Dặm Đường Vàng

Năm đến rồi năm lại đi. Trong sáu tháng đầu của năm 1965, Janna rất ít gặp Janet. Công việc tiếp khách của nàng chiếm rất nhiều thời gian. Hết đám tài phiệt này đến đám chủ ngân hàng khác, từ khắp các nơi trên thế giới đến bàn công việc, tham gia đầu tư góp vốn với Wong. ít có hôm nào Janna được về trước nửa đêm.Và về đến nhà là nàng mệt rã rời. Nhưng lúc nào nàng cũng mang theo cuộn băng cát xét mới nhất Anna gửi cho nàng để nàng có thể nghe được giọng nói thân yêu của bà.

Giọng nói của Anna bao giờ cũng trìu mến, dịu dàng và bà bao giờ cũng động viên, khuyến khích con gái, mặc dù Janna biết rằng cuộc sống của bà rất chật vật. Công việc ở hãng làm đồ trang sức đòi hỏi phải cặm cụi vất vả. Trong lời Anna kể, Janna không bao giờ thấy bà kể đến một người nào khác. Nàng biết bà rất cô đơn. Sau năm học ở trường cao đẳng tu nghiệp của Genevieve ở Montreux nàng đã không về New York thăm bà. Mặc dù bà đã can nàng không về nhưng Janna vẫn cảm thấy nàng có lỗi.

Đầu tháng năm, Wong lại tổ chức hội nghị với các nhà tài phiệt thế giới, Janna cảm thấy lần này nàng phải phục vụ một đám rất khác với những đám khách hàng nàng đã từng phục vụ. Một số trong đám này đáp máy bay phản lực riêng của họ. Vậy mà họ vẫn đem theo vệ sĩ. Janna có cảm giác họ thuộc loại kiếm tiền bằng những thủ đoạn bất chính cho nên lúc nào họ cũng sợ người thù oán. Họ không thích những trò giải trí bình thường mà chỉ đến những câu lạc bộ giải trí lớn. Đặc biệt họ đều rất thích những trò biểu diễn tình dục.

Trong số những câu lạc bộ biểu diễn tình dục, Janna chỉ biết duy nhất câu lạc bộ mà Foster đã giới thiệu cho nàng hồi nàng mới nhận công việc ở Singapore. Nàng đành phải đi tìm thêm các câu lạc bộ khác và công việc này khiến nàng ghê tởm và nhục nhã. Tuy vậy, nàng không dám phàn nàn với Wong mà chỉ nhắm mắt thi hành phận sự.

Nguồn cung cấp chỉ dẫn cho nàng trước hết là những người lái xích lô. Họ thuộc từng tấc đất trong thành phố. Những buổi tối không phải dẫn khách, Janna thuê xích lô đưa nàng đến những điểm có trình diễn những pha tình dục. Và nàng trả họ gấp đôi tiền để họ chờ nàng ngoài cửa, khi nào không chịu nổi thì nàng chạy ra, đã có xích lô chờ sẵn chở nàng về.

Một trong những điểm đấy, Câu lạc bộ “Bọ cạp” ở một ngách bên cạnh đại lộ Cầu phương bắc. Janna đã nghe nói nhiều đến điểm này từ khi đến Singapore, nhưng hôm nay mới đến được nhân một đoàn khách kêu mệt vì chuyến bay quá dài, từ chối chuyến đi chơi ban đêm. Họ ngủ ở khách sạn, và Janna được tự do.

Lúc nàng đến, buổi trình diễn đã bắt đầu. Trên sàn sân khấu nhỏ có hai phụ nữ, đều là người phương Đông, một khoảng gần năm chục tuổi, một mới mười ba mười bốn. Cả hai đều mặc áo vừa mỏng vừa rộng khiến khán giả nhìn rõ thân trần bên trong của họ. Họ ngoáy mông theo nhịp trống. Họ múa chẳng đẹp mà cũng chẳng đúng nhịp gì hết, vậy mà khán giả bên dưới, cả người Hoa lẫn người Malaysia đều rú lên thích thú, một phần vì họ đã có hơi men trong người.

