Chương 99 – Tình cảm anh dành cho em mãi mãi không thay đổi

Triệu Hi Thành biết việc này không thể giấu diếm cô được nữa, đành bất đắc dĩ thừa nhận:

– Đúng là anh làm, thật sự anh không có ý gì khác, anh chỉ muốn bảo vệ em, sợ em sống không thoải mái.

Chu Thiến lắc đầu:

– Triệu Hi Thành, anh không cần thiết làm vậy. Chuyện này em hoàn toàn có thể tự giải quyết. Chẳng lẽ sau này mỗi lần em gặp khó khăn đều phải nhờ anh sao? Chẳng lẽ cả đời này anh muốn đi theo em sao? Vậy em bỏ đi thì tính cái gì? Khác gì trò đùa. Chúng ta đã xong, em không biết anh nghĩ thế nào nhưng em nói cho anh, em rất không thích như vậy, em không muốn cuộc sống của em bị người khác nắm giữ, em không cần anh bảo vệ cũng sống ổn.

Ngực cô hơi phập phồng, tay nắm thật chặt, hai mắt vì tức giận mà vô cùng sáng, dưới ánh đèn, cho dù mờ ảo cũng lộ ra vẻ đẹp kinh tâm động phách. Triệu Hi Thành nhìn cô như vậy mà tim như bị bóp chặt, vừa đau vừa buồn, vừa chua vừa chát, vô cùng khó chịu.

Anh nhìn cô, mắt đen tối có sự đau xót, nặng nề:

– Thiệu Lâm. Vì sao em cứ nghĩ không tốt về anh như vậy? Chẳng lẽ anh thực sự không đáng tin vậy sao? Cho dù là một chút? Anh chưa từng muốn nắm giữ cuộc sống của em. Chẳng lẽ em đột nhiên bỏ đi anh có thể không lo lắng sao? Chẳng lẽ anh sẽ để mặc em phiêu bạt bên ngoài sao? Đúng, anh tuy sai người điều tra việc của em nhưng chỉ là muốn biết em sống thế nào thôi. Anh đã ngăn cản em làm gì chưa? Anh chỉ muốn em sống thoải mái, làm việc được ổn định một chút. Chẳng lẽ đó là thao túng cuộc sống của em? Anh cũng muốn tôn trọng em, ủng hộ em nhưng vì sao em không thể hiểu cho anh?

Giọng anh càng lúc càng bé, cuối cùng đau xót biến mất trong đêm.

Chu Thiến ảm đạm xoay người, nhẹ nhàng nói:

– Hi Thành, chúng ta đã thành ra thế này, tôn trọng và thấu hiểu còn quan trọng sao? Từ nay về sau anh cứ coi em là người không tồn tại đi, đừng lo lắng cũng đừng xen vào cuộc sống của em. Chuyện của em em sẽ tự đối mặt. Em không muốn cả đời dựa vào anh. Em sẽ sớm nghỉ việc, cũng sẽ chuyển chỗ khác, anh đừng làm thế này nữa

Nói xong, cô hít sâu một hơi, đi về phía trước. Còn chưa đi được hai bước, đã bị Triệu Hi Thành đuổi theo, kéo tay cô lại

– Thiệu Lâm, em không nghĩ vì bản thân, chẳng lẽ cũng không nghĩ cho bạn em một chút sao? Em muốn cô ấy vì em mà phải đi ở trong kí túc xá mấy chục người đó? Muốn cô ấy phải bôn ba tìm việc như em?

Nghe lời này, Chu Thiến chần chừ, đúng, giờ không phải là chuyện của riêng cô mà còn có cả Tiểu Mạt nữa. Chẳng lẽ cô thật sự muốn Tiểu Mạt cũng chịu khổ như mình. Triệu Hi Thành thấy cô thoáng lơi lỏng thì nói tiếp:

– Thật ra anh cũng chẳng làm gì nhiều. Phòng các em ở phải trả tiền thuê, việc các em phải làm mới có tiền lương. Anh chỉ mong em có thể sống thoải mái một chút, em nếu không thể tiếp nhận…

Anh thoáng dừng, hơi cúi đầu:

– Em hoàn toàn có thể coi đó là bạn bè giúp nhau, không cần thấy nặng nề. Hơn nữa, em yên tâm, về sau anh sẽ không giấu em làm bất cứ chuyện gì…

Anh dài cười khẽ:

– Đúng là bị coi thường, anh chưa từng nghĩ có một ngày, Triệu Hi Thành muốn giúp người còn phải ăn nói khép nép như vậy.

Triệu Hi Thành nhặt áo khoác rơi trên đất, trên áo khoác còn dấu chân Chu Thiến vừa giẫm phải. Chu Thiến nhìn thấy vậy, vội nói: