Chương kết

Sau ba cô con gái, cặp đôi làm mụ người cả giới thượng lưu nhất cuối cùng đã cho ra đời một người thừa kế. Tác giả đây chỉ có thể tưởng tượng ra được mức độ khuây khỏa trong gia đình Hastings; sau tất cả, có một sự thật được mọi người thừa nhận rằng, các quý ngài đã kết hôn còn sở hữu vận may phải có mong muốn về một người thừa kế.

Tên của cậu bé mới sinh vẫn chưa được công bố, dù vậy Tác giả đây cảm thấy khả năng bản thân tác giả có thể tự suy ra được. Cuối cùng thì, sau các chị gái được đặt tên là Amelia, Belinda, Caroline, vị Bá tước Clyvedon mới còn có tên gọi nào khác hơn ngoài David?

Quý bà Whistledown, Thời báo Xã Hội, 15 tháng Mười Hai 1817.

Simon vung tay trong sự kinh ngạc, tờ Thời-báo-một-trang bay vèo về góc phòng. “Làm sao bà ta biết được?” Anh gặng hỏi. “Chúng ta không nói cho bất cứ ai về việc đặt tên thằng bé là David.”

Daphne cố không mỉm cười khi cô quan sát chồng phun phì phì và xông vào phòng. “Đó chỉ là đoán mò may mắn thôi, em chắc thế.” Cô nói, rồi chuyển sự chú ý của mình vào lại đứa con mới sinh trong vòng tay. Vẫn còn quá sớm để biết mắt thằng bé sẽ vẫn là màu xanh thẫm, hay chuyển thành màu nâu như các chị nó, nhưng cậu chàng trông giống hệt như cha. Daphne không thể tưởng tượng được đôi mắt ấy sẽ gây ra ấn tượng gì nếu tối sầm lại.

“Bà ta phải có gián điệp trong nhà.” Anh chống nạnh, nói. “Bà ta phải thế.”

“Em chắc chắn là bà ta không có gián điệp trong nhà chúng ta đâu.” Daphne nói mà không nhìn anh. Cô quá thích thú với cách mà ngón tay tí hon của David nắm chặt ngón tay mình.

“Nhưng–”

Daphne cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. “Simon, anh đang buồn cười quá đó. Đó chỉ là một cột báo tầm phào.”

“Whistledown – ha!” Anh gầm gừ. “Anh chưa bao giờ nghe bất cứ cái gì về họ Whistledown. Anh muốn biết ả đàn bà tai họa đó là ai.”

“Anh và những người còn lại ở London.” Daphne lầm bầm trong miệng.

“Ai đó nên lôi bà ta ra khỏi công việc này một lần và vĩnh viễn.”

“Nếu anh ước lôi bà ấy ra khỏi công việc này,” Daphne không thể cưỡng lại được việc chỉ ra vấn đề “anh không nên ủng hộ bằng cách mua báo của bà ta nữa mới phải.”

“Và đừng có thử nói rằng anh mua báo của Whistledown cho em.”

“Em đọc nó.” Simon lầm bầm.

“Và anh cũng vậy thôi.” Daphne đặt một nụ hôn vào đỉnh đầu David. “Trước đây nó vẫn rất ổn mỗi lần em đọc. Ngoài ra, em khá thích Quý bà Whistledown vào những ngày này.”

Simon tỏ ra nghi ngờ. “Tại sao?”

“Anh có đọc những gì bà ấy đã viết về chúng ta không? Bà gọi ta là cặp đôi làm mụ người nhất cả London.” Daphne mỉm cười ranh mãnh. “Em khá thích điều đó.”

Simon lẩm bẩm. “Đó chỉ là bởi vì Philipa Featherington–”

“Cô ấy bây giờ là Philipa Berbrooke.” Daphne nhắc anh.

“Chậc, kệ xác tên cô ả là gì, cô ả là người to mồm chết dẫm nhất London, và kể từ khi cô ta nghe anh gọi em là ‘Em Yêu’ tại nhà hát tháng trước, anh không thể chường mặt ra tại các câu lạc bộ được nữa.”

“Vậy, có vẻ như không đúng mốt khi yêu một người vợ sao?” Daphne chọc ghẹo.

Mặt Simon thuỗn ra, trông khá giống với một cậu bé nhỏ tuổi bất bình.

“Đừng bận tâm.” Daphne nói. “Em không muốn nghe câu trả lời của anh.”

Nụ cười dễ lây của Simon biến thành ngượng ngùng và tinh quái.