Cỏ Xanh Bên Hồ

Một tuần lễ sau, sức khỏe của Thế Vỹ gần như hoàn toàn bình phục.

Thế Vỹ vẫn được sắp đặt ở trong phòng Nguyên Khải đã ở trước kiạ Căn phòng hướng mặt ra vườn hoa, ở đây Thế Vỹ mới cảm nhận được hết cái đẹp vườn tược của phương Nam. Nó gần như khác hẳn cái thú chơi cây cảnh ở miền Bắc, mọi thứ như hòa nhập với thiên nhiên.

Chẳng hạn, trong khu vườn hoa của Phúc gia trang này… Có lẽ vì ảnh hưởng của khí hậu Thái Hồ, nên vườn hoa cũng được chia làm bốn cảnh: Xuân, Hạ, Thu, Đông… Mỗi nơi lại xây dựng một lầu nhỏ, một nhà thủy tạ để ngắm cảnh… Rồi những chiếc hành lang dài, khiến cho căn nhà có vẻ dài hơn, sâu thẳm hơn. So với cái kiến trúc phương Bắc, cái đẹp của nó mộc mạc hơn… Vỹ nhớ lại ở Bắc Kinh… Kiến trúc ảnh hưởng nặng của Cố cung, nên các dinh thự phần lớn đều được xây theo kiểu mái cong cầu kỳ. Đẹp một cách tráng lệ kiểu cách. Còn ở đây, nhà nhà đều xây theo lối khác hẳn. Tổng thể thì có một cổng lớn bên ngoài, kế đến là vườn hoa với đường sỏi nhỏ, hai bên là hai hàng trúc xanh… Mấy bụi chuối tiêu, một khung cảnh thi vị lạ lùng… Mà Thế Vỹ yêu nhất là góc tường chắn gió phương Đông… Ở đây mọc đầy những loại dây leo lá nhỏ… Chúng bám kín cả bờ tường. Mỗi làn gió thổi đến, những chiếc lá rung rinh như hò reo, như thì thầm. Chúng giống như những con sóng màu xanh. Và giữa những con sóng đó, thỉnh thoảng lại điểm tô một cánh hoa đỏ. Cái cảnh giản dị mà đẹp khiến nhiều lúc Thế Vỹ mơ mộng rồi ngạc nhiên. Tại sao trong cái khung cảnh đẹp một cách hữu tình thế này lại chẳng có một chuyện tình ướt át hay éo le xảy ra… Mà chỉ là một cuộc xung đột giữa cha với con đưa đến những kết thúc bi thảm?

Nhưng rồi… Thế Vỹ thắc mắc cũng không lâu, thì mấy ngày sau đấy… Nguyệt Nương trong những giây phút vui miệng đã kể lại cho bọn Thế Vỹ nghe chuyện của Nguyên Khải:

Chuyện thế nàỵ Mười mấy năm trước, Nguyên Khải yêu phải một cô tớ gái trong nhà là Nhược Lan, chuyện đó ở những gia đình thế phiệt cũng bình thường thôị Nếu như Nguyên khải chịu nhận Nhược Lan làm thiếp. Còn chuyện hôn nhân chính thức từ từ tính saụ Đằng này Nguyên Khải là người theo tân học, chịu ảnh hưởng phương tâỵ Với chủ trương 'một vợ một chồng', nên cương quyết đòi cưới Nhược Lan làm vợ chính thức. Vì vậy mới gây nên họa lớn. ông Chấn Đình đã giận dữ, ông nổi giận lôi đình. Mọi người khuyên can, Nguyên Khải có năn nỉ thế nào ông cũng không chấp nhận. Chẳng những thế còn tìm đủ mọi cách để tách rời hai ngườị Nghe nói lúc đó có một cuộc đấu trí hết sức khốc liệt. Nguyên Khải phận làm con, lại ở giữa cái không khí đầy phong kiến ấy, không có cách gì tốt hơn là đưa Nhược Lan đi trốn. Chuyện bỏ đi này không có gì trầm trọng nếu như Nguyên Khải không học đòi phương tây, đưa Nhược Lan vào một giáo đường ở Thượng Hải để nhờ các cha cố làm phép cướị

Hôn lễ cử hành xong, Nguyên Khải nghĩ là chuyện đã rồi, nên đưa Nhược Lan trở về nhà. ông Chấn Đình lại cương quyết thủ cựu làm sao có thể chấp nhận chuyện đó? Thế là… ông chẳng nói chẳng rằng, lại hạ lệnh đuổi cả Nhược Lan và Nguyên Khải ra ngoàị Và để tỏ thái độ của mình, ông còn nói:

– Này Nguyên Khải bắt đầu từ giây phút nàỵ Mi không còn là con của ta… Mi ở ngoài có đói khổ có sống chết thế nào cũng mặc… Vì mi đã lựa chọn… Đừng có quay về đây… Nhà họ Phúc chúng tao thà là tuyệt tử tuyệt tôn. Chớ không thể có một thằng con nghịch tử như mi… Từ nay mi chẳng còn mang họ Phúc nữa…

Lúc đó, Nguyên Khải đứng ngoài sân. Tứ bề gió lộng, Nguyên khải cũng rất cứng cỏi, chàng quỳ xuống khấn đầu lạy tạ từ bà Tịnh Chi:

– Mẹ ơị Theo lệnh của cha từ đây về sau, con không còn được gọi mẹ là mẹ nữạ Mẹ hãy tha tội bất hiếu cho con. Con sẽ trở thành một người xa lạ với Phúc gia trang này và bây giờ, con xin phép mẹ con đi!

Hôm đó, bà Tịnh Chi ở vào cảnh thật khó xử. Bênh con thì trái lệnh chồng. Mà nghe lời chồng thì phải bỏ con ử bà sụp xuống khóc lóc van nài, nhưng chẳng ai chịu nghẹ Cuối cùng rồi Nguyên Khải cũng bỏ đị Và vì cái câu nói cuối cùng của Nguyên Khải ám ảnh mãi bà… Nó như một lời trối trăn cuối cùng của Khảị

Một năm sau đấy… Nhược Lan đã mang xác chồng đem về trả lại cho Phúc Gia trang.

