Dặm Đường Vàng

Janet Taylor biết mình đang bị theo dõi, nhưng vẫn nhắm mắt tựa lưng vào thành xe buýt, thật ra chỉ là một cái khung gỗ đặt lên trên lõi sắt của một cái xe cũ hỏng. Xe lăn bánh nghiêng ngả trên con đường bẩn thỉu, tuyến giao thông duy nhất giữa Kuala Lumpur, thủ đô liên bang Malaysia, với bản nhỏ Bukit lọt thỏm trong núi rừng rậm rạp, thuộc bang Selagor.

Bà bị ken chặt trên hàng ghế gỗ cứng, giữa những hành khách Trung Hoa và Malaysia, hầu hết là nông dân, mang những thúng sọt đựng ngũ cốc và gà vịt. Số khách ngồi lên xe phải gấp đôi số khách được phép chở. Một số vật dụng họ mua ở chợ trời Kuala Lumpur được gói trong những trang của tờ Straits Times đề ngày hôm trước, trên trang đầu đưa tin việc giết một cán bộ lãnh đạo của Đảng Cộng sản Malaysia. Janet đã liếc xem số báo này từ lúc mới lên xe, nhưng khi thấy người trong ảnh không phải là Tak Chen, bà thở phào nhẹ nhõm và ngả đầu, nhắm mắt lại có ngủ.

Nhưng một đứa trẻ quấy khóc ầm cả xe khiến Janet không làm sao ngủ nổi. Janet bèn quay sang người phụ nữ bế con, nói bằng tiếng Trung Hoa rất sõi đề nghị được dỗ hộ đứa nhỏ. Giá như trường hợp khác, không đới nào phụ nữ kia trao đứa con cho một bà da trắng, nhưng dân chúng ở Bukit Mekan đều biết rõ Janet là ai nên bà ta vui vẻ mỉm cười trao đứa nhỏ cho người phụ nữ da trắng đã sống ở đây hàng chục năm rồi.

Janet mặc bộ quần áo bằng vài bông giản dị, giống như các phụ nữ nông dân khác tại đây. Bà lấy chiếc lắc bằng vàng quấn ở cổ cho đứa trẻ chơi, nghiêng tấm lắc để nó nhìn thấy bóng nó phản chiếu trong đó. Đấy là chiếc lắc Keja trước khi từ giã cõi đời đã gửi gắm cho bà và thỉnh thoảng Janet dùng mặt nhẵn của nó làm gương để quan sát những người ngồi ghế sau. Một người là Trung Hoa, một Malaysia. Hai người đàn ông này đã bám theo Janet từ lúc bà xuống xe Kuala Lumpur, đáp tầu từ Singapore tới. Họ theo sát bà hai mươi tư trên hai mươi tư, và khi bà lên xe buýt để tới đây họ cũng bám theo liền.

Không ai còn lạ gì Janet là bạn gái của Tak Chen, và mặc dù bà đã rời bản Bukit Mekan ngay sau khi Malaysia tuyên bố độc lập năm 1957, hai tên chỉ điểm này vẫn cứ bám theo, hy vọng đến một lúc nào chúng sẽ dò ra nơi ẩn nấp của Tak Chen, người giữ vai trò quan trọng thứ hai sau Chin Peng, tổng bí thư của Đảng Cộng sản Malaysia.

Janet quay chiếc lắc bằng vàng và mỉm cười khi thấy đứa nhỏ cười với ánh sáng mặt trời phản chiếu trong đó. Đây không phải lần đầu tiên Janet bị mật thám theo dõi. Ngay từ khi mới đặt chân lên đất Malaysia vào đầu năm 1946, được Tak Chen bố trí sống ở bản Bukit Mekan, bà đã bị nhà chức trách Anh bố trí theo dõi. Họ biết bà sống ở đây là để gần người tình Trung Hoa. Đặc biệt sau một cuộc chiến tranh nhỏ được gọi là “Nổi dậy” họ càng theo dõi Janet sát sao hơn. Tak Chen đang bị chính phủ treo giải 400.000 đô la cho ai bắt được ông, sống thì tốt mà chết cũng được.

