóc.

Thu giỏi nhất trong cả bọn nên Thu đã chọn một ngành liên quan đến khoa học, hai chị em mặc dù học chung một trường đại học nhưng lại chọn hai khoa khác nhau.

Bố mẹ Thanh mừng rơi lệ vì hai đứa con gái của họ đều thành đạt, Hoàng cũng thi vào trường đại học cùng Thanh và Thu, cả ba lại tiếp tục học cùng nhau, Thanh và Hoàng học chung một khoa còn Thu học một khoa khác.

Ngôi trường nơi Thu học hoàn toàn cách xa nơi Hoàng và Thanh học nên Thanh và Hoàng nếu muốn gặp Thu phải đi một quãng đường cũng khá xa. Thanh trêu Hoàng.

_Anh trai..!!anh không sợ ai đó có thể cướp mất chị Thu à…??

_Em nghe nói ở khoa chị ấy học toàn con trai thôi, mà chị ấy lại xinh đẹp như thế, em sợ…!!

Thanh chưa nói hết câu, mặt Hoàng đã tái lại. Thanh khôn khéo bảo Hoàng.

_Sao anh không chịu tỏ tình với chị gái của em đi. Nếu anh nói cho họ biết chị Thu là người yêu của anh sẽ không ai dám bén mảng tới gần chị ấy đâu…!!

_Còn nếu không, ai cũng tưởng chị ấy chưa có ai, làm sao bọn con trai trong lớp để cho chị ấy yên…!!

Hoàng đỏ bừng mặt, Hoàng ấp úng.

_Nhưng..nhưng mà…!!

Thanh nắm lấy tay Hoàng, Thanh nói.

_Em hiểu là anh khó mà quên được chị Thiên Vy, nhưng anh không thấy là chị gái em từ cách đến ngoại hình đều giống chị Thiên Vy à…??

_Tuy là hơi thiệt thòi cho chị ấy khi anh yêu chị ấy qua hình ảnh của chị Thiên Vy nhưng em tin là khi thời gian trôi qua đi anh sẽ yêu chị ấy thật lòng, anh sẽ yêu chị ấy vì chị ấy là chính chị ấy, mà không phải là do chị ấy giống chị Thiên Vy cả về ngoại hình lẫn tính cách…!!

Hoàng thở dài.

_Anh không thể sống có lỗi với Thiên Vy, anh từng nói là anh sẽ chỉ yêu duy nhất một mình cô ấy, và chỉ nghĩ về một mình cô ấy thôi…!!

_Anh nghĩ chị Thiên Vy sẽ chấp nhận nhìn thấy anh phải héo rũ vì chị ấy, phải đau buồn vì chị ấy hay sao…??

_Nếu mai sau khi gặp lại chị ấy, anh sẽ phải ăn nói như thế nào với chị ấy đây…??

Hoàng bảo Thanh.

_Còn em thì sao, cho đến lúc này em cũng không thể quên được Long, anh thấy em vẫn khóc, vẫn đau, vẫn sầu khổ vì cậu ấy…!!

_Nếu em khuyên được anh, anh nghĩ em cũng nên khuyên chính mình, em cũng nên đi tìm một người con trai có thể yêu em, có thể chăm sóc cho em cả đời, cậu ấy cũng không muốn em phải đau khổ, phải khóc vì cậu ấy đâu…!!

Thanh gật đầu.

_Em biết, em hiểu, em đang làm theo những gì mà anh ấy muốn. Em muốn biết đáp án của anh ấy sau năm năm nữa, còn anh, anh khác em, anh đã có chị Thu ở bên cạnh, anh được chị Thiên Vy chúc phúc….!!

_Anh đừng cố dấu em làm gì, em biết trong lòng anh không hề vô tình với chị gái em mà anh đã yêu và thích chị gái em rồi. Nhanh lên đi anh, đừng chần chờ, đừng do dự nữa, hạnh phúc ngắn ngủi, mỏng manh và dễ vỡ lắm, nếu anh yêu chị ấy thì hãy đi nói cho chị ấy biết đi, hãy tranh thủ lúc anh còn sống, còn khỏe mạnh để yêu chị ấy, để bảo vệ, để chăm sóc chị ấy, đừng giống như em và anh Long.

_Bọn em đã đùa giỡn tình cảm của chính mình, đã lãng phí thời gian, đã không biết trân trọng thời gian bọn em được ở bên nhau để nói tiếng yêu, để cho người kia biết tình cảm thật của mình, bọn em đã ngu ngốc, anh chị đừng đi vào vết bánh xe đổ của bọn em, bọn em chính là bằng chứng, là kinh nghiệm cho anh chị nhìn vào mà tránh xa ra…!!