Thế Vỹ nghe nói giật mình, tròn mắt nhìn Nguyệt Nương:

– Xác Nguyên Khảỉ Nguyên Khải chết? tại sao chết? chết bằng cách nàỏ

Nguyệt Nương buồn bã nói:

– Cậu ấy chết thật! Lúc Nguyên Khải chết cậu ấy chỉ mới 23 tuổị Cái hôm mà chiếc áo quan mang về. Quý vị có tin không? Lại đúng vào ngày sinh nhật thứ 45 của lão gia… Lúc đó quan khách đầy nhà, Nhược Lan trong bộ áo lam lũ, phủ phục trước quan tài không chịu đứng dậỵ Khách khứa nghe tin đổ dồn rạ Người người thấy cảnh trên đều tái mặt, tội nghiệp cả lão gia và phu nhân… Đang vui lại nhận tin sét đánh… không ai có thể tin một chuyện như vậy có thể xảy ra được. Lão gia đã hạ lệnh cho gia nhân mở nắp quan tài ra xem. Nắp quan tài vừa mở… Rõ ràng là thiếu gia đang nằm trong đấy… Và phu nhân vừa trông thấy đã ngất xỉu ngay lập tức… Từ đó… Mặc dù đã trông thấy sự thật, nhưng phu nhân cấm tất cả mọi người trong nhà không ai được nói là Nguyên Khải đã chết. Phu nhân chối bỏ sự thật. Và suốt ngày chỉ biết khóc. Sáng khóc, chiều khóc rồi tối khóc. Khóc mãi cho đến khi đôi mắt mù hẳn. Rồi tinh thần suy sụp… Người lẩn hẳn đi… phu nhân cứ cho là Nguyên Khải hiện còn sống, hiện đang sống ở một nơi rất xa… Chớ Nguyên Khải chưa chết.

Rồi Nguyệt Nương quay sang Thế Vỹ:

– Đó chính là lý do tại sao hôm đầu tiên cậu đến đây… Phu nhân đã nghi ngờ giọng nói của cậu… Rồi sau đấy lại nghe cậu xưng mình là 'người xa lạ'… Cái câu nói cuối cùng của Nguyên Khải ba tiếng 'người xa lạ' kia đã in quá sâu vào đầu ngườị Càng làm phu nhân tin chắc cậu là Nguyên Khải hơn.

Thì ra là vậy! Thế Vỹ thở dài, nhưng vẫn thắc mắc.

– Nhưng mà… Lúc đó Nguyên Khải còn thanh niên, đang ở vào thời kỳ sung sức nhất… Làm sao có thể chết non như vậỷ

– Nghe nói là cậu ấy bị bệnh chết… Chi tiết thế nào thì chúng tôi cũng không rõ. Nhưng tính của Nguyên Khải rất khẳng kháị Điều đó thì ai cũng rõ. Lúc Nguyên Khải và Nhược Lan bỏ đi, hai người chỉ có tay trắng, không mang theo một của cải gì cả nên có lẽ chết nghèọ Cũng chính vì lý do đó mà chẳng bao giờ phu nhân tha thứ cho lão giạ

– Có lẽ…

– Sao lại có lẽ? đó là sự thật. Vì cậu cũng biết đấỵ Nguyên Khải là con nhà giàu sang quyền quý. Ngay từ nhỏ bất cứ một thứ gì cũng không thiếu, cũng được nuông chiều, cũng có người phục vụ Đâu biết cực khổ là gì. Bây giờ ra ngoài với đôi bàn tay trắng. Làm sao có thể chịu được cái khổ của người chứ?

Thanh Thanh tò mò:

– Thế còn Nhược Lan? sau đấy thì thế nàỏ Bây giờ chị ấy ở đâủ

Nguyệt Nương yên lặng một chút nói:

– Sau đấy cô ta đã bỏ đi!

Nguyệt Nương định ngưng lại ở đây, nhưng nghĩ ngợi rồi không biết sao lại tiếp.

– Đấy là một người đàn bà bất hạnh, ngay cái hôm mang xác chồng về Phúc gia trang… Nhược Lan cũng tỏ ra không còn thiết sống, cô ấy đã như người thất lạc hồn phách. Vậy mà còn phải chịu những lời đay nghiến của lão gia, Nhược Lan đã nhiều lần nhào tới định đập đầu vào quan tài, nhưng nhờ có thiếm Chu, mẹ Nhược Lan giữ lạị Bằng không đã có thêm cái chết thứ hai… Rồi giữa cảnh tang tóc, đầy tiếng khóc than đó, Nhược Lan đã được thiếm Chu dìu ra ngoàị

– Từ đó… Chúng tôi chẳng ai còn thấy Nhược Lan đâu nữa… mười năm đã trôi qua… Và cô ấy hiện sống chết ra saọ Chúng tôi cũng không biết.

Chuyện coi như đã kể xong. Thế Vỹ, Thanh Thanh, Nguyệt Nương và Thảo Nhi mỗi người như theo đuổi cảm nghĩ riêng của mình. Chẳng ai nói với ai một lời nàọ Bên ngoài, những tia nắng cuối cùng còn lại của một ngày làm đổ những bóng cây xuống nền gạch tạo nên một cảm giác thê lương. Thế Vỹ nhìn lên trực giác cho Thế Vỹ thấy, cái câu chuyện mà Nguyệt Nương đã kể ra có che giấu bớt đi một phần sự thật.

Và không dằn được tò mò, Thế Vỹ hỏi:

– Thế còn dì? qua cách nói chuyện của dì tôi thấy là dì không hẳn là người ở giai cấp tôi đòi… Vậy thì tại sao dì lại có mặt ở đâỷ

– Chuyện của tôi à?

Nguyệt Nương buồn buồn. Sau tiếng thở dài, bà nói:

– Chuyện của tôi lại là một tình cảnh khác… Tôi xuất thân từ một gia đình nề nếp, có họ xa với Phúc gia trang này… chẳng may vì chuyện làm ăn suy sụp… Nhà tôi nghèo đi… Cha mẹ tôi lại đem gả cho một người nhỏ hơn tôi những 8 tuổi… Chuyện đó rất bình thường lúc bấy giờ, đó là tục lệ tảo hôn của làng tôị Gọi là gả cho đẹp tiếng, chứ thât, ra là vì không đủ khả năng nuôi nên phải gả bán đị Năm đó tôi 16 tuổị Chồng tôi mới 8 tuổi… Những đó cũng không gì để nóị Khi chồng tôi 12 tuổi, anh ấy bị sởi đậu mùa và qua đờị Thế là gia đình chồng trút hết tội lỗi cho tôị Bảo tôi là tượng trưng cho xui xẻo, tôi có số sát phu và đuổi tôi về nhà cha mẹ ruột. Bấy giờ cha tôi đã qua đời, mẹ lại nghèo quá không nuôi nổi, tôi không còn cách nào hơn là phải đến núp bóng dưới Phúc gia trang. Phu nhân thương tình nhận tôi vào làm. Cư xử với tôi như chị em, thành thử tôi chẳng bao giờ quên cái ơn cắn cỏ ngậm vành đó. Tôi ở đây đã trên mười mấy năm, nên những chuyện gì xảy ra trong nhà tôi đều rõ… Tôi cũng quý phu nhân vì vậỵ Đôi lúc phu nhân có vì phiền muộn mà la quát… Tôi cũng chấp nhận.

