Dặm Đường Vàng

Chiếc Beoing 707 của hãng UTA giảm độ cao để chuẩn bị hạ cánh. Janna nhìn xuống Singapore, một hòn đảo xanh mầu lục, dính với bán đảo Malaysia bằng con đê dài một dặm. Suốt chuyến bay dài mười tám tiếng đồng hồ từ Paris đến đây, nàng không được thanh thản lúc nào.

Chuyến bay này bị cắt quãng nhiều lần, phải đỗ lại ở Muscat rồi Colombo trên đảo Xri Lanca để tiếp nhiên liệu. Tuy nhiên thời gian ngồi trên máy bay cũng đủ để ngẫm nghĩ về cuộc nói chuyện giữa nàng và Anna trước khi máy bay cất cánh ở sân bay Orly một tiếng đồng hồ.

Anna tả ra ngạc nhiên đồng thời mừng rỡ thấy Janna sắp bay đi Singapore. Bà nói:

– Vậy là con có cơ hội gặp được bác Janet Taylor. Mẹ sẽ biên thư ngay cho bác ấy báo tin con sắp sang. Hòm thư của bác ấy là hòm thư lưu đặt ở bưu điện cho nên mẹ không rõ địa chỉ nhà riêng. Nhưng mẹ sẽ báo tin là con nghỉ ở khách sạn Raffles và đề nghị bác ấy đến đó tìm con. Đã hơn hai chục năm rồi mẹ không được gặp Janet. Bác ấy đã trải qua một cuộc sống khá sóng gió. Nhưng ngày đó Janet rất yêu con và mẹ tin rằng tình cảm của Janet đối với con đến nay vẫn y nguyên như cũ.

Lúc máy bay bay trên Ấn Độ Dương, Janna cố nhớ lại những gì nàng đã biết về người phụ nữ Anh kia, qua những điều Anna kể về bà. Janet đã nuôi nấng Janna trong sáu tháng đầu tiên của cuộc đời nàng. Bà đã cùng với mẹ đẻ của nàng vượt qua dãy Pyrennees và chính bà đã giúp ông bác sĩ đỡ đẻ cho Keja lúc Janna lọt lòng mẹ, trong cái bản trên núi tên là làng Irati. Nhiều năm nay, Janet sống trong một làng nhỏ trong rừng rậm phía Bắc Malaysia và là người tình của một chiến sĩ du kích cộng sản, người bị chính quyền đặt giá 400.000 đô la cho ai lấy được đầu ông ta.

Câu chuyện về cuộc đời Janet Taylor cuốn hút Janna về tính ly kỳ của nó, nhưng nguyên nhân khiến nàng quan tâm đến cuộc gặo gỡ sắp tới là Janet chính là sợi dây nối cuối cùng giữa nàng với quá khứ. Janna hy vọng Janet Taylor sẽ giúp nàng tìm ra tên họ cha đẻ của nàng. Và nếu Janet cũng không biết nữa thì điều bí mật kia coi như không còn hy vọng sẽ được khám phá.

Đứng trên lối đi trong thang máy bay để chờ ra sân bay, Janna bỗng cảm thấy mình cô đơn, yếu đuối làm sao. Những người thân của nàng đều ở tận bên kia vòng trái đất. Anna ở lại đó. Geneviene đã chết, còn Elke Kruger thì đang đứng trên bờ của một khủng khiếp tinh thần.

Cô chiêu đãi viên hàng không đứng cạnh cửa ra, miệng rất tươi nói:

– Cảm ơn quý khách đã đáp chuyến bay của hãng UTA chúng tôi.

Janna gật đầu đáp lại rồi bước xuống cầu thang di động. Đột nhiên một làn hơi nóng hầm hập phả vào mặt nàng. Hơi nóng kèm theo hơi ẩm thoang thoảng mùi cao su sống, mùi dầu dừa cháy, mùi khói diesel và cả mùi phân rữa, làm nàng như ngạt thở. Đầu óc Janna choáng váng và nàng loạng choạng bước xuống cầu thang khiến cô chiêu đãi viên đứng đó lo lắng hỏi:

– Bà có làm sao không đấy ạ?

Một người đàn ông khuôn mặt phì nộn đáp thay nàng:

– Khí trời ẩm thấp quá chừng! Tôi sống ở xứ Singapore này hai chục năm rồi, vậy mà vẫn không sao quen nổi.

– Tôi không sao đâu, Janna nói, giật mình thấy mình đang cản đường các hành khách phía sau.

Cô chiêu đãi viên vẫn chưa thật yên tâm:

– Bà không thấy trong người làm sao chứ ạ?

– Cảm ơn cô, không,

Janna đáp rồi bước nốt một bậc thang cuối cùng để đi vào toà nhà sân bay, làm các thủ tục nhập cảnh và hải quan. Xong những thủ tục bắt buộc ấy, nàng bước ra, lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

– Cô Maxell-Hunter phải không ạ?

Janna nhìn thấy một người đàn ông mặc bộ âu phục màu trắng đang nhìn nàng vẻ dò hỏi. Đột nhiên nàng sực nhớ đến quang cảnh tương tự hôm ở sân bay Geneve, nàng bị người phóng viên nhà báo đón đường hỏi. Ông ta cũng hỏi đúng câu như vậy. Và chính ông ta là người đầu tiên báo nàng biết tin về cái chết của Mark.

Janna cố trở về với thực tại. Nàng nhìn người đàn ông mặc âu phục mầu trắng, gật đầu. Ông ta nói:

– Tôi là Gerald Foster, thư ký riêng của ngài Wong. Chủ tôi sai tôi ra đón cô.

Janna đi theo người đàn ông ra cửa. Một chiếc Rolls Royce đã đậu ngoài đó, máy vẫn đang nổ. Nàng trao hành lý cho tài xế người Trung Hoa. Foster nói với anh ta bằng thứ tiếng của họ câu gì đó, trước khi mở cửa mời nàng vào xe. Bên trong xe có máy điều hoà nên mát lạnh. Janna cảm thấy từ khi ra khỏi máy bay lúc này mới được dễ chịu.