Khi hai người đàn bà lật váy lên, khán giả lại rú lên nữa. Rồi người phụ nữ lớn tuổi giạng rộng hai chân, làm động tác khiêu dâm nhưng Janna chẳng thấy bị kích thích gì cả mà chỉ ghê tởm.

Ngán ngẩm và ghê tởm, Janna quyết định bỏ về. Nhưng nàng không sao lách ra được, bởi khán giả đang mải mê xem, không ai muốn bị phá rối, nên họ lại đẩy nàng về chỗ cũ. Nàng đành ở lại và nhìn lên sân khấu, và thấy trò biểu diễn đã thay đổi.

Lần này người phụ nữ lớn tuổi đè người cô bé xuống rồi làm tình với cô một cách giả vờ. Không thể chịu nổi, Janna lại một lần nữa tìm cách ra cửa. Khán giả thấy vậy giận dữ văng ra những câu chửi rủa bằng tiếng Hoa, đá vào nàng trong khi nàng cố lách qua các hàng ghế. Một người đàn ông Trung hoa béo tốt túm lấy tay Janna, định ôm nàng nhưng đột nhiên vội buông ra thét lên. Thì ra một bàn tay cứng như thép đã bóp chặt bàn tay của y.

Người lạ có bàn tay sắt ấy nói:

– Cô ra nhanh kẻo khốn đấy!

Dưới chỗ khán giả ngồi, ánh sáng chỉ tù mù nên nàng không nhìn rõ mặt ông ta. Mãi đến lúc lách ra được ngoài cửa, còn đang chỉnh đốn lại đầu tóc, Janna lập tức nhận ra người cứu nàng lúc nãy là Derek Southworth.

Vừa lau hết vết máu trên má, nàng vừa hỏi:

– Ôi, ông đến đây làm gì thế này?

Derek cười:

– Tôi cũng muốn hỏi cô câu đúng như thế.

– Đây là một trong những công việc mà tôi phải làm.

– Thật không?

Janna nói:

– Thật! Ông chủ của tôi, ông Wong phải tiếp những vị khách và họ đòi được xem những trò biểu diễn kiểu như thế này. Nhiệm vụ của tôi là phải tìm những địa điểm có thể giải trí cho họ.

– Vậy là cô cũng có nhiệm vụ giải trí cho cả tôi nữa đấy.

– Ông ư?

Derek gật đầu:

– Tôi mới từ London sang trưa nay, để bàn chút công việc với ông chủ của cô. Sáng mai tôi sẽ gặp ông Wong.

– Ông thì chắc biết quá rõ thành phố này, bởi làm sao mà mới đến ông đã biết được địa chỉ này.

Giữa lúc đó, tiếng rú cuồng nhiệt từ trong câu lạc bộ Bọ cạp lại đưa ra.

Derek nói:

– Lần đầu tiên tôi đến Singapore và không phải tự tôi tìm đến chỗ này. Tôi nghỉ ở khách sạn Cockpit. Tôi lên xích lô và bảo anh ta đưa tôi đến chỗ nào tiêu biểu của ban đêm Singapore. Thế là y chở tôi đến đây.

– Ông là khách của ông chủ tôi. Vậy nếu ông cần gì..

– Có chứ. Có lẽ ông Wong không tiếp được tôi ngày mai, bởi mai là thứ sáu rồi. Cho nên tôi sẽ rảnh hai ngày nghỉ cuối tuần, đang chưa biết làm gì cho hết. Nếu có thể được thì cô giới thiệu cho tôi biết rừng rậm nhiệt đới..

Janna đáp:

– Ở Singapore còn lại thứ rừng ấy rất ít. May mà chính phủ can thiệp nhưng cũng chỉ bảo tồn được vài ngàn mẫu ở giữa đảo thôi..

– Cô đưa tôi đi xem được không?

– Đấy cũng chính là nhiệm vụ ăn lương của tôi.