Chỉ những lời ngắn ngủi, đã cho thấy hết nỗi gian truân của một người đàn bà… Thế Vỹ nhìn Nguyệt Nương cảm thông… Rồi không khỏi liên tưởng đến hoàn cảnh của Thanh Thanh… Làm đàn bà phương Đông sao lại khổ thế? không thể tự chủ lấy số mệnh của mình… Như trường hợp của Thanh Thanh, nếu không can đảm chạy trốn khỏi kiệu hoa, thì có lẽ cuộc đời rồi phải vòng trong đau khổ, nghĩ đến đó, bất giác Vỹ quay qua nhìn Thanh Thanh… Người con gái này nãy giờ nghe Nguyệt Nương kể chuyện, có vẻ đồng cảm, nên nói:

– Anh Thế Vỹ thế này, ở đây ai cũng khổ hết. Anh cũng không nên vô tình… Phu nhân có gọi anh bằng con… thương yêu anh như con ruột thì cũng chẳng có thiệt thòi gì cho anh… Vì vậy, tôi mong là… Từ đây về sau, anh đừng có nhắc đến chuyện ra đi nữạ Đừng để bà ấy phải buồn thêm.

Bé Thảo Nhi tiếp lời:

– Đúng đấy! Lão phu nhân rất đáng thương, anh Thế Vỹ ạ. Anh nên cư xử tốt với bà ấy…

Thế Vỹ phân vân, không biết xử trí thế nào… chuyện của bà lão mù rất đáng thương, nhưng còn chàng? Chàng cũng có chuyện riêng tư của mình nữa chứ? Vả lại, không lẽ cứ đóng cái vai trò con giả? Chuyện ra đi, sớm muộn gì cũng phải đến. Có điều… Thế Vỹ chưa biết phải đi thế nào cho hợp lý, cho người đàn bà mù kia không quá đau khổ… để chuyện 'Bất nhẫn' hôm nay, không là 'tàn nhẫn' ở ngày mai và chỉ một chuyện đó thôi cũng khiến Thế Vỹ đau đầụ

Nguyệt Nương hình như cũng đoán ra những suy nghĩ của Thế Vỹ, nên nói:

– Dù có thế nào… Thì tôi cũng thấy cần phải cám ơn các anh chị của cậụ Chịu ở lại đã là cái phúc của nhà họ Phúc, một ngày đỡ một ngày… Tôi mong rồi sớm muộn gì phu nhân cũng nhận rạ

Rồi Nguyệt Nương đứng dậy:

– Thôi đủ rồi, không nói chuyện đó nữa, bây giờ tôi phải xuống nhà bếp xem đầu bếp họ nấu nướng ra saọ Hôm nay phu nhân dặn làm món ăn nấm nấu sen, món mà ngày xưa cậu ưa thích. Ồ không phảị Nguyên Khải ưa thích… Mong là sau khi dùng xong, cậu cũng nên khen một tiếng, để phu nhân vui lòng…

Và Nguyệt Nương bỏ đi vào trong.

Thế Vỹ vuốt những giọt mồ hôi trên trán, nhìn Thanh Thanh hỏi:

– Thế nàỏ Họ đã hiểu lầm chúng ta là anh em ruột. Vậy thì tính sao đâỷ

Thanh Thanh tròn mắt:

– Thì đã sao đâủ Họ tin như vậy càng tốt chứ không lẽ bây giờ phải khai thật, em là cô dâu thoát kiệu trốn chạỵ Để họ đánh giá em thế nào chứ?

Thế Vỹ càng rối rắm:

– Nhưng mà… Con bé Thảo Nhỉ Nó liên hệ làm sao với mình? Phải thống nhất, chứ bằng không… thật khó ứng phó.

– Tôi có nói với Nguyệt Nương là… Bé Thảo Nhi là láng giềng của chúng ta… Nhưng vì nó bị cậu mợ nó ngược đãi quá, nên…

– Nên chúng ta đã hành động vì nghĩa… Đưa nó về Dương Châu cho bác nó, phải không? Hay lắm… Tôi thấy cô đặt chuyện cũng giỏi đấy chứ!

Giọng Thế Vỹ đầy mỉa mai, khiến Thanh Thanh cảm thấy khó chịụ Thanh Thanh không hài lòng nói:

– Thế nàỏ Anh không hài lòng chuyện tôi nhận anh là anh ruột? Anh xem đấy như một sỉ nhục à? Tôi biết mà… Bọn tôi rất đáng ghét chỉ làm phiền hà anh… Chúng tôi làm nhục anh. Được rồi… Nếu anh muốn cứ nói thật với lão gia và phu nhân… là anh đã nhặt được chúng tôi giữa đàng thì cứ nóị

Thế Vỹ bực dọc:

– Cô nói bao nhiêu đó đủ chưả Tôi có khinh thường cô bao giờ mà cô lại nói lời chua cay đó… Đừng có cái gì cũng trút tội cho người khác.

Thanh Thanh không chịu thua:

– Làm gì có chuyện trút tộỉ Tôi không nói không phải saỏ Lúc nào anh cũng xem tôi và Thảo Nhi như gánh nặng phiền hà… Lúc nào anh cũng muốn bỏ đi… Trút được gánh nặng là giải thoát…

Thế Vỹ chợt giận dữ, chàng lớn tiếng:

– Cô nói đúng đấy! Từ lúc gặp cô đến giờ… Tôi chỉ thấy toàn là xui xẻo, hế t gặp chuyện không may này đến chuyện rủi ro khác… Bỗng nhiên tôi ra tay nghĩa hiệp làm gì, để tiền túi mau vơi hơn, rồi còn bị đánh, bị người nhìn lầm là con, cho trễ nải thời giờ. Rút cuộc rồi tiến chẳng được mà lui cũng không xong… Rõ ràng là hai chị em cô là những chướng ngại những rắc rốị Tôi thật tình không hiểu sao lại gặp chi cô cho cái số nó đen như vậỵ

Thế Vỹ nói liền một hơi, nói để cho hả giận thôị không ngờ khi vừa ngừng lại đã thấy mắt Thanh Thanh đỏ hoe còn bé Thảo Nhi thì đang rấm rức khóc.

Và tình trạng đó làm cho Thế Vỹ lúng túng. Thế Vỹ chợt thấy hối hận.

– Ồ kìả sao vậỷ Mấy người lại giở trò gì thế? Tôi thấy mấy người cãi hay lắm mà… Tại sao hôm nay yếu đuối vậỵ Còn khóc nữa, tôi nói không được saỏ

Bé Thảo Nhi thút thít:

– Em khóc là bởi vì… Em đã gọi anh là anh… Em coi anh như anh ruột của em… Vậy mà không ngờ anh lại ghét bọn em thậm tệ như vậy… Anh lúc nào cũng muốn bỏ em lại để ra đi… Anh còn hung dữ nữa… Em thấy anh còn hung dữ hơn cả lão gia trong nhà này nữa…

Thế Vỹ vội đính chính

– Làm gì có? Làm gì có? anh có hung dữ với em bao giờ đâụ

Thanh Thanh nói:

– Không có à? Anh định chối phải không? vậy chứ nãy giờ ai đã nói xấu tụi em đâỷ

Và quay sang Thảo Nhi, Thanh Thanh tiếp:

– Thảo Nhi, thôi em đừng khóc nữa, người ta ghét chúng mình… Thì mặc người ta… Dù gì, em cũng còn chị, chị hứa vơí em là… chị sẽ không bao giờ bỏ em đi đâụ

Bé Thảo Nhi nhào vào lòng Thanh Thanh, nó càng khóc to hơn. Và hai chị em cứ thế ôm nhau khóc. Thế Vỹ chợt cảm thấy mình là kẻ có tội là kẻ gây tai hoa… Và chàng lúng túng không biết phải xử thế nàọ

Thế Vỹ chỉ biết đưa cao hai tay lên.

– Thôi được rồi! Tôi chịu thua! Xin lỗi! Tôi biết lỗi mình rồi, như vậy được chưả

Rồi Vỹ bước tới, nắm lấy tay Thảo Nhị

– Các bạn đã nhầm rồị Tôi thương các bạn không hết, làm gì có chuyện khinh dễ? Mặc dù đôi lúc tôi có lớn tiếng một chút… Nhưng mà… các bạn cũng đã biết thông cảm cho tôị Tại cái tình thế quá phức tạp mà… Nhức đầu quá mà? Thôi đừng có khóc nữa… Tôi hứa với các bạn. Từ đây về sau, cả ba chúng ta, ở sẽ cùng ở, đi sẽ cùng đi, được chưả

Thế Vỹ ngưng lại, nhưng hai đứa con gái vẫn cứ khóc nên Thế Vỹ càng rối rắm. Thế Vỹ lại lớn tiếng nói:

– Thôi hai người đừng có buồn nữạ Từ đây về sau, hai người là trách nhiệm của tôị Tôi hứa là sẽ gánh hết.

Lời hứa khăng khái của Thế Vỹ cuối cùng làm cho Thanh Thanh và Thảo Nhi ngừng khóc, họ ngẩng đầu lên nhìn chàng. Bé Thảo Nhi nhanh nhẩu nhất. Nó quay qua ôm lấy chân Thế Vỹ, sung sướng nói:

– Anh Thế Vỹ, anh nói thật chứ? Ồ thế thì tuyệt! Anh là người vĩ đại nhất trên cõi đời này!

Thế Vỹ vẫn cảm thấy người như lâng lâng… không hiểu mình đã làm gì. Đây là bi kịch hay hài kịch… Mọi chuyện rồi sẽ ra saỏ Thế Vỹ không dám nghĩ tiếp. Chàng cúi xuống nhìn Thanh Thanh… Trong khi Thanh Thanh mắt chưa ráo lệ đang hướng ra ngoài cửa sổ với nụ cườị Thế Vỹ thở dài… thôi thì mặc mọi thứ vậỵ

*****

Sáng hôm ấy, chẳng hiểu sao lão Trường Quý lại xồng xộc chạy vào tìm Thế Vỹ, Thanh Thanh và Thảo Nhị

– Lão gia cho mời ba vị lên Đại Thính Đường tiếp khách!

Thế Vỹ ngạc nhiên:

– Tiếp khách à? Khách nào vậỷ

– à… Đó là Bùi lão gia, một người bạn rất thân của ông chủ. ông ấy nghe chuyện của ba vị, tò mò nên mang cả gia đình sang đây… Muốn gặp mặt ba vị vậy mà.

Thế là Thanh Thanh, Thảo Nhi và Thế Vỹ vội khăn áo chỉnh tề ra đại sảnh.

Khuôn viên nhà của ông Chấn Nghi rất rộng lớn, từ nơi ngụ của Thế Vỹ phải đi qua hai dãy nhà, hai chiếc sân rộng mới lên đến đại sảnh. Lúc cả ba vừa đi vào vườn hoa trước, thì chợt nghe có tiếng nói từ trên cây ngọc lan:

– Ồ! Họ đến rồi kìa! Đến rồi kìa!

Kế tiếp là giọng nói con trai:

– Ở đâủ Ở đâủ

Rồi giọng thanh niên hét:

– Hỏi được rồi, sao lại đâỷ

Và sau đó có tiếng 'ối'. Cả ba giật mình nhìn lên, thì vừa lúc đó có hai bóng người rơi xuống. Bịch! Bịch!

Đứa con trai khoảng mười tuổi rơi xuống trước, kế tiếp là một thanh niên trên 20. Cả hai có lẽ té bất ngờ rất đau, nên mặt mày nhăn nhó.

Thế Vỹ, Thanh Thanh, và Thảo Nhi đều kinh ngạc, mở to mắt nhìn hai người từ trên trời rơi xuống. Anh chàng thanh niên lồm cồm ngồi dậy trước, nhoẻn miệng cười ngay với ba ngườị Anh ta khỏe mạnh nhưng rất thanh tú.

Thế Vỹ nói:

– Quý vị từ đâu rơi xuống vậỷ Ở trên kia à? Đau không?

– Ồ không sao, không sao!

Anh chàng trẻ tuổi xoa xoa hai tay vào nhau nói, trong khi cậu bé cũng đã lồm cồm ngồi dậy, nó bước tới thụi quả đấm thật mạnh vào người cùng rơi với nó, và nói:

– Cũng tại anh thôị Người ta từ từ bước xuống đi, có phải không té đau thế này không?

Thế Vỹ hỏi:

– Nhưng các vị là ai vậỷ

Gã thanh niên cười:

– Tôi à? Bùi Thiệu Khiêm đây, còn thằng này là em trai tôi nó là Bùi Thiệu Văn.

– Họ Bùi à? Vậy Bùi lão gia là…

Gã thanh niên cười đáp:

– Là cha tôi đấy!

Nụ cười của anh ta thật tươi, Thế Vỹ hiểu ra:

– Thì ra đây là hai vị công tử nhà họ Bùị

Thanh Thanh hiếu kỳ:

– Thế tại sao hai người không ở trong đại sảnh mà trèo lên cây làm gì?

Thiệu Khiêm lúng túng nói:

– Chuyện thế này đâỵ Lúc ở nhà nghe chuyện của ba vị, chúng tôi tò mò lắm. Vì vậy định bụng là đến đây phải nhìn cho được mặt. Và vì nôn nóng, nên chạy ra vườn hoa, trèo lên cây đón trước. Không ngờ…

Cậu bé tên Thiệu Văn ba hoa:

– Ban nãy không phải là bọn này té xuống đâụ Chẳng qua là thi triển tuyệt chiêu võ công đấy chứ. Này nhé, bắt đầu là chiêu 'Kê tử hoán thân' (Gà trống trở mình). Kế tiếp là chiêu 'Lý ngư đả đình' (Cá Lý ngư vẫy đuôi) để rồi sau đó đáp nhẹ xuống đất. Chỉ có cao thủ võ lâm mới làm được như vậy, chứ không phải bị té đâu, đừng có lầm!

Thiệu Khiêm vừa cốc đầu Thiệu Văn, nói:

– Thôi xạo quá, người ta cười chết. Cậu ngồi trên cây mà cứ đẩy tới đẩy lui làm tôi bị sút tay kéo cả cậu cùng rơi xuống đau điếng… Thế mà còn dám khoe võ công thượng thừa, không sợ người ta cười saỏ

Lời của Thiệu Khiêm khiến cả bọn cùng cười, trong lúc bọn Thế Vỹ cườị Thiệu Khiêm mới có dịp ngắm kỹ Thanh Thanh và Thảo Nhi và thật sự nhớ ra điều gì. Thiệu Khiêm kéo tay Thiệu Văn tới trước mặt Thảo Nhị Anh ta đẩy mạnh, làm Thiệu Văn suýt tí đã va vào người con bé.

– Nào, nào… Ở nhà nghe nói Thảo Nhi đẹp, Thảo Nhi xinh xắn dể thương bây giờ gặp rồi đấỵ Sao không nói gì, lại núp ló phía sau vậỷ

Thiệu Văn phản pháo:

– Đừng có đổ cho người khác. Chứ không phải anh nghe nói Chị Thanh Thanh là người đẹp, nên nôn nóng muốn đến đây nhìn mặt ử

Thiệu Khiêm dù gì cũng đã lớn, cũng xấu hổ nên nói:

– Xem kìa, nhóc con! Mi nói chuyện phải giữ mồm giữ miệng… không sợ người ta cười mình à?

Thiệu Văn trẻ con nên cãi bướng:

– Có gì mà sợ, đó chỉ là chuyện tự nhiên. Ai cười người ấy hở mười cái răng ráng chịụ

Lời Thiệu Văn khiến Thanh Thanh cười, rồi Thế Vỹ và Thảo Nhi cũng cườị Tiếng cười làm không gian im lìm của Phúc gia trang bị khuấy động, một chuyện hiếm hoi hơn mười năm quạ

Và sau đấy ở tòa đại sảnh, bọn Thế Vỹ gặp thêm Bùi lão giạ Cùng đi với Bùi lão gia còn có hai bà vợ. Bùi lão gia là người vui tính. ông ta giới thiệu với bọn Thế Vỹ một cách tự nhiên thế này:

– Đây là bà lớn của tôi, còn đây là bà nhỏ.

Thiệu Khiêm vội vã bổ túc:

– Bà lớn là mẹ ruột của tôị

Thiệu Văn cũng nói:

– Còn bà nhỏ là mẹ ruột tôị

Hôm ấy là lần đầu tiên Thanh Thanh, Thảo Nhi và Thế Vỹ làm quen với anh em nhà họ Bùị

o0o

Nhờ quen với anh em nhà họ Bùi, mà Thế Vỹ mới tìm hiểu rõ thành phố Dương Châu hơn. Thế Vỹ, Thanh Thanh, và Thảo Nhi đi dạo khắp Dương Châụ Cái thành phố mà Lý Bạch đã từng mô tả là:

Bạn cũ Châu Hoàng Hạc lâu

Bóng buồm chìm lẫn trong trời biếc

Chỉ thấy trường Giang vẫn chảy mau…

Hoặc của Đỗ Mục:

Núi mờ nước chảy xa xôi

Giang Nam cây cỏ tiêu điều về thu

Đêm nay trăng sáng cầu xưa

Mà người dạng sáo bây giờ là đâủ

Và Thế Vỹ không làm sao nhớ hết, thơ của tiền nhân nói về Dương Châu, ca tụng Dương Châu… Bây giờ ở thực tại trên đất này Thế Vỹ mới hiểu những gì Lý Bạch và Đỗ Mục ca tụng là đúng.

Quả thật, Dương Châu đầy quyến rũ.

Sau đó, Thế Vỹ đã đến với Tây Hồ, núi nhỏ Kim Sơn, cầu 24 nhịp, chùa Đại Minh, Bình Sơn đường, Bến tàu… Gần như nơi nào Khiêm và Văn cũng đưa bọn Thế Vỹ đến. Và đến đâu họ đều đùa nghịch, quậy phá tự nhiên. Những cuộc vui chơi thích thú kỳ lạ. Nhờ vậy, Thế Vỹ gần như quên bẵng chuyện đến Quảng Châu, quên cả Bắc Kinh cũ. Cuộc sống tràn ngập tiếng cười, chưa bao giờ Thế Vỹ có những ngày hạnh phúc như thế.

Ở Phúc gia trang… Thế Vỹ còn được nuông chiều hơn cả ở nhà. Sớm tối, Phúc phu nhân luôn hỏi han chăm sóc. Và trong cái hoàn cảnh đó, người làm trong nhà còn phải kính nể sợ hãi Thế Vỹ hơn. ý là lệnh họ răm rắp phục tùng… Ở nhà là thế, ra ngoài lại có anh em nhà họ Bùi đám bạn còn gì hơn?

Những ngày tháng ở Dương Châu thật tuyệt vờị

Nhưng mà cuộc sống không chỉ là thơ mà nhiều lúc cũng có những phiền nhiễu… Thí dụ như:

Trước tiên, cái quấy rầy là do nhìn lầm của Phúc phu nhân. Thế Vỹ là người có lương tâm nên cứ bị vấn đề này làm bứt rứt. Cạnh đó là chuyện giữa Thiện Khiêm và Thanh Thanh.

Với Thanh Thanh… Thiện Khiêm chưa hẳn là bị ngay 'tiếng sét'. Nhưng anh chàng rõ là có cảm tình với Thanh Thanh nhiều… Thiệu Khiêm chiều chuộng, săn đón, mà những thứ này Thanh Thanh chưa hề được một ai đó cung ứng nên Thanh Thanh dễ cảm động. Thế Vỹ chưa có tình ý gì với Thanh Thanh nhưng không hiểu sao, từ tận cùng con tim… Thế Vỹ thấy chuyện đó lại bất mãn. Từ nào đến giờ, Thế Vỹ cứ xem Thanh Thanh và Thảo Nhi như một sự quấy rầy, phiền phức. Bây giờ đúng ra có người gánh hộ gánh nặng đó cho mình Thế Vỹ phải mừng hơn chứ? Thế Vỹ cũng nào có định ở lại đâỵ một ngày nào đó, rồi chàng phải đi, phải lo cho tương lai sự nghiệp của mình? Nhưng mà Thế Vỹ vẫn thấy bực mình. Tại saỏ

Hai năm trước, ở tại Bắc Kinh, Thế Vỹ đã từng bị cha mẹ áp đặt một cuộc hôn nhân, mà mãi đến giờ cô dâu thế nào Thế Vỹ chưa biết mặt. Chỉ biết đó là cô gái khá đẹp, có học lại con nhà khuê các… Thế Vỹ nghe loáng thoáng cô gái có tên là Hoa Du Lâm, một trong những hoa khôi của trường Cao đẳng sư phạm Bắc Kinh. Thế Vỹ đã phản đối cuộc hôn nhân đó, không phải vì chê thiếu nữ kia là không môn đăng hộ đối hay vì một nhược điểm nàọ Chàng hành động như vậy chẳng qua là vì phản ứng đối kháng. Thế động mạnh mẽ lên từng tế bào chàng sinh viên trẻ… Thế Vỹ không muốn có sự áp đặt trong cuộc đờị Và đó là lý do để Thế Vỹ bỏ nhà ra đị

Rồi Thế Vỹ gặp Thảo Nhi và Thanh Thanh như những nhánh rong phiêu bạt tình cờ gặp nhaụ Thế Vỹ vẫn có tình cảm, tình cảm nẩy sinh lúc nào thì không biết nhưng Thế Vỹ tự trọng nên suốt lộ trình bên nhau… Thế Vỹ đã cố gắng tự chế để khỏi mang tiếng là lợi dụng sự sa cơ của người khác. Còn bây giờ? Thế Vỹ lại bị đặt vào cái thế ruột. Nên mỗi lần nhìn Thiệu Khiêm và Thanh Thanh ở cảnh:

'Mặt trời phương đông, mưa phương Tâỵ

Tưởng đâu vô tình lại hữu tình'

Thế Vỹ thật khó chịụ

Lúc này, anh em Thiệu Khiêm và thiệu Văn thường tìm cách đến Phúc gia trang thường xuyên. Một hôm Thiệu Khiêm nấp sau hòn giả sơn ngoài vườn để Thiệu Văn một mình vào gặp Thanh Thanh. Cả hai đã hội ý nhau, sắp đặt sự việc trước, nên chỉ Thiệu Văn mang chậu hoa đến trước cửa phòng Thanh Thanh. Vừa gõ cửa vừa nói:

– Chị Thanh Thanh ơi, anh Khiêm bảo tôi mang cái này đến tặng chị.

Thanh Thanh mở hé cửa sổ. Thấy Thiệu Văn trên tay có một chậu hoa đẹp. Nhưng trong chậu lại chỉ có một cái cây gì đấy nhỏ xíu, Thanh ngạc nhiên.

– Cái gì vậỷ

Thiệu Văn nói:

– Ồ, đây là chồi non của cây trà đấỵ Anh tôi bảo nhà tôi có một đồi chè. Đứng xa xa nhìn màu xanh mướt. Cái màu xanh như hai chữ Thanh Thanh… Nên anh Khiêm bảo tôi mang đến tặng cho chị một chồi trà.

Bé Thảo Nhi đứng gần ngây thơ hỏi:

– Thế sau nàỵ Nó có nở hoa không?

– Nó không nở hoa, nhưng lúc lớn lá sẽ phát triển xanh tốt và các bạn có thể hái lá đó châm nước uống thơm lắm.

Thanh Thanh nhìn chậu cây trà non không hứng thú lắm.

Thanh Thanh nói:

– Này ông anh cậu thật là kỳ cục. Muốn tặng cho người ta thì tặng cả một chậu hoa phải đẹp hơn không? Đằng này chỉ cho một cây trà non. Không lẽ so sánh tôi với một cây trà? Tôi xấu xí như vậy à?

Lời của Thanh Thanh làm Thiệu Văn lúng túng. Thiệu Văn không biết ứng phó cách nào, vội vã đưa mắt về phía hòn giả sơn. Nhưng phía sau giả sơn lại im lìm, nó vội lùi lại gần hỏi:

– Anh Thiệu Khiêm, bây giờ phải làm saỏ Em phải nói thế nào chứ?

Thiệu Khiêm núp sau núi, nói khẽ:

– Thì em bảo ý anh không phải là như vậy…

Thiệu Văn không đợi Thiệu Khiêm nói hết ý, vội nói:

– Không phải như vậỵ Không phải như vậỵ

Lại tịt ngòi, Thiệu Khiêm lại mớm:

– Bất luận loại hoa nào, mà nếu so sánh với Chị Thanh Thanh thì đều tầm thường… Vì vậy anh tôi không muốn tặng hoa… Vì hoa rồi sẽ héo úa…

Thiệu Văn vội vã lặp lại:

– Hoa nào cũng tầm thường cả… nên không thể so sánh với chị được. Vì vậy anh tôi không tặng hoạ Vì hoa rồi sẽ… rồi sẽ…

Cái chữ héo úa nó quên mất, nó ấp úng rồi láo liêng nhìn ra sau hòn non bộ. Thảo Nhi ngạc nhiên hỏi:

– Ồ! Anh thiệu Văn. Anh làm sao đấỷ Anh bị mắc nghẹn phải không?

Thiệu Khiêm thấy tình trạng tắt nghẽn vậy vội nhắc:

– Héo úa! Héo úa!