Nàng thở phào:

– Vào trong này tôi đã thấy dễ chịu trở lại.

Foster nói:

– Tôi mong được làm cô yên tâm nếu có thể nói rằng ban đêm ở Singapore khí trời khá mát mẻ. Nhưng rất tiếc là tôi chưa dám chắc đêm nay liệu có mát mẻ không.

Janna tận hưởng không khí mát lạnh trong xe và nhìn Foster mở cánh tủ bố trí sau lưng ghế trên, bên trong đựng thức giải khát. Ông ta tầm thước, gầy, mặt xương xương, tóc lật phía sau, cằm ngắn. Nước da ông mầu sáp ong lâu ngày và trong cặp mắt có nét gì đó phảng phất người phương Đông.

– Một ly rượu với đá sẽ làm cô hết nóng bức ngay,- ông ta nói, đưa Janna chiếc ly và cũng lấy cho mình một ly khác.- Chúc mừng cô đến Singapore. G.K biết sau chuyến bay cô cần được nghỉ ngơi nên đã bố trí để sáng mai cô đến gặp ông ta.

– G.K. là ai vậy?

– Mọi người ở đây đều gọi ông chủ của tôi bằng hai chữ tắt đó. Thật ra tên đầy đủ của ông ta là G.K.Wong.

Janna nghe tiếng tài xế xếp hành lý của nàng vào ngăn đuôi xe. Khi anh ta ngồi vào sau tay lái, Foster lại nói với anh ta bằng tiếng Hoa.

Janna hỏi:

– Ông học tiếng ấy từ bao giờ?

Foster đáp:

– Cha tôi là người Anh nhưng mẹ tôi là người Hoa cho nên ngay từ nhỏ tôi đã dùng cả hai thứ tiếng đó. Nhưng cô nên học thứ tiếng Malay thông thường để dùng. Vì ở đây hầu hết mọi người đều nói tiếng đó.

– Malay hay Malaysia?

Foster uống một ngụm rượu đá nữa rồi mới đáp, giọng kiên nhẫn như thầy giáo giảng bài:

– Tiếng thì gọi là tiếng Malay. Malay là tên gọi chủng tộc, còn Malaysia là tên cộng đồng bao gồm cả người Hoa. Khi nói đến quốc tịch thì nói quốc tịch Malaysia.

Xe chạy trên đường phố đầy xích lô, rồi qua chiếc cầu nhỏ bắc ngang sông Singapore. Dưới sông, đậu kín đủ loại thuyền bè, chở những thùng mủ cao su, dầu cọ, gỗ, quặng thiếc và đủ thứ hàng hoá khác. Một ca nô máy kéo chín chiếc xà lan chui qua dưới gậm cầu. Khói diesel bốc lên, được máy điều hoà hút vào bên trong xe làm Janna hơi khó thở.

– Tôi không định giảng bài cho cô đâu

Foster nói lúc chiếc Rolls Royce chạy qua quảng trường StAndrew về phía khách sạn Raffles. Lưỡi ông ta líu lại. Rượu mạnh ông ta uông trên đường từ sân bay về đây đã phát huy tác dụng, Janna nói:

– Tôi rất cảm ơn những điều ông đã bảo ban cho tôi là người mới đến đây.

– Xe sẽ đến đón cô sáng mai, vào mười giờ đúng,- Foster nói: và nếu cô muốn nghe tôi khuyên thì xin cô mặc bộ quần áo giản dị cho. G.K. đối với kinh doanh thì như con hổ, nhưng đối với nữ giới như cô thì lại nhút nhát như thỏ đế đấy.

Janna cảm ơn Foster về lời khuyên rồi đi vào khách sạn. Đây chính là khách sạn mà nhà văn Somerset Maugham đã từng ca ngợi là tiêu biểu cho phong cách phương Đông về đủ mọi mặt. Nhưng đối với Janna thì nàng thấy ngay cảm giác đầu tiên là một nỗi khát vọng. Toà nhà ba tầng quét vôi trắng, bên trên lợp ngói đỏ. Chính cổng để vào lại bố trí chếch bên cạnh, còn phòng khách thì khá luộm thuộm.

Nhân viên tiếp tân ngồi sau quầy là người ấn, gầy gò, khuôn mặt xương xẩu đỏ au, vẻ tất bật, báo Janna biết phògn của nàng đã được đặt từ trước. Nàng ký vào những chỗ ông ta bảo ký. Sau đấy ông ta gọi một nhân viên khách sạn quấn khăn trên đầu, xách hành lý cho nàng và đưa nàng lên phòng ở tầng ba.

Phòng nghỉ rất rộng nhưng khá trống trải. Quạt trần lười biếng quay, khuấy động không khí trong phòng.

Janna mở hành lý, rồi vào buồng tắm. Nàng cho vòi hoa sen chẩy nước lạnh lên thân thể rất lâu. Lau khô người xong nàng mặc một bộ váy bằng vải bông giản dị và đi xuống nhà. Nàng ăn bữa tối trong một tiệm bố trí ngoài bãi cỏ, ngay trước mặt khách sạn. Thức ăn tráng miệng, náng chọn đu đủ và nước dừa pha chút rượu. Trong lúc Janna ăn, dàn nhạc dây chơi mấy bản nhaạc của nhóm Noel Coward và nàng cảm thấy gân cốt trong người dãn ra.

Trở về phòng, Janna đứng bên cửa sổ nhìn ra phố xá nóng hầm hập và hình dung lần đầu tiên Janet Taylor đến đây, cảm giác của bà như thế nào. Quang cảnh đặc biệt của một thành phố châu á cuốn hút Janna với những ngọn đèn dầu hoả đặt trên những tủ bán quà bánh lưu động, những mẹt hàng bán đêm khuya. Gần nửa đêm rồi mà những cửa hàng vẫn mở và nàng nhìn thấy bên trong, ngưởi ta đang chơi bài. Mùi cao su, mùi cá biển từ dưới sông bốc lên. Thoang thoảng còn có cả mùi hoa dạ hương. Tất cả những hình ảnh mùi vị ấy trộn lẫn tạo cho nàng cảm giác như lạc vào một nơi nào lộn xộn, chen chúc, nhất là nàng lại vừa rời khỏi quang cảnh của những thành thị Thuỵ Sĩ sạch sẽ, tinh khiết và thoáng khí biết bao.

Đúng mười giờ sáng hôm sau, tài xế người Hoa của ông Wong đã đậu xe trước cửa chính của khách sạn. Làm theo lời Foster khuyên, Janna mặc bộ váy áo bằng vải bông giản dị nhưng cũng do một nhà tạo mốt nổi tiếng vẽ kiểu. Bộ này cùng một số bộ khác nàng mang theo chính là tặng phẩm của Elke ép nàng phải nhận với tính chất là quà kỷ niệm lúc chia tay.

Trụ sở hãng Wong International là một toà nhà rất lớn, kiến trúc kiểu Hoa Kỳ và trang trí cực kỳ hiện đại, khác hẳn với những ngôi nhà lụp xụp trên dường phố của khu phố Hoa Kiều.

Toà nhà chứa những đồ đạc bằng crôm và da thuộc Italia. Trên tường treo những bức hoạ của Ronault, Matisse và Chagall. Tất cả những thứ đó cộng với một không khí lặng lẽ như lăng mộ mà nàng đã thấy trong các nhà băng ở Thuỵ Sĩ.

Cảm giác hồi hộp, lo sợ xâm chiếm Janna cho đến khi nhìn thấy Foster đứng đợi ngoài hành lang, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Viên thư ký riêng của ngài Wong trỏ những bức hoạ trên tường hành lang, nói:

– Chắc cô hoàn toàn không ngờ, đúng không nào? G.K. là con người quái dị. Ông ta thần phục kỹ thuật phương Tây nhưng lại vẫn dùng bột chuồn chuồn tán nhỏ để tăng khả năng tình dục

Janna hỏi:

– Vì vậy mà ông khuyên tôi mặc loại áo quần giản dị chăng?

– Xem chừng cô không còn dấu vết nào của người đã trải qua một chuyến bay vất vả

Foster nhe răng cười, trong lúc đưa Janna vào thang máy.

Nàng đáp:

– Đêm qua tôi được ngủ một giấc say sưa nên lại sức rất nhanh.

– Thế là tốt, bởi lát nữa cô sẽ phải vận dụng toàn bộ trí khôn ngoan và óc thông minh ra đấy.

Lúc đến trước cửa phòng giấy của Wong, họ đứng lại. Cô nữ thư ký người Hoa ngồi trên ghế bên cạnh cửa lịch sự nói:

– Ông chủ đang nói chuyện điện thoại quốc tế. Xin các vị đợi cho một chút. Không lâu đâu.

Foster nhìn đồng hồ đeo tay.

– Tôi sắp phải ra bến cảng bây giờ.

Janna nói:

– Ông cứ đi công việc đi. Không sao đâu.

Foster ngập ngừng:

– Có lẽ không nên. Ông chủ sẽ rất không bằng lòng nếu tôi không có mặt tại đây để giới thiệu cô.

Bước ra chỗ cửa sổ rất lớn lợp kính, ông ta nhìn xuống phía dưới. Ngoài cảng đang tấp nập các loại tàu thuyền váo ra. Hàng nghìn cu li người Hoa khuân các bao hàng, trong lúc chờ xe đến chở. Xa xa, hàng ngàn người khác đang xây nhà, như chuẩn bị cho một khu vực cư dân nữa.

Janna nhận xét:

– Quang cảnh thật là đặc biệt .

– Nhưng có thứ còn đặc biệt hơn chắc cô không thể ngờ tới là tất cả những gì cô nhìn thấy trong tầm mắt đều thuộc quyền sở hữu của ông chủ Wong đấy!- Foster nói: Tàu bè, kho tàng, xe cộ, khách sạn và cả khu nhà đang xây dựng kia nữa.

Ông ta trỏ công trường.

– Khu dân cư tương lai đó do ông Wong xây dựng để cho thuê sẽ có đủ hết, nhà thờ, đền chùa, cửa hiệu, rạp chiếu bóng, chợ và trường học. Bên cạnh đó còn có cả những nhà máy sản xuất hàng công nghiệp nhẹ để dân cư sống trong khu đến làm.

– Những dân vùng nào sẽ đến ở đó?

Janna hỏi.

– Vùng ngoài kia – Foster trỏ ra phía sau toà nhà, nơi dân cư sống chen chúc ở trung tâm buôn bán sầm uất của thành phố.

– Hiện nay đấy là nơi mật độ dân số cao nhất châu á.

– Khiếp thật đấy. Vậy thì ông Wong đâu phải là người tầm thường?

Foster vỗ vào pho tượng bằng đồng đen, kích thước bằng người thật, đặt bên cạnh tường.

– Ông ta đây, không phải bằng xương thịt nhưng hết sức giống.

Pho tượng thể hiện một người đàn ông thấp, đội mũ rộng vành kiểu của cu li Trung Hoa, mặc kiểu áo rộng, gánh đôi sọt.

– Sọt đựng gì vậy?

– Phân.

– Cái gì?

– Ông Wong khi hàn vi chuyên nhặt phân người đem bán cho nông dân để bón ruộng,

Foster giải thích:

– Ông ta bán chịu cho những nông dân nghèo không có tiền trả và đòi những khoản lãi khủng khiếp. Đến khi lãi mẹ đẻ lãi con, họ không trả được, ông ta bèn lấy ruộng đất của họ và nhận luôn họ làm tá điền. Khi đó, ông ta bỏ tiền ra mua máy móc để trang bị. Máy móc này ông ta mua chịu lãi xuất rất thấp, bằng cách dùng đất đai làm tài sản thế chấp. Dần dần ông ta cho những chủ nông trại quanh vùng thuê máy móc, những người không có tiền mua máy và tính giá thuê cắt cổ.

Foster lại sờ vào pho tượng.