Họ có thể bắt Janet bất cứ lúc nào rồi tống vào trại tập trung, được gọi tên là “trại cải tạo”, nơi giam giữ trên 500.000 người ở các làng trong vùng để họ khỏi tiếp tế cho du kích Cộng Sản. Nhưng họ vãn thả lỏng Janet, để dò la Tak Chen .

Janet tiếp tục trò chơi mèo vờn chuột này suốt mười một năm nay, đóng vai người giúp việc cho một cụ lang Đông y gốc Trung Hoa tại bản Bukit Mekan. Cụ lang này có uy tín rất lớn trong nhân dân quanh vùng vì chữa khỏi nhiều bệnh nhân mà các bác sĩ Tây y đã phải bó tay, chỉ bằng các thứ thảo mộc, lá và rễ cây.

Hồi đó thoạt đầu Janet coi Kai Chu, một cụ già phúc hậu tóc bạc trắng đã từng chữa bệnh trên bốn chục năm tại Trung Quốc, Thái Lan trước khi sang Malaysia, chỉ là lang bịp. Trong tất cả những gì Janet được học trong trường huấn luyện y tá tại Anh cũng như thời gian giúp việc bác sĩ Maxell ở Vacsava, đều không chuẩn bị để nàng nhận ra tác dụng điều trị rất công hiệu của những thứ thuốc oái oăm như mai mực (chữa các vết thương há miệng), khuyết chỉ(chữa điều kinh) và đủ thứ dược liệu khác. Janet cũng không thể ngờ được rằng nấu bằng xương hổ lại làm bệnh nhân nhanh chóng phục hồi sức khỏe. Nhưng dần dần, càng làm việc với Kai Chu là nàng vỡ lẽ và nảy nguyện vọng muốn học môn Đông y của cụ lang này.

Khi đã hiểu cụ Kai Chu, Janet mới phát hiện ra rằng kiến thức y học của nàng bắt nguồn từ một quan niệm khác về bệnh tật. Tây y căn cứ vào triệu chứng để tìm ra nguồn gốc gây bệnh, trong khi cụ Kai Chu tập trung tạo cho bệnh nhân sự cân bằng giữa thể xác và tinh thần. Khi thăm bệnh, cụ cố tìm sự mất cân đối ấy nằm ở đâu và tìm cách khắc phục. Phương pháp tìm bệnh của cụ là nghe, ngửi, hỏi bệnh và bắt mạch. Xem sắc mặt bệnh nhân cũng đóng vai trò quan trọng trong việc đi tìm nguyên nhân bệnh.

Khi thấy Janet tỏ vẻ quan tâm thích thú phương pháp chữa bệnh của cụ, cụ Kai Chu mời nàng lên văn phòng rộng bên trên cửa hiệu bắt mạch bốc thuốc của cụ rồi giảng cho nàng hiểu quan niệm của Đông y. Cụ bảo cách tốt nhất để học cụ là xem cụ chữa. Janet rất tán thành và từ đấy thường xuyên ở nhà cụ vừa học vừa giúp việc cho cụ lang.

Ngoài việc xem mạch, bốc thuốc, Janet còn học cả châm cứu, bấm huyệt và bó xương. Nhưng môn nàng giỏi nhất vẫn là sử dụng các thứ lá cây thuốc.

Dần dần nhiều bệnh thông thường cụ Kai Chu giao hẳn cho Janet điều trị và nàng trở thành người giúp việc đắc lực, đồng thời là người thân trong gia đình cụ.

Du kích Cộng sản sống trong rừng núi thiếu thuốc men trầm trọng cụ Kai chu rất có nhiệt tình với họ, và chính do sống và giúp việc cho cụ mà Janet có điều kiện thỉnh thoảng gặp Chen. Nàng thường xuyên được bệnh nhân các bản làng mời đi chữa bệnh. Cuộc gặp gỡ thường được bố trí theo nhiều cách. Chẳng hạn Janet đang đeo túi thuốc lần theo đường rừng bỗng mọt cô gái Malaysia đến bên cạnh, mời nàng đi theo. Janet được cô gái dẫn đến một túp lều lợp lá cọ trong rừng sâu. Chen đã đợi người tình ở đó.

