Chương 97 – Cùng nhau tắm rửa đi Ái phi

Mờ mịt nhìn thân thể của hắn rất nhanh đã rời đi, thân thể mềm mại chậm rãi xua tan nhiều điểm cực nóng, hai tay kích động xiết chặt vạt áo chính mình, nàng ngồi ngay ngắn lên, thùy hạ mi mắt, má phấn vẫn ửng hồng, nóng rực, chưa thể tiêu tán nhiệt khí.

Vụng trộm liếc mắt nhìn hắn một cái, đã thấy hắn bối rối quay mặt đi, không biết là đang trầm tư cái gì.

“Tiểu Thanh.”

Tiếng nói trầm thấp vừa ra, người ngoài cửa lập tức tiến vào, cúi đầu, chưa dám nhìn về phía hai người.

Không cần phải nói, vừa rồi nàng rống lên cả nửa ngày cũng không có một người xuất hiện, việc này cũng chỉ có Khâu Trạch, phúc hắc nam này hạ mệnh lệnh, xem ra, chính mình thật là đang bị hắn đùa giỡn !

Y Y đột nhiên suy nghĩ cẩn thận một lượt, ngượng ngùng nhanh chóng bị thổi bay, mặt tối sầm, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Trẫm muốn tắm rửa, đổi nước.”

Người nào đó nhìn cũng không thèm nhìn, cơ hồ không bận tâm tới sắc mặt “bốc khói” của nàng, liền phân phó đi xuống.

“Nô tỳ tuân mệnh.”

Tiểu Thanh cứ như thế, một đường cúi đầu đi ra ngoài, cước bộ như bay, bi ai a, bọn họ chỉ là nô tài, hoàng thượng phân phó, nào dám trái hoàng mệnh, hoàng phi, tha thứ cho chúng nô tỳ a! Nhìn sắc mặt “bốc hỏa”, sát khí đằng đằng của nàng, cả nhóm nha hoàng chỉ biết âm thầm khóc thầm trong bụng…

“Phù Vân Khâu Trạch, đây là nội điện, ngươi muốn tắm rửa thì đi dục phòng đi, ta muốn ngủ trưa.”

Thấy hắn đứng dậy, đi đến phía sau bình phong cởi y phục, nàng vội vàng nói.

Nhưng mà, hắn cũng là cười nhạo một tiếng, thanh âm ôn hoà.

“Sao, ái phi vừa rồi tắm vui vẻ là thế, sao ta lại không thể?”

Lại vang lên một tiếng cười trầm thấp,”Huống hồ, ta còn không sợ nàng nhìn lén, nàng sao phải sợ ?”

Sợ? Buồn cười! Nàng ngay cả chết còn không sợ, sao phải sợ cái dáng người “thiếu nhi” của hắn? Huống hồ chỉ cần đắp cái chăn, nhắm mắt, cái gì cũng đều nhìn không thấy .

“Dáng người của ngươi có cái gì đáng xem đâu, cho ta nhìn ta cũng không thèm nhìn, thôi, ngươi tắm đi, ta nghỉ trưa.”

Có vẻ “giận dỗi”, ngúng ngẩy leo lên giường nằm, nghiêng người, đưa lưng về phía bên ngoài, Y Y nhắm mắt lại.

Ngủ, ngủ, xem tiểu đệ đệ tắm rửa chỉ tốn thời gian.

“Hoàng Thượng, nô tỳ giúp người thay quần áo.”

Đem nước trong mộc đũng đổi mới xong, các cung nữ thấp giọng nói.

“Không cần,” Hắn phất phất tay,”Các ngươi đi ra ngoài đi, trẫm tắm rửa xong muốn nghỉ ngơi một chút, không cho bất cứ ai tiến vào.”

Phúc thân hành lễ, các cung nữ nối đuôi nhau mà ra, bộ pháp nhẹ nhàng, rất sợ quấy nhiễu đến hoàng phi đang nằm ở trên giường, không người nào không biết, Hoàng Thượng giục ngựa vội vã mấy ngày liền để trở về, dáng vẻ phong trần mệt mỏi, nhưng vừa đến Long Quân diện, liền lập tức hạ lệnh : bất luận kẻ nào không có mệnh lệnh của hắn đều không thể tiến vào nội điện, các nàng liền rõ ràng, hoàng phi khẳng định gặp tai ương .

“Ái phi!”

Hắn đi đến bên cạnh giường, kéo chăn của nàng ra, khóe mắt mỉm cười, vẻ mặt có chút gian tà

“Cùng nhau tắm rửa, như thế nào? Ta một người tẩy rất là tịch mịch.”

Biết hắn rõ ràng lại đang muốn trêu đùa nàng, ngậm miệng không nói, Y Y làm như chính mình đang ngủ.

Hừ! Vừa rồi còn chưa tính sổ với hắn, hiện tại còn muốn đùa, đùa cái rắm, bất quá, vì sao lần này hắn trở về sớm như vậy? Không phải còn bảy ngày nữa mới trở về sao?