– Chỉ trong hai chục năm, từ một cố nông nhặt phân, ông ta trở thành tỷ phú! Cô thấy không phải tay xoàng rồi, đúng không nào?

Janna chưa kịp trả lời thì cô nữ thư ký ngồi trực bên ngoài đã báo tin ông chủ mời họ vào. Cô ta mở hai cánh cửa vừa dầy vừa nặng, để hai người bước vào bên trong.

Phòng giấy của ông Wong chiếm gần hết cả một tầng và cũng trang trí nội thất theo kiểu cực kỳ hiện đại giống như dưới nhà. Chỉ khác một điều là tường không treo các bức hoạ cả những hoạ sĩ nổi tiếng mà được lợp toàn bằng kính, khiến ngồi trong phòng có thể nhìn ra ngoài. Một bên là toàn bộ quang cảnh thành phố, một bên là toàn bộ cảng và biển.

G.K.Wong ngồi sau chiếc bàn lớn bằng gỗ lim. Trên bàn trống không, chỉ có mỗi một cặp giấy ông ta đặt trước mặt. Kích thước khổng lồ của chiếc bàn lấn át mọi thứ và người ngồi sau bàn trông bé nhỏ, lọt thỏm. Thậm chí Janna có cảm giác ông ta còn bé nhỏ hơn cả pho tượng làm theo đúng kích thước của nguyên mẫu.

Foster nói:

– Thưa ông chủ, xin phép được giới thiệu cô Janna Maxell- Hunter. Và thưa cô Maxell-Hunter, đây là ông chủ của chúng tôi, Ngài G.K,Wong.

Người ngồi sau bàn giấy đồ sộ không nói gì, cũng không nhúc nhích.

Ông ta chỉ nhìn thẳng vào Janna một lúc rất lâu bằng cặp mắt không chớp. Luồng mắt của ông ta có một vẻ gì đó làm Janna vừa sợ hãi vừa khó chịu. Nàng cũng nhìn lại, thấy Wong thấp và to ngang, chắc nịch. Đầu ông ta hói như không còn tóc và mặt bóng nhẫy, không một nếp nhăn. Nàng rất khó đoán tuổi ông ta. Có thể ông ta đã gần sáu mươi, nhưng nàng cảm thấy dự đoán của mình có thể sai rất nhiều. Có thể ông ta chưa đến năm chục tuổi, nhưng cũng có thể ông ta ngoài sáu mươi nhiều.

Janna chìa tay, nói:

– Rất hân hạnh được gặp ông, thưa ông Wong.

Ông ta không hề tỏ vẻ định đỡ bàn tay nàng mà vẫn bất động, chăm chú nhìn một lúc lâu nữa rồi mới đưa tay ra hiệu mời nàng ngồi vào một chiếc ghế bành bọc da rất sâu.

– Cô đi đường vui vẻ chứ?

Wong hỏi bằng tiếng Anh, một thứ tiếng Anh giọng rất nặng.

Janna đáp:

– Cảm ơn ông, vâng. Và cảm ơn ông đã cử ông Foster ra sân bay đón tôi.

Wong gật đầu rồi nhìn sang viên thư ký:

– Anh đi lo công việc của anh đi, Foster .

– Thưa ông chủ, vâng!

Ông ta giập mạnh hai bàn tay vào hai túi áo.

– Xin chào cô Maxell-Hunter, tôi sẽ còn gặp cô.

Janna gật đầu, nhìn theo cho đến khi Foster ra khỏi cửa. Nàng thầm ngạc nhiên thấy lúc nãy thái độ của ông ta thay đổi hoàn toàn khi gặp chủ.

Cửa đóng lại, Wong hỏi:

– Cô dùng trà với tôi nhé?

Janna nói:

– Vâng, cảm ơn ông.

Wong gọi nữ thư ký, sai lấy trà, rồi nói toàn những câu xã giao chung chung cho đến lúc cô nữ thư ký quay vào, bưng một khay sơn mài trên đặt hai bộ tách và một chiếc ấm giản dị.

Đợi cô thư ký rót trà xong đi ra, khép cửa lại, Wong mới bắt đầu vào câu chuyện:

– Nữ công tước de Cabo đúng là người biết làm việc. Bà ta gửi cho tôi những thông tin tỷ mỷ về lai lịch của cô, sau đó còn bàn bạcvới tôi về cô rất nhiều bằng điện thoại. Tôi được biết, bà de Cabo gặp cô lần đầu tại trường Cao đẳng tu ngiệp Montreux, phải không?

Janna gật đầu.

– Bà de Cabo đến trường lựa một số nữ sinh viên sắp tốt nghiệp để bà giới thiệu việc làm.

– Đó là vào thời gian nào?

– Trước đây khoảng tháng rưỡi.

– Tức là trước khi bà hiệu trưởng Fleury bị giết- ông ta lẩm bẩm, mắt nhìn vào cặp hồ sơ.

Janna lại ngạc nhiên. Lúc trước là bà công tước, bây giờ lại đến ông Wong này, làm sao họ biết được điều mà nàng đinh ninh chỉ riêng mình biết, tất nhiên không kể ông đại uý Stube. Nàng rất muốn hỏi xem tại sao ông này biết, nhưng ghìm lại, tự nhủ nên đi vào câu chuyện chính yếu.

Nàng nói:

– Vâng, trong tuần cuối cùng của tháng tư.

– Tôi cũng được biết bà hiệu trưởng Fleury là bạn thân của người phụ nữ đã nuôi nấng cô, đúng thế không?

Lần này cũng lại làm Janna sửng sốt. Ông ta gọi Anna là “người phụ nữ đã nuôi nấng cô” chứ không phải là mẹ nàng. Bỗng nhiên nàng cảm thấy như không còn thứ gì tự vệ nữa. Ông Wong này biết về đời tư của nàng quá nhiều, cả những điều nàng không hề tâm sự với bà công tước, thậm chí nhiều hơn thế nữa.

Janna đáp thận trọng:

– Vâng, hai bà quen nhau từ thời chiến tranh.

Con người ngồi sau bàn giấy lấy trong hồ sơ ra một tờ giấy đánh máy sạch sẽ, đọc chậm chạp từng tiếng rành rẽ:

– Tôi biết hai người cùng bị giam trong một trại tập trung ở Tây Ban Nha. Và lúc họ bị bắt còn có cả một phụ nữ người Anh nữa, tên là Janet Taylor. Cô có biết bà Taylor này không?

– Mẹ Anna có thư từ thường xuyên với bà Taylor.

– Cô có biết bà Janet Taylor hiện đang sống ở Singapore không?

– Có, thưa ông.

– Cô có định gặp bà ấy tại đây không?

Cảm thấy như bị thẩm vấn, Janna bực dọc đáp:

– Trước khi rời Paris, tôi có nói chuyện điện thoại với mẹ Anna tôi. Bà có nói sẽ báo ngay cho bà Janet – Taylor biết việc tôi sang đây và dặn bà Taylor cách tìm tôi. Nhưng việc tôi có gặp bà Taylor hay không còn phụ thuộc vào việc tôi có nhận công việc ông giao cho tôi không. Bởi lúc này tôi vẫn chưa biết ông sẽ giao cho công việc gì.

– Cô tha lỗi tôi đã nói thẳng thắn quá mức, Wong nói. Ông ta tỏ vẻ dịu dàng bằng cách đứng dậy, chậm chạp bước tới, ngồi xuống ghế bành đối diện với Janna.

Wong nói tiếp:

– Tôi không được học hành cho nên đôi khi ăn nói lỗ mãng làm cho người ta khó chịu. Thấy tôi nói thạo tiếng Anh, người ta dễ tưởng tôi tất phải hiểu biết đầy đủ phép lịch sự châu Âu. Rất tiếc là không phải như thế. Cũng chính vì vậy mà tôi rất cần một người kiểu như cô, biết phép tắc lịch sự của tầng lớp có học thức. Tôi mong cô nhận làm việc cho tôi. Công việc chỉ là giúp tôi, thay mặt tôi tiếp khách châu Âu, họ sang đây làm việc với tôi. Số này rất đông và họ thường xuyên có mặt tại đây, cộng tác với tôi trong nhiều loại công việc.

Ông ta rót đầy tách trà của Janna rồi đưa cho nàng, miệng mỉm cười làm lộ rõ những cái cầu răng bằng vàng.

Wong nói tiếp:

– Công việc của cô là tiếp những người khách đó, tạo điều kiện để họ được mọi sự dễ dàng trong khi sống và làm việc tại đây. Cô sẽ phải biết những nhà hàng nào có những món ăn gì, địa chỉ những ngân hàng địa phương, cách thức thuê tàu thuê xe để chuyên chở các loại hàng hoá. Tôi còn muốn cô biết cả những nơi nào dân châu Âu muốn đến, chẳng hạn các danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử. Cô cần biết cả nơi nào có bể bơi sang trọng để họ đến nghỉ ngơi, biết cách tổ chức tiệc tùng sao cho họ ăn ngon miệng và vui vẻ..

Ông ta lại nhấp tách trà nói tiếp:

– Để đền đáp lại những công việc ấy, tôi sẽ trả lương cô rất hậu, toàn bộ mọi chi phí của cô trong lúc làm việc và cấp cho cô một xe hơi riêng. Trong thời hạn ba tháng đầu thử thách, cô vẫn tiếp tục sống ở khách sạn Raffles, hãng chi tiền. Sau ba tháng cô sẽ ký hợp đồng làm việc chính thức. Khi đó cô sẽ được sử dụng một căn hộ sang trọng trong toà nhà của hãng, nằm trên bờ biển.

Janna nói:

– Nghe tôi đã thấy thích rồi.

– Và nếu cô tiếp tục làm việc với chúng tôi cô sẽ học được rất nhiều điều trong nghề kinh doanh.

– Ôi, tôi rất mong như thế.

– Vậy là cô bằng lòng làm việc cho chúng tôi chứ?

– Tôi xin vẫn được hưởng ba tháng làm thử.

Wong vui vẻ nói:

– Bà công tước đoán rất trúng là tôi sẽ mến cô. Và cô đến đây rất đúng lúc. Tôi đã có kế hoạch tổ chức một cuộc họp quan trọng vào cuối tháng này. Nhiều nhà tài phiệt và chủ ngân hàng của nhiều nước trên thế giới sẽ đến Singapore bàn với tôi về việc xây dựng một khu công nghiệp lớn tại đây. Đây là công trình quan trọng nhất của tôi từ trước đến nay. Ít nhất cũng có trên một chục khách châu Âu và tôi tin rằng cô đủ khả năng tạo cho họ một cuộc sống dễ chịu và đạt năng suất cao tại thành phố Singapore này.

– Tôi sẽ làm hết sức mình, Janna hứa.

Wong nói:

– Nhưng trước tiên cô cần làm quen , tìm hiểu Singapore đã. Khách của tôi cần được cô dẫn đi chơi và cô không thể làm được việc đó nếu chính cô cũng chưa quen thuộc thành phố này. Tôi đề nghị cô dành một tuần lễ để tìm hiểu hòn đảo này. Cô lái xe được chứ?

– Vâng.

– Vậy tôi sẽ bảo Foster chuyển xe của anh ta cho cô và thu xếp để kiếm cho cô bằng lái. Ngoài ra cô cần gì hãy nói với Foster, đứng ngại ngùng gì hết. Tôi hy vọng cô sẽ tìm thấy niềm vui, sự thích thú trong cuộc sống ở đây, Singapore này.

Trong lúc đứng trong thang máy để xuống nhà và ngồi trong chiếc xe Rolls Royce để về khách sạn Faffles, Janna ôn lại cuộc sống gặp gỡ vừa rồi với ông chủ tương lai và nàng cảm thấy hơi khó chịu vì đã bị Wong lái đi như lái một đứa trẻ con.

– Cô mặc bộ quần áo này là rất chình xác

Janna nhận ra giọng nói của Foster. Anh ta nói toạc ra ngay, Không cần rào trước đón sau gì hết.

– Ông Wong rất hài lòng về cô đấy, cô Janna ạ. Vì vậy tôi xin đãi cô bữa tối hôm nay.

Janna ngập ngừng, nàng nhớ đã thấy Foster say rượu lúc anh ta chở nàng từ sân bay về thành phố. Nàng nói:

– Tôi vẫn còn rất mệt và..

– Tôi có một điều bất ngờ dành cho cô đấy.

– Ông thật là con người bí hiểm!

– Cô quên rồi à? Trong máu tôi một nửa là máu phương Đông. Phương Đông bí hiểm, cô đã rõ chưa nào?

Janna bật cười:

– Thôi, cũng được..

Foster nói:

Tôi sẽ đến đón cô đúng tám giờ.

Khi Foster lái xe đến cửa khách sạn Rafles, anh ta dùng một xe kiểu du lịch M.G. màu xanh lá cây. Và anh ta không mở cửa xe đón cô vào ghế ngồi dành cho khách mà đưa cô luôn chùm chìa khoá:

– Đây là điều bất ngờ tôi dành cho cô đấy. Cô tự lái lấy.

Janna vẫn chưa thật tin:

– Ông nói sao, Foster ? Xe này là của tôi thật à?

– Cô tạm dùng trong thời gian này.

– Nhưng tôi chưa có bằng lái.

Foster đưa Janna một tấm các có in quốc huy:

– Đây là bằng lái tạm thời, trong khi chờ đợi lấy bằng lái chính thức cho cô.

– Ông xoay cách nào mà nhanh vậy?

– Nhờ bạn bè làm cấp to!

Janna ngồi vào sau tay lái. Nàng thấy lúng túng ban đầu vì chưa bao giờ ngồi bên phải để lái như thế này. Xe ở Pháp và Mỹ đều đặt tay lái bên trái. Singapore theo cách của người Anh, tay lái đặt bên phải. Nhưng lúc xe chạy ngang qua quảng trường StAndrew thì nàng đã bắt đầu quen với kiểu tay lái này.

– Tại sao lại cho tôi xe M.G?

Janna hỏi rất to, để át tiếng động trên đường phố đông đúc.

– Cô không thích à, cô Janna ?

Foster nhe răng cười hỏi lại.

– Xe này quá to. Nhưng ông không quên chỉ đường cho tôi chứ?

Theo hướng dẫn của Foster, nàng lái chiếc xe ngoặt bên này lại ngoặt bên kia trong những đường phố hẹp và đông đúc, chốc chốc lại chạm trán với những xe buýt hai tầng, cuối cùng vào đến khu có những đường phố mang cái tên đại loại như Mountbatten, Lavender và Victoria. Chiếc xe M.G. kiểu du lịch của nàng hạ được mui. Không khí bên ngoài vừa nóng vừa ẩm thấp, chứa bao nhiêu thứ mùi nồng nặc tạt qua nàng, những thứ mùi không thể thiếu được của thành phố châu á. Tóc Janna bay theo chiều gió và nàng cảm thấy hoảng hốt, vội ấn phanh cho xe dừng lại. Xe nàng chạy quá nhanh suýt đâm phải một chiếc xích lô chạy ngang trước mặt ở ngã tư. Chiếc xe kia cách thanh cản của xe nàng chỉ vài phân.

– Nếu có đâm vào đuôi một chiếc xích lô nào đó cũng không sao đâu!

Foster ghé vào tai nàng, nói rất to.

– Chỉ càng làm người ta nể cô hơn mà thôi.

Janna ngửi thấy hơi thở của Foster có mùi rượu. Vậy là anh ta đang say. Nhưng trong lúc xe chạy trong thành phố, nghe lời chỉ dẫn và giới thiệu của Foster, nàng thấy anh ta vẫn rất tỉnh táo và rõ ràng là anh ta rất rành phố xá ở đây. Foster nói thông thạo cả tiếng Malay lẫn tiếng Hoa nên anh ta giảng giải cho Janna hiểu được rất nhiều thứ. Nhất là lúc họ ghé vào xem rạp rối da. Anh ta dẫn nàng vào trong hậu trường để giảng cho nàng hiểu cách các nghệ sĩ điều khiển con rối thế nào.

Đằng sau màn hình bằng vải là những con rối bằng da thuộc cắt thành các nhân vật. Nghệ sĩ rối điều khiển bằng những cái sào bằng tre. Một ngọn đèn dầu thắp trong hậu trường chiếu bóng những con rối ấy lên màn hình. Khán giả ngòi đằng trước xem và theo dõi diễn biến câu chuyện qua những cái bóng đó.

Nghệ sĩ chính của đêm diễn là một nghệ sĩ múa rối. Đồng thời là nhà kể chuyện từ Kota Bharu đến. Ông ta thay đổi đủ thứ giọng, khi thì ồm ồm khi thì the thé, thể hiện lời đối thoại giữa các nhân vật, trong tiếng nhạc đệm của dàn nhạc dân tộc. Những chỗ hài hước làm khán giả rú lên cười thích thú. Janna cũng cười cùng với họ, mặc dù nàng không hiểu họ cười gì. Tiêng cười vốn dễ lây. Mấy lần nàng hỏi, Foster dịch sang tiếng Anh cho nàng, nhưng Janna vẫn không hiểu được.

Ra khỏi rạp rối da, Foster chỉ đường cho Janna đến phố Bugis, nơi anh ta bảo rằng có nhiều hiệu ăn ngon nhất Singapore. Mới vào cửa, Janna đã ngửi thấy mùi rất lạ từ trong bếp đưa ra.

Họ đi ngang qua vài dãy bàn chiếu sáng bằng đèn dầu hoả, vào đến dãy bàn trải khăn trắng, bên trên bày đủ loại thức ăn rất lạ. Những con tôm to như quả chuối, những đĩa chất đầy sò huyết, những con cua bể nhồi thịt đỏ ong, rồi gà quay vàng rộm và bóng láng..

Họ ngồi vào một bàn. Foster gọi các món ăn và giới thiệu từng món cho Janna. Nàng ăn một cách thích thú.