Lần đó đã mấy tháng trời họ không được gặp nhau. Chen gầy tọp hẳn đi và sắc diện đầy vẻ ốm yếu, hai mắt trũng sâu. Khi hai người ôm nhau, Janet thấy xương sườn anh trồi ra, đè vào da thịt nàng.

– Ôi, lạy Trời! – Janet thì thầm, ngả đầu lên ngực Chen. – Em nhớ anh biết chừng nào.

Chen nói:

– Anh đã mấy lần bố trí để gặp em, nhưng cứ đến phút cuối cùng lại phải thôi vì quá nguy hiểm.

Janet ngẩng đầu lên nhìn mắt người tình. Mắt Chen trông nghiệt ngã hẳn trước kia, nhưng khi anh áp cặp môi lên môi nàng, Janet vẫn thấy khắp thân thể run rẩy như ngày nào, lần đầu họ làm tình với nhau. Chen cởi quần áo Janet rồi cũng tự cởi cho anh. Janet nằm trên tầm vải bạt giả trên lá cọ. Nhưng Chen chưa nằm xuống mà vẫn đứng nhìn xuống thân thể cô, mắt đăm đăm như thể anh cố ghi nhớ từng bộ phận trên đó.

– Em yêu anh- Janet nói, dang hai tay đón người tình.

Chen ngồi xuống, cưỡi lên mình Janet rồi đưa bàn tay vuốt ve cặp vú và lần xuống dần đến bụng dưới. Anh nói:

– Em không thể biết bao nhiêu đêm anh mơ thấy em đâu.

Giọng anh nói khẽ như thể anh đang tự nhủ với riêng với bản thân.

– Đêm đêm, nằm trong rừng anh thường nhớ lại lần chúng ta làm tình ở London và không biết bây giờ em còn yêu anh nhiều như ngày đó không.

Janet thì thầm:

– Em vẫn là người tình của anh.

Janet hỏi :

– Vậy có lúc anh nghĩ không phải như thế ư?.

– Anh không biết nữa.

– Còn bây giờ?.

– Anh ước gì có thể ở bên em như thế này mãi mãi.

– Nhưng anh không thể..

Chen lắc đầu :

– Anh ở lại đây lâu sẽ rất nguy hiểm.

– Tình hình liệu có khác đi không?

– Khi nào Chính phủ Anh chịu trao trả độc lập cho Malaysia

Chen đáp, đứng dậy, mặc chiếc quần mầu xanh lá cây.

Janet không trả lời, nàng ôm Chen một lúc lâu. Chen nhặt khẩu Sten lên rồi lặng lẽ đi khuất vào rừng rậm, cùng với hai thanh niên Trung Hoa trẻ tuổi lúc này đứng canh gác cho cấp lãnh đạo của họ vào lán. Janet nằm lại khá lâu trong lán, vẫn trần truồng, tận hưởng cái mùi nồng nặc vẫn đang còn phảng phất đâu đây.

Đó là lần họ ân ái với nhau đầu tiên sau khi về Malaysia. Sau đó còn nhiều lần khác nữa, suốt trong thời gian mười một năm Janet sống ở bản Bukit Mekan. Và lần nào họ cũng theo đúng cung cách ấy. Thường là lúc Janet ít ngờ nhất. Cũng có lần nàng đi thăm bệnh nhân với cụ lang Lai Chu, bỗng Chen xuất hiện như một bóng ma. Họ chỉ làm tình với nhau xong là mỗi người đi một ngả. Chen biến vào rừng rậm.
Lần nào, khi chia tay, Janet cũng linh cảm như sẽ không bao giờ còn được gặp lại Chen và nỗi trăn trở của nàng đạt đến mức không thể chịu đựng nổi.