Thiệu Văn thì không biết nên nói:

– Đúng rồi! Đúng rồi! Tôi bị héo úa, héo úa!

Thanh Thanh và Thảo Nhi nghe nói cười xòạ Thiệu Khiêm bực tức nhảy ra khỏi gia sơn cốc đầu Thiệu Văn:

– Thật tức chết được? Con người làm sao héo úả Mi làm hỏng hết kế hoạch của ta!

Màn kịch diễn ra rất tự nhiên làm Thanh Thanh và Thảo Nhi không nín được cườị Thiệu Khiêm đang tức, thấy Thanh Thanh cười cũng cười theo… Tiếng cười giòn giã cả vườn hoạ Ngay lúc đó Thế Vỹ đi tới, chẳng hiểu sao Thế Vỹ lại cảm thấy mình như lạc lõng giữa tiếng cười đó.

o0o

Mấy hôm sau, cả bọn Thế Vỹ kéo đến nhà họ Bùi chơị Họ Bùi cũng là một gia đình giàu có. Trước nhà có cả một hồ sen rộng lớn. Bấy giờ lại vào đầu mùa hạ. Hoa sen nở rộ cả hồ, đỏ có trắng có. Mà ở vùng Giang Nam này, sen nở rất sớm, những cánh sen ẩn mình bên cạnh màu xanh của lá, làm cho cảnh càng đẹp thêm.

Thế Vỹ đã không dằn được lòng, tức cảnh sinh tình.

– Thiệu Khiêm nàỵ Cậu có nhận thấy, những cánh sen này rất lạ không? Nếu nhìn kỹ là lá sen to quá, to một cách gần như thô thiển, hoa cũng vậỵ Nhưng nếu ta nhìn một cách tổng thể. Những chiếc lá to có nhỏ có, chen nhau trên mặt hồ. Không những tạo nên một cảnh đẹp một cách hùng tráng… Đấy… tạo hóa bao giờ cũng không làm chuyện thừa thãị Cái đơn giản có cái đẹp riêng, nhưng cái nhiêu khê phong phú cũng có cái đẹp của nó.

Thiệu Khiêm nghe Thế Vỹ nói bái phục:

– Ồ! Người có học, phát biểu cái gì cũng hay, cũng có lý ngay cả cái chuyện ngắm hoạ Như anh Thế Vỹ đâỵ Cũng không chỉ ngắm bằng mắt, mà còn ngắm bằng cả cái đầu nữạ

Thanh Thanh quay qua nhìn Thiệu Khiêm cười:

– Anh khen chứ tôi thì không khen được. Bởi vì sống như anh ấy tôi thấy cực khổ quá, chỉ một chuyện ngắm hoa mà cũng phải suy nghĩ mệt ngườị

Thế Vỹ có vẻ không vuị Chàng cảm thấy Thanh Thanh thật không công bằng. Tại sao đối với Thiệu Khiêm lúc nào Thanh Thanh cũng có vẻ cư xử một cách dịu dàng nhượng bộ, còn với chàng? Lúc nào cũng đối kháng. Thế Vỹ lắc đầu:

– Tôi cũng nào có nói gì đâủ Chỉ vui miệng vậy thôị

Thanh Thanh trề môi, nhưng mắt hướng về phía lòng hồ.

– Vậy mà chẳng có gì à? Anh lúc nào cũng ham lý luận. Em thì thấy cái gì cũng đẹp. Ngay cả đóa hoa sen đằng kia kìạ Nó vừa có màu hồng lại pha màu trắng, như vậy mà anh cho là không đẹp saỏ

Thiệu Khiêm nghe nói, vội nhìn qua:

– Đâu đâủ Đóa hoa nào đâủ

Thanh Thanh chỉ:

– Đó, đó! Đóa hoa nằm gần giữa hồ đấỷ

– à có phải cái đóa hoa vươn cao nhất… Bên dưới màu hồng, phía trên lại màu trắng, đúng không?

Thanh Thanh trầm trồ:

– Đúng rồi! Đóa hoa đó mà mang cắm vào bình thì đẹp tuyệt!

– Sẽ có ngay!

Thiệu Khiêm nói rồi bước nhanh tới mép bờ hồ.

Thanh Thanh tái mặt nói:

– Ồ không được! Anh Thiệu Khiêm, anh định làm gì đấỷ

– Thì hái hoa cho Thanh Thanh!

Thiệu Khiêm vừa bước xuống nước vừa nóị Hành động của Thiệu Khiêm khiến không những Thanh Thanh, Thế Vỹ mà cả Thảo Nhi và Thiệu Văn cũng giật mình. Văn nói lớn:

– Coi chừng đấy! Ở dưới hồ lúc nào cũng có rắn!

– Đừng có nói bậy!

Thiệu Khiêm cười nói, nhưng lúc đó, anh chàng đã bước hụt chân và rơi tõm xuống nước. Thanh Thanh tái mặt.

– Không được! Anh Thiệu Khiêm anh điên rồi à? Quay lại nhanh lên. Tôi chỉ nói chơi thôi, chứ tôi không hề có ý muốn háị

Thế Vỹ cũng nói vào:

– Thiệu Khiêm! Cậu biết bơi không chứ?

Thiệu Khiêm đã đứng thẳng người dậỵ Bộ áo trắng của chàng bây giờ đã lấm lem đầy bùn đất, không những thế tóc tai, mặt mũi cũng đầy nước, nhưng Khiêm vẫn cười hì hì nói:

– Các bạn làm gì mà khẩn trương như vậỷ Có gì đâủ Ở đây nước cũng cạn. Không có gì nguy hiểm. Chỉ có cái là bùn nhiều quá. Bước đi hơi khó khăn. Này xem nào… Tôi sắp đặt được mục tiêu rồi, phải không?

Và Thiệu Khiêm chỉ đóa hoa trong tầm tay với, hỏi Thanh Thanh:

– Có phải đóa hoa này không?

– Đúng rồi, đúng rồi đấy!

Thanh Thanh gật đầu lia lịạ Thế là Thiệu Khiêm ngắt ngay cánh hoạ Rồi chậm rãi, từng bước vào bờ. Lòng hồ bùn nhiều quá nên Khiêm bước hơi chậm. Đến lúc Khiêm lên được hồ. Mọi người nhìn Thiệu Khiêm chợt cười ồ! Anh chàng đã lem luốc như ông thợ cạo ống khóị

Khiêm đưa cánh hoa sen đến trước mặt Thanh Thanh.