– Tôi bắt đầu thấy mến Singapore rồi đấy, nàng nói.

– Mong rằng ý nghĩ ấy chưa biến đi khi cô còn ở trên đất này. Foster nói, đưa cốc bia lên miệng và gọi lấy chai nữa.

Janna đưa mắt nhìn những thực khách xung quanh. Chỉ có vài người Hoa mặc y phục phương Tây còn đa số mặc quần áo dân tộc. Tụ tập ở đây đủ loại người, từ cô bán hàng đặt lông gà dưới gậm bàn ngồi ăn, đến bác cu li. Những người này trông mới hiền lành làm sao. Nàng nhớ lại vài chuyện Foster kể để chứng minh rằng dân chúng ở đây chia thành từng nhóm hiềm khích lẫn nhau, và họ không ngần ngại dùng bạo lực để loại trừ nhau. Nàng thấy lời kể của anh ta sao khó có thể tin được đến thế.

Các món ăn bưng lên, Janna ăn rất chậm như để nếm hương vị của chúng. Nhưng nàng bắt đầu lo ngại khi thấy Foster gần như không ăn gì mà chỉ uống hết cốc bia này đến cốc bia khác.

Nàng nói, khi các món ăn được Foster đặt đã bưng ra hết:

– Muộn rồi, ông ăn đi ta còn về.

Foster nói, lưỡi líu lại:

– Tôi ăn thế đủ rồi. Nhưng ta chưa về làm gì.vội. Tôi còn muốn dẫn cô đi xem một nơi nữa.

– Tôi muốn về khách sạn..

Foster đứng dậy:

– Chưa được. Ông Wong chẳng bảo cô cần thuộc và hiểu kỹ nơi này là gì?

– Nhưng..

Foster ngắt lời nàng. Lúc này rõ ràng anh ta đã say.

– Chỗ tôi sắp dẫn cô đến sẽ rất hấp dẫn đối với những khách châu Âu mà cô sắp phải tiếp đấy.

Anh ta ra quầy trả tiền, thêm một khoản tiền thưởng rất hào phóng rồi cầm tay Janna lôi đi.

– Đến nơi này xem xong cô sẽ phải thưởng cho tôi đấy, cô Janna ạ.

Không thể từ chối được, Janna đành theo lời chỉ dẫn của Foster, lái xe trên đường phố ngoắt nghéo, đông đúc. Họ đến đại lộ Cầu phía Bắc, một con đường được chiếu sáng bằng đèn nê ông, hai bên là những cửa hàng nhỏ. Tuy đã quá nửa đêm mà khách mua bán vẫn táp nập và các chủ hiệu lớn tiếng mời chào. Tiếng nhạc tân cổ vọng trong nhà ra từ những đài thu thanh và ghi âm.

Foster nói:

– Quặt trái.

Suýt đâm phải một chiếc xích lô, Janna lái xe vào một đường phố khá lớn. Trước mặt nàng là một toà nhà to, trên có dòng chữ bằng nê ông nhiều mầu sắc: Giải trí sở.

– Đỗ lại, Foster ra lệnh.

Sau khi lái xe vào đậu bên cạnh một hố bùn khá sâu, Janna ngập ngừng nói:

– Tôi phải về thôi..

– Vào đây cô sẽ thấy thích cho mà xem!

Janna lầm lũi theo Foster bước vào một kiểu như câu lạc bộ, ánh sáng mù mờ. Một phụ nữ Trung Hoa chắc là chủ nhân, chào Foster bằng tên rồi dẫn họ đến chiếc bàn kê ngay sát sân khấu. Anh ta gọi hai chai bia Con Hổ, nói gì đó với người đàn bà Trung Hoa làm bà ta phá lên cười. Foster trỏ khoảng nửa tá cô gái xinh đẹp đang ngồi ở một bên sân khấu.

– Họ làm gì vậy?, Janna hỏi.

Foster nhe răng cười:

– Cô sẽ thấy.

Ánh sáng giảm bớt một mức nữa, tiếng nhạc đều đều nổi lên. Một ngọn đèn pha chiếu lên sân khấu. Sán sân khấu trống rỗng, chỉ có tấm màn hình căng phía sau, và trên đó lại hiện lên những bóng đen, tương tự như múa rối da Janna đã xem lúc nãy. Nhưng ở đây không phải nhân vật người thường mà là những nhân vật huyền thoại, các thú vật kỳ quái, các thánh thần ma quỷ. Rõ ràng là họ đang diễn những tích rút ra từ thần thoại .

Những nhân vật hoang đường ấy di chuyển theo một nhịp điệu ăn khớp với tiếng nhạc đệm và mang tính chất như thể đưa con người ta vào một trạng thái mê hoặc. Mắt Janna dán lên màn hình cho đến khi tốp các cô gái lai bước lên sân khấu, làm những động tác vũ đạo như thi tài với những nhân vật đang chuyển động trên màn hình.

Các cô gái lai uốn éo. Lát sau, một tốp nam giới Malaysia từ bên kia sân khấu đối diện, bước lên và cặp đôi với các cô. Họ di chuyển nhanh và rất khéo léo, tuyệt đối không đụng vào nhau, mặc dù nhiều khi thân thể họ chỉ cách nhau một đốt ngón tay. Những động tác của cặp trai gái rất mềm mại và uyển chuyển.

– Cô thấy thế nào? – Foster hỏi rất khẽ.

– Không thể tưởng tượng được! – Janna trả lời cũng rất khẽ.

– Lát nữa còn thú vị hơn nhiều. – Foster lại nói.

Trong phòng biểu diễn chật chội, nóng bức khủng khiếp. Chỉ lát sau Janna đã thấy mồ hôi toát ra như tắm. Nàng rời mắt khỏi sân khấu, tìm cốc bia và đưa lên miệng làm một hơi cạn. Bia hơi đắng nhưng vì có đá nên mát lạnh, làm Janna dễ chịu hẳn lại. Foster rót thêm đầy cốc của nàng . Lúc này Janna đã đưa mắt nhìn lên sân khấu.