Nhưng rồi Chen xuất hiện. Một tiếng đồng hồ trong vòng tay nhau làm tan biến mọi nỗi lo lắng, hoài nghi tích tụ trong lòng Janet.

Nhưng sau mỗi lần gặp gỡ, Janet lại nhận thấy Chen có những biến đổi. Lúc đầu nàng không hề để ý nhưng rồi sự thay đổi ấy rõ rệt đến nỗi Janet buộc phải nghĩ thầm rằng Chen không còn là người nàng đã yêu hồi ở London. Thay đổi về hình dáng bên ngoài thì do thiếu thức ăn và cuộc sống chui lủi quanh năm trong rừng sâu, tinh thần liên tục căng thẳng. Tuy cùng lứa tuổi như Janet, Chen trông già hơn nàng rất nhiều. Làn da anh lúc nào cũng đầy mụn nhọt, lòng trắng mắt trở lên vàng khè do chứng sốt rét rừng kinh niên. Janet cung cấp thuốc men cho người tình, nhưng vì sống cuộc sống lưu động, nhiều lúc không thể gửi thuốc đến tay anh được, bệnh tình lại thêm trầm trọng.

Nhưng sự thay đổi lớn hơn là về mặt tư tưởng, bộc lộ ra rõ rệt trong thái độ vô cảm đã xuất hiện ngay trong lần gặp gỡ và làm tình đầu tiên ở đây. Chen hình như mất hẳn đi lòng tôn trọng đối với mạng sống con người Anh kể về những người lính Anh bị anh giết bằng giọng thản nhiên. Janet có cảm giác Chen đã lùi lại thnhf một sinh vật hoang dã, sẵn sàng ăn thịt lẫn nhau.

Những ước vọng lý tưởng anh đã từng nói đến sôi nổi với Janet hồi ở London nay bị thế chân bởi thái độ giết người chỉ là vì tôn thờ bạo lực. Hình như Chen đã quên hết những lý tưởng mà vì chúng anh đã bỏ vào rừng rậm và chiến đấu chống thực dân Anh. Anh không còn mục tiêu là giành độc lập cho Malaysia nữa mà chỉ nhằm tiêu diệt những phe phái khác.

Sau đó ít lâu Janet chuyển đến Singapore, kiếm sống bằng cách sử dụng những phương pháp chữa bệnh cụ lang Kai Chu đã dạy, nhưng nàng vẫn không quên được Chen và lâu lâu vẫn tìm đến bản Bukit Mekan với lý do đem thêm các vị thuốc cho cụ lang già, những vị thuốc cụ không kiếm được. Được biết những lần đó, Chen đều tìm cách gặp người tình. Trong những lần gặp gỡ ấy cả hai đều trò chuyện và cố khôi phục lại niềm khao khát nhau về tình dục ngày trước và lại hưởng trong chốc lát tình yêu say đắm bất chấp sự xa cách vè tư tưởng giữa họ mỗi ngày một thêm sâu sắc..

Đứa nhỏ trên tay khóc thét lên làm Janet bừng tỉnh khỏi dòng mơ tưởng triền miên. tfời đã về chiều nhưng vẫn còn nóng bức. Tuy nhiên những tia nắng mặt trời đã bớt dọi qua cành lá của cánh rừng ngày càng ép chặt hai bên con đường. Khí trờ nóng ấm làm Janet gần như ngạt thở và người bà ướt đẫm mồ hôi.

Janet đã sống ở Malaysia mười ba năm rồi nhưng vẫn chưa thích ứng nổi với thứ khí hậu nóng và ẩm này. Bà thèm trời đổ một trận mưa, kiểu mưa từ biển đem tới vào các buổi chiều tối mùa này. Những trận mưa không kéo dài nhưng rất nặng hạt và tạo hăi mát cho ban đêm.

Đứa nhỏ Janet bế trên tay lại khóc thét lên. Bà bèn thả cho mẹ nó rồi ngoái đầu lại phía sau. Hai tên mật thám vẫn ngồi đó. Một tên đang ngủ, miệng há hốc để lộ mấy chiếc răng bịt vàng. Tên kia vẫn không rời mắt khỏi bà.

Một giờ sau, chiếc xe buýt tồi tàn ngoặt sang một con đường nhỏ, men theo rìa làng Bukit Mekan. Đúng lúc đó trời đổ mưa. Không có gì báo hiệu trước. Khong khí đột nhiên bức bối đến mức ngạt thở và thế là mưa đổ xuống như trút, giội nước ào ào xuống những mái tôn lợp trên những túp nhà bằng tre. Chỉ vài phút sau, con đường bẩn thỉu đã biến thành một dòng suối.

Những tấm sắt tây trên mui xe lúc nẫy che cho hành khách ánh nắng chói chang thì bây giờ không thể che cho họ khỏi nước mưa chảy xuống. Họ nép chặt vào nhau để tránh những chỗ nước mưa chảy xối xả quá. Tiếng than vãn chen lẫn tiếng cười đùa cùng với tiếng gà vịt kêu oang oác tạo nên một thứ hợp tấu quái dị, cho đến khi xe đậu ở cuối làng, mới ngừng bặt.

Không đợi cho mưa ngớt, họ lao ra ngoài xe và lập tức áo quần họ ướt sũng. Janet đợi khách ra gần hết rồi mới bước xuống đường. Bà định đợi cho hai tên mật thám ra trước, nhưng chúng nán lại phía sau để chờ bà. Janet bèn nhấc đôi thúng đựng đầy thuốc đặt xuống vệ đường .

Bà có cảm giác như chui dưới thác. Mưa làm mắt bà mờ đi. Cố giữ thăng bằng bà định gi vào dưới tấm mái tôn của ngôi nhà tre trước mặt. Đúng lúc ấy Janet nhìn thấy đứa cháu gái của cụ Kai Chu đã đứng đấy đón bà.

Tên đứa cháu nội của bà lang là Amy. Nó trạc mười bốn tuổi, dáng người thon, cặp vú nhú lên sau lần áo vải. Nhìn thấy người phụ nữ Anh, nó nhoẻn miệng cười thẹn thò. Chính Janet đã đỡ đẻ khi nó ra đời và sau đấy đã trông nom săn sóc nó lớn lên. Mới mấy tháng không gặp mà bà thấy con bé lớn phổng lên, đã thành một thiếu nữ thật sự.

– Ông cháu sai cháu ra đón bác.

Amy nói bằng tiếng Anh, một cách tỏ lòng kính trọng người phụ nữ da trắng đã dạy nó thứ tiếng đó.

– Cháu ra thế này tốt quá!.

Janet đáp lại bằng tiếng Trung Hoa và hôn má đứa con gái.

– Ông cháu đang mong bác

Amy nói rồi nhấc luôn một chiếc thúng đi vào trong ngõ.

Mưa đã tạnh. Nước trên đường đã thôi chảy, để lại một lớp bùn nhày nhụa. Amy thoăn thoắt dẫm đôi bàn chân lên đó. Janet bước đi vất vả theo và khi đến nhà cụ lang, hai chân bà lấm đầy bùn. Bà đứng lại ngoài cửa, múc nước trong thùng gỗ rồi mới vào.

Nhà cụ lang đầy những người dân làng chờ mua thuốc hoặc chờ cụ bắt mạch. Họ nhận ra Janet và khẽ chào bà bằng tiếng Trung Hoa hoặc tiếng Malaysia. Đi thẳng vào nhà trong, nơi cụ lang Kai Chu dùng làm phòng phẫu thuật, Janet vén tấm vải che ngoài, ngó vào. Cụ lang chưa biết khách đến, vẫn tiếp tục xem bệnh cho một cô gái Trung Hoa nằm trên bàn mạch, bên trên là ngọn đèn dầu lờ mờ toả sáng xuống.

Chào và hỏi cụ lang vài câu xong, Janet bước lên căn phòng nhỏ ngay trên cửa hiệu thuốc, nơi bà đã sống hầu hết mười một năm. Amy đã đem cả hai cái thúng của bà lên từ lúc nào.

Janet bứơc ra cửa sổ, mở hai cánh nhìn xuống ngõ, định tìm cô cháu nội của cụ lang nhưng không thấy. Bóng tối ập xuống rất nhan, nhưng dân làng vẫn còn ngồi thành từng tốp trước cửa ngôi nhà. Đó là đàn ông, họ ngồi hút thuốc trong khi đàn bà nhóm bếp bên trong để nấu cơm. Janet đứng rất lâu hít mùi dầu cọ và mùi lá mục quen thuộc, gợi lại bao kỷ niệm xưa.

Bà cố nhớ lại những động lực đã khiến bà rời bỏ cuộc sống đầy đủ tiện nghi ở Anh, sang sống cuộc sống gian khổ ở bản Bukit Mekan này, nhưng mãi bà không tìm ra được những động lực ấy. Hồi đó bà say mê chủ nghĩa Cộng sản vì thấy nó trái ngược với tất cả những gì bà căm ghét. Bà không phải con người yêu thích chính trị. Điều bà muốn tìm là một lý tưởng cao đẹp. Đầu tiên bà thấy nó trong con người của Leon Rojek và bà đã đi theo anh sang Ba Lan. Rồi bà thấy lý tưởng cao đẹp đó ở tổ chức Do Thái kháng chiến và cuối cùng bà tìm thấy nó ở Tak Chen .

Hồi đó Janet đơn giản cho rằng chỉ gần gũi người nào có tư tưởng cao đẹp đó là tư tưởng ấy sẽ thấm sang bà. Nhưng không được! Những ngưới cuốn hút bà bằng lý tưởng cao đẹp đều muốn đạt tới lý tưởng đó bằng bạo lực và cuối cùng họ trở thành những kẻ tàn bạo.

Những ngày sống ở Singapore bà đã hiểu ra được khả năng thật của mình. Tốt nhất bắt đầu là phục vụ lý tưởng nhân đạo bằng cách giúp đỡ người nghèo. Nhiều trường hợp bà chữa bệnh cho họ mà không lấy tiền. Đối với Chen, bà cảm thấy còn rất yêu ông, tuy nhiên tình yêu ấy hình như chỉ là dư âm của một thời hạnh phúc đã lùi xa.

Đột nhiên Janet nhìn thấy một trong hai tên mật thám theo bà từ Kuala Lumpur đứng bên kia ngõ nhìn sang. Y tựa lưng vào tường một ngôi nhà, bình thản hút thuốc. Chắc tên thứ hai đứng canh gần cửa nhà cụ lang, bà thầm đoán.

Janet cởi quần áo, nằm xuống giường, nhắm mắt lại. Khắp người đau nhức và bà cảm thấy như mình hơi sốt. Mặc dù vậy Janet thấy khó ngủ. Bao nhiêu ý nghĩ miên man hiện lên trong đầu óc. Bà nghĩ đến Anna và Genevieve, không hiểu lúc này họ ra sao. Cả hai đều ngoài bốn mươi rồi và từ ngày rời khỏi trại tập trung, cuộc đời họ diễn biến khác hẳn bà.

Mỗi năm Janet nhận được vài ba tin tức của bạn. Bà cũng nhận được tấm ảnh chụp Janna mà bà giữ rất kỹ. Bức ảnh mới nhất bà nhận được cách đây sáu tháng cho thấy Janna đã trở thành cô thiếu nữ xinh đẹp cực kỳ. Trong một lá thư Anna còn kể cả tình hình Geneviene . Chị ấy bỏ tiền riêng ra để mở một trường tư thục bổ túc trung học dành riêng cho con gái gia đình giầu có ở Montreux.

Nghĩ đến cô bạn người Pháp, suốt cả cuộc đời hầu như chỉ làm nghề bán dâm vậy mà bây giờ dậy các nữ học sinh gia đình danh gía các kiểu cách lịch sự, thanh lịch khiến Janet mỉm cười. Nhưng bà biết Geneviene có khả năng vô tận thích ứng với mọi hoàn cảnh của cuộc sống, nên bà tin rằng Geneviene sẽ thành công.

– Bác dậy thôi!

Janet choàng mở mắt và thấy bóng cô gái Amy lờ mờ hiện ra trước mắt.

Cô gái thì thầm vẻ vội vã:

– Ông Tak Chen muốn cháu đưa bác đến chỗ ông ấy.

Liếc nhìn cửa sổ, người phụ nữ Anh thấy trời mờ mờ sáng và đôi vệt mầu hồng hiện ra, Janet chợt hiểu mình đã ngủ một vài giấc dài. Vùng dậy thật nhanh, bà với bộ quần áo, lúc này đã khô, rồi hấp tấp mặc. Không thốt ra một lời hỏi thêm, Janet theo chân Amy xuống thang, ra ngoài ngõ.

Trời về sáng, không khí yên tĩnh, mát mẻ vô cùng. Janet thích nhất thứ khí trời lúc này. Bà nhanh nhẹn bước theo cô gái trông lúc này tươi mát làm sao. Khí trời tinh khiết, thoang thoảng mùi hoa rừng. Nhớ lại không khí nóng bức ngột ngạt hôm qua, bà hiểu rằng chỉ lát nữa thôi, khí trời mát mẻ này cũng sẽ mất. Bà hít thật sâu để làm tan nốt chút ngái ngủ còn sót lại trang người.

Amy bước thoăn thoắt trên lối mòn dẫn vào rừng. Mỗi khi sắp rẽ vào một đám cây rậm rạp, Janet lại ngoái đầu phía sau xem có hai tên mật thám hôm qua bám theo không, nhưng bà chr thấy một con chó gầy nhom như bị đói lâu ngày đang bước chầm chậm bên cạnh rặng tre tìm thức ăn.

Amy giục khẽ:

– Ta phải rảo chân lên, kẻo trời sắp sáng rồi.

Vài phút sau họ vào đến một khu rừng hết sức rậm rạp, Janet lách giữa những bụi cây gaivà bà thấy cành cây đâm vào người, làm rách quần áo, xước cả da thịt. Họ vẫn đi. Đến khoảng giữa trưa, họ ra đến một bãi trống. Trời nắng gắt. Janet thấy quần áo đã đẫm mồ hôi. Bà dã thấm mệt. Nhưng cô gái Trung Hoa vẫn không tỏ ra chút mệt mỏi nào. Janet gắng hết sức bám theo cô gái. Họ lại lọt vào một khu rừng âm u. ánh sáng mặt trời hầu như không lọt được vào đây. Bà có cảm tưởng như bên trên phủ một tấm bạt dầy và xung quanh bà chỉ là mục nát và chết chóc. Ngước nhìn lên cao, mãi trên ngọn cây mới hơi có vệt sáng. Rất nhiều khóm phong lan nở hoa như những cánh bướm.

Janet vẫn mải miết bước theo Amy, lúc nà đang leo lên một sườn núi. Họ đã lên cao đến mức các khu rừng đều nằm bên dưới.

– Ông ấy đợi bác ở kia – cô gái người Trung Hoa nói, trỏ một cửa hang lớn trên vách đá. Xung qoanh là những cửa hang nhỏ.

Janet hỏi:

– Cháu cũng vào chứ ?

Amy lắc đầu:

– Cháu đợi bác ngoài này.

Janet đi nhanh đến cửa hang, đột nhiên bà chợt nhớ hai cánh tay và lưng mình bị sây sát rất nhiều, áo và quần bằng vải bông rách mướp. Thận trọng Janet bước dò dẫm vào trong hang tối om. Bà gọi khẽ:Chen!.

Có tiếng đáp:

– Vào đây!

Khi mắt đã quen với bóng tối, bà nhìn thấy Tak Chen ngồi trên mặt đất, tựa lưng vào vách đá. Khi bước đến gần ông, Janet thấy Chen đang run lẩy bẩy. Da ông đầy mụn nhọt do bị rận rệp đốt tấy lên. Khoang từ đầu gối xuống đến đôi dép cao su, đầy những vết mưng mủ.

Tim Janet thắt lại:

– Amy không nói với em là anh đang ốm.

Bà nói rồi quỳ xuống trước mặt người tình.

– Nó không biết

Chen đáp, trìu mến đặt bàn tay lên tay Janet.

Bà hỏi:

– Anh còn thuốc em đưa hôm gặp nhau lần trước không?

Chen lắc đầu :

– Bọn anh bị chúng bao vây năm ngày nay rồi.

– Phải rồi, lúc ngồi trên xe, em có nghe nói cảnh sát quốc gia bao vây vùng này.

Họ im lặng một lúc lâu, Janet thì thầm:

– Đến bao giờ tình hình này mới kết thúc?

– Bao giờ đất nước Malaysia được tự do.

– Nhưng Malaysia đọc lập sáu năm nay rồi..

– Đấy là độc lập giả hiệu.

Janet hiểu rằng Chen đang nói đến bản hiến pháp mới của Malaysia trong đó ấn định quyền rất lớn của lực lượng quân đội. Điều này ảnh hưởng nhiêù đến cuộc sống của kiều dân Trung Hoa. Mối mâu thuẫn giữa hai dân tộc Trung Hoa và Malaysia vẫn là vấn đề muôn thuở. Chen lại là người gốc Trung Hoa.

– Anh phải chữa bệnh thôi

Janet nói, lảng sang đề tài khác.

Chen nhún vai:

– Vài cái mụn nhọt và mấy cơn sốt giết chết anh thế nào được.

Janet xé một mảnh vải áo, lau mồ hôi trán cho Chen. Bà lo bệnh sốt rét của ông sẽ còn nặng thêm và dẫn đến nguy hiểm, nhưng thứ thuốc duy nhất chữa được là kháng sinh và ký ninh thì lại chỉ có thể kiếm được bằng cách bất hợp pháp.

– Mai em phải về rồi..

Chen nói :

– Anh cũng phải di chuyển.

Janet hỏi:

– Đến bao giờ anh mới hết phải lẩn trốn?

– Em quan tâm đến chuyện đó ư?.

Janet đưa mắt đi chỗ khác, hiểu rằng bây giờ là lúc bà cần báo Chen biết bà sẽ không đến gặp ông lần sau nữa, nhưng Chen quàng hai tay ôm bà và Janet chỉ còn biết oà khóc nức nở.

– Đừng em!

Chen thì thầm, vuốt tóc người tình.

Đột nhiên một tiếng súng nổ phá tan không khí yên tĩnh. Chen vội vớ khẩu Sten, khẽ ra lệnh:

– Em đừng ra!

Ông thận trọng lò dò tiến ra phía cửa hang. Nhưng trước khi ra hẳn, ông ngoái nhìn Janet đang nằm nép xuống sàn hang. Bốn mắt gặp nhau và một nụ cười yếu ớt hiện lên trên khuôn mặt tái nhợt của Chen.

Ông nhìn Janet thêm một lúc lâu nữa rồi áp báng khẩu Sten lên vai, vừa bước ra ngoài vừa nổ súng xối xả.

Tiếng súng đáp lại từ ba hoặc bốn hướng bên ngoài, nhưng dồn dập một lúc rồi im bặt. Chỉ còn lại tiếng vọng đập vào vách hang kéo dài thêm một lát.

Đợi cho im hẳn, Janet mới bò ra. Bên ngoài chói lòa ánh nắng làm bà phải nheo mắt lại. Đến khi nhìn được rõ, Janet thấy xác Chen nằm chỉ cách bà chưa đến ba bộ, còn xác cô gái Amy thì nằm trên đất bẩn cách đó một quãng, cả hai cái xác đều bị đạn bắn trúng chi chít do sáu cảnh sát quốc gia mặc quần xanh lá cây và đội mũ có huy hiệu cảnh sát Malaysia. Đứng cùng với chúng là hai tên mật thám đã bám theo Janet ngay từ lúc bà bước xuống ga Kuala Lumpur .

Chúng đang cười nhăn nhở.