– Lần trước tôi cho Thanh Thanh một chồi trà non bị Thanh Thanh chệ Nhưng lần này tôi tặng Thanh Thanh đóa sen mà Thanh Thanh ưng ý, hẳn là Thanh Thanh hài lòng rồi chứ?

Thanh Thanh đỡ lấy đóa hoạ Đôi má đỏ hồng, Thanh Thanh chậm rãi nói:

– Lần trước, thật ra tôi cũng đâu có chê cái chậu trà non đó, tôi thích lắm. Nhưng mà lần này thì thích hơn… Có điều bây giờ quần áo anh lấm lem hết trơn rồi, làm sao đâỷ

Thiệu Khiêm nhìn lại mình, rồi cười lớn.

– Ồ thế này cũng hay đấỵ Các bạn có biết cái món cá nướng trui trong nhà hàng không? Người ta đem bùn lắp lên mình con cá rồi cho vào lò, một chút là có món ăn thật tuyệt! Tôi đang định làm cái món cá nướng trui đấy!

Lời của Khiêm làm Thảo Nhi và Thiệu Văn thích chí cười lớn. Chúng vừa nhảy quanh Khiêm vừa hét:

– Cá nướng trui! Cá nướng trui!

Cái không khí vui vẻ lây qua cả Thanh Thanh và Thế Vỹ. Khiến cả hai cũng cười theọ

Nhưng rồi sau trận cười đó. Thế Vỹ không hiểu sao lại thấy mình như bị tách biệt ra với mọi ngườị Lại cảm thấy lạc lõng.

o0o

Mấy ngày sau, chẳng hiểu có chuyện gì, Thiệu Khiêm cho mời Thế Vỹ đến bờ Tây Hồ ngắm cảnh. Chỉ kéo Thế Vỹ thôị Cả hai ngồi trong một quán nước bên bờ uống trà.

Vừa hớp mấy hớp, Thiệu Khiêm chợt đứng dậy, vòng tay thưa với Thế Vỹ.

– Em có chuyện muốn thưa với anh.

Thế Vỹ ngạc nhiên:

– Chuyện gì?

Thiệu Khiêm ấp úng một chút nói:

– Dạ… Chuyện cũng có liên quan đến Thanh Thanh… Anh cũng biết đấỵ Người xưa thường nói chuyện quyền huynh thế phụ. Vì vậy, em muốn hỏi ý kiến anh… Nhưng trước hết em cần biết là chẳng hay khi xưa ở quê nhà… Thanh Thanh đã từng đính hôn với ai chưả

Thế Vỹ giật mình. Chàng nhớ lại chuyện Thanh Thanh vượt thoát khỏi kiệu hoạ Nhưng bây giờ không lẽ nói chuyện đó rả Nên vội nói:

– à! Chuyện đó à… Chưa… Chưa…

– Thế thì tuyệt quá!

Thiệu Khiêm vỗ tay rồi cười nói:

– Em đến bây giờ vẫn chưa đính hôn với aị Cha em thì cứ hối thúc mà em chưa chịụ Vậy thì nhân dịp này… Hà! Hà! May quá! Như vậy là có dịp may rồị

– Ờ! Ờ! Khoan!

Thế Vỹ vội vã nhìn Thiệu Khiêm nói, làm Thiệu Khiêm tái mặt.

– Sao vậỷ không lẽ anh phản đối à?

Thế Vỹ giật mình:

– Không phải! Tôi lấy tư cách gì để phản đối chứ?

Thiệu Khiêm cười tươi trở lại:

– Có nghĩa là anh đã đồng ý?

Thế Vỹ không đáp, ngồi yên. Chàng ngắm Thiệu Khiêm. Anh chàng có vẻ khỏe mạnh, con nhà gia thế. Thanh Thanh thì đẹp gáị Thế này thì cả hai quá là xứng đấy chứ? Nhưng mà… nhưng mà… Thế Vỹ suy nghĩ rồi lại lắc đầụ Không được! Chuyện của họ có dính líu gì đến tả Muốn sao cũng được!

Thiệu Khiêm đứng bật dậy vòng tay lại Thế Vỹ.

– Vậy thì cảm ơn đại ca! Cảm ơn đại ca lắm… Em sẽ về nhờ cha đến ngay đây thảo luận với đại ca chuyện đó.

Thế Vỹ giật mình:

– Nói chuyện gì? Sao lại có ý nhanh như vậỷ Cậu ngồi lại đã nào, cái gì cũng phải bình tĩnh, thủng thẳng… đừng có hấp tấp, như vậy không hay!

Thiệu Khiêm tròn mắt:

– Nhưng ban nãy đại ca đã đồng ý gả em gái đại ca cho em rồi mà?

Thế Vỹ vừa bực, vừa buồn cườị Và cái cảm giác lạc lõng như càng lan rộng hơn. Nhưng mà… Cuộc hôn nhân này… Đâu có gì saỉ Chàng thở dài, rồi nói như giải thích:

– Cậu cũng biết đấỵ Tôi tuy là anh, nhưng đâu có quyền lực gì với Thanh Thanh. Chúng tôi cũng mới lắm, bình đẳng lắm. Cậu không thấy là Thanh Thanh nó thỉnh thoảng cứ cãi nhau với tôi đấy ử Thú thật với cậu Thanh Thanh là đứa con gái có nhiều cá tính, lại tự chủ… Nó có quyền quyết định hạnh phúc cá nhân của nó. Tôi cũng không thích lạm quyền làm anh nên không muốn thay mặt nó quyết định gì cả. Ban nãy tôi nóị Thôi được có nghĩa là… Tôi đồng ý đứng cạnh hổ trợ, nói thêm vào cho cậu thôị Còn cái chuyện thành công hay không là do sự cố gắng của cậu đấỵ

Thiệu Khiêm như hiểu ra, gật đầu lia lịạ

– Như vậy đã phải cảm ơn đại ca nhiều quá rồị Từ đây về sau hẳn phải nhờ vả đại ca nhiều thứ… Có sự giúp sức của đại ca chắc chắn là mọi sự sẽ thành công. Bởi vì Thanh Thanh dù gì cũng quý trọng đại ca, một lời của đại ca bằng vạn lời của Khiêm này… vậy mà quá mừng. Em hoàn toàn yên tâm. Thật yên tâm. Nếu chuyện này mà thành. Em sẽ cắn cỏ ngậm vành cảm ơn đại ca!

Thế Vỹ nhìn Thiệu Khiêm. Cái khuôn mặt hồ hởi của Thiệu Khiêm chẳng hiểu sao lại làm cho Thế Vỹ thấy ghen tị. Người ta sao chỉ toàn gặp chuyện may mắn và suôn sẻ thế?