Những động tác của các đôi nam nữ trên sâu khấu mỗi lúc một thêm nhanh. Những cảnh trên màn hình đã chuyển sang một nội dung khác hẳn. Không còn cảnh chiến đấu giữa thần thánh và ma quỷ, giữa các nhân vật anh hùng trong thần thoại, mà bây giờ là những cảnh làm tình. Các cặp trai gái trên sân khấu cũng đã thôi nhảy múa mà chuyển sang diễn tả những trò dâm dật.

Họ bắt chước những cảnh diễn trên màn hình bằng những động tác, tư thế tuyệt đẹp. Lúc trước họ chuyển động hoàn toàn không đụng vào thân thể nhau, nhưng bây giờ trong lúc làm những động tác dâm dật, họ bắt đầu cởi quần áo. Thoạt đầu là đám các chàng trai. Họ vừa chuyển động vừa cởi và tài tình ở chỗ các động tác vũ đạo của họ không lúc nào bị ngừng lại.

Khi đám nam giới đã cởi hết, các cô gái cũng bắt đầu cởi và cũng khéo léo như vậy. Đầu tiên là họ cởi váy xa rông, sau đến áo lụa. Còn mảnh vải cuối cùng che chỗ kín nhất thì họ dành cho các chàng trai bước đến lột ra giúp.

Khán giả bên dưới reo hò cuồng nhiệt, bởi đến lúc này họ nhận ra các cô gái chỉ là nam giới đóng giả.

Janna cúi đầu không dám nhìn lên. Nàng nói khẽ:

– Đủ rồi, về thôi.

Foster nói:

– Đây là cách giải trí tốt nhất, sao lại về?

Janna bèn đứng dậy, lách qua các hàng ghế, lao ra ngoài cửa. Xấu hổ, giận dữ, nhục nhã, nàng cố đi thật xa Foster, càng xa y càng tốt.

Mở cửa xe, chui vào, nổ máy, nhấn ga, Janna lao vút xe đi. Nhưng nàng chợt sững lại. Suốt trên đường đến đây, nàng chỉ theo lời hướng dẫn của Foster, bây giờ quay về nàng không biết đi lối nào. Nàng cứ đi bừa, dựa vào bản năng, và cố nhớ những chỗ phải rẽ trái hay rẽ phải. Nhưng nàng càng đi càng lúng túng.

Nhìn thấy một cửa hàng, Janna cảm thấy hình như lúc trước đã đi qua đây. Nàng mừng rỡ quặt tay lái sang phải, vào một phố hẹp, nàng tin rằng con phố này sẽ đưa nàng đến được quảng trường St.Anderew. Nhưng thế nào nàng lại lạc sang khu phố cổ Trung Hoa. Nhà cửa hai bên đường cũ kỹ và thiểu não. Đèn đường thì thưa thớt, tối tăm. Trong nhà nóng bức quá, nhiều người đem chõng ra ngoài đường ngủ.

Janna bỗng có cảm giác là nàng hoàn toàn lạc vào một thế giới khác. Thấy một người đi tuần cùng con chó theo sau, nàng dừng lại hỏi. Thấy vậy con chó sủa ầm lên. Chủ nó quát thì nó lại càng sủa to hơn.

Lát sau, tất cả chó ở các nhà hai bên đường đều chạy ra sủa ầm ĩ. Người trong nhà cũng đổ ra ngoài đường, họ tưởng có vụ trộm cướp. Thấy vậy, Janna hoảng hồn, nàng vội kéo cần số sang lùi, định quay đầu xe chạy. Xe bất ngờ đụng phải một cậu bé người Hoa, khoảng 15 tuổi. Thằng bé lùi lại thế nào tụt xuống một hố bùn. Nó thét lên. Thế là khắp cả quãng phố này náo động. Lúc này, ngừơi kéo ra đã đông nghịt.

Janna cài số một, định cho xe tiến lên, không biết đã đụng vào đứa trẻ đằng sau, tuy đụng nhẹ thôi. Thấy vậy, đám đông bèn xô lại, buộc nàng phải đỗ xe. Nàng bối rối vô cùng, đang chưa biết xử lý thế nào thì một người Hoa hung hăng đã mở cửa xe, lôi nàng ra khỏi xe.

Nàng bị quật xuống đất và một vật gì đó giáng lên ngực. Thằng bé bị nàng đụng vào đã ra được khỏi vũng bùn và cũng chạy đến giơ dao và nàng thấy lưỡi dao lướt trên da bụng, khiến nàng đau quá thét lên. Thằng bé sắp sửa đâm thêm nhát nữa thì một người đàn ông Trung hoa túm cánh tay nó, cố giằng con dao ra. Những người khác không hiểu đầu đuôi, xô vào bênh thằng bé. Thế là xảy ra một cuộc ẩu đả lớn.

Nắm đấm, chai, khúc gỗ, bất cứ thứ gì có sẵn trong tay, họ giáng lên nhau. Cuộc ẩu đả mỗi lúc một lan rộng ra khắp quãng phố. Janna có cảm giác bao nỗi hận thù âm ỉ bây giờ mới có dịp bục ra.

Vết thương ở bụng và những thương tích khác làm trí óc nàng như mụ đi. Nàng nằm trên mặt đường, không còn đủ sức rên rỉ nữa. Máu ở vết thương trên bụng chảy ra thấm vào áo. Nàng đau ê ẩm, phó mặc mọi thứ và chờ đến lúc ngất đi.

Đột nhiên nàng lờ mờ cảm thấy mọi người dừng cả lại. Một người phụ nữ lách vào quỳ bên nàng. Bà mặc áo cánh kiểu của culi, mái tóc hoa râm búi lại sau gáy. Nét mặt khá đẹp và phúc hậu. Bà chăm chú nhìn Janna.

Bà xem vết thương của nàng và bảo hai người Hoa nhấc nàng lên. Lúc nàng được khiêng đi, Janna thấy những khuôn mặt vẫn còn hằn học nhìn nàng. Nàng thiếp đi lúc nào không biết.