Derek nói luôn:

– Không phải chỉ là việc ông chủ giao mà còn hơn thế nữa. Cô còn nhớ cô vẫn nợ buổi hò hẹn ở thị trấn St.Moritz Thuỵ sĩ không?

– Lần ấy lỗi không phải tại tôi.

– Câu ấy lẽ ra cô nên nói sau dịp nhỉ cuối tuần thì phải.

Janna do dự. Derek vẫn nhiều chất đàn ông và hấp dẫn như ngày nào. Nàng đáp:

– Cũng được.

– Tôi sẽ thuê xe hơi và đến đón cô..

– Tôi có xe. Có lẽ tiện hơn cả là tôi đến đón ông ở khách sạn. Mười một giờ sáng, được không?

– Tôi sẽ đợi cô đúng giờ đó.

Ngồi trên xích lô về nhà, Janna vẫn còn băn khoăn, không biết Derek có tin vào điều nàng giải thích nguyên nhân có mặt tại câu lạc bộ Bọ cạp ấy không? Sau lần Janna nhận lời một cách dễ dàng đến gặp ông ta hôm ở thị trấn St Moritz, rất có thể ông ta cho nàng là loại con gái dễ dãi. Lần gặp nhau vừa rồi lại càng củng cố thêm cho ông ta cái định kiến ấy.
Janna mỉm cười một mình, thì ra những éo le trong cuộc sống dễ làm cho một cô gái ngây thơ bậc nhất về chuyện tình ái có thể bị đánh giá lầm thành thứ gái lõi đời. Quả thật nàng vẫn trinh tiết.

Tuy nhiên Janna không phủ nhận đã từng tưởng tượng ra cảnh nàng làm tình với ai đó. Và đã có lần nàng nằm mơ thấy làm tình với Derek.

Sáng hôm sau lúc đến làm việc, Janna được nhân viên trực cơ quan trao cho một gói nhỏ, mở ra thì ra là một con búp bê bằng vải rất đẹp, mặc quần áo dân tộc Malay, kèm theo một mảnh giấy ghi: “Hẹn sáng thứ bảy. Derek.”

Nàng vừa thích thú vừa cảm động. Đúng là tính cách con người lịch thiệp của Derek Southworth.

Nhân viên trực còn trao thêm một tờ giấy màu vàng. “Cô có thêm một lời nhắn này nữa”. Đây là lời nhắn của Janet, nhắc Janna là đã hẹn dịp nghỉ cuối tuần đến nhà bà ở Hock Lam. Bà nói sẽ chờ nàng vào tối thứ sáu. Hai nơi, biết đi nơi nào? Câu hỏi ấy dằn vặt Janna suốt cả ngày hôm đó. Cho đến lúc tối, về nhà, nàng quyết định đi với Derek. Nàng rất ân hận khi phải gọi cho Janet xin lỗi, báo cho bà biết nàng không thể đến với bà trong dịp nghỉ cuối tuần này được. Để có lý do chính đáng, nàng bịa ra rằng có một khách hàng phải tiếp. Thái độ thông cảm của Janet càng làm tăng thêm cảm giác có lỗi của Janna.

Đặt máy xuống Janna tự thanh minh với bản thân: thứ nhất điều nàng nói với Janet không phải hoàn toàn dối trá. Sự thật Derek cũng là khách của ông chủ nàng. Thứ hai, nàng đã thầm yêu ông ta, mà điều ấy đâu có lỗi? Thứ ba, Derek chỉ ở đây ít ngày, còn Janet lúc nào bà cần gặp nàng chẳng được? Tuy vậy, lương tâm nàng vẫn áy náy không yên.

Sáng thứ bảy, Janna phát hiện ắc quy trong xe của nàng đã cạn. Chờ nhân viên cơ khí của hãng đến thay, phải mất trên một tiếng đồng hồ. Lúc lái xe đến khách sạn Cockpit, nàng thấy Derek vẫn đứng chờ nàng ngoài cửa với một bó hoa trên tay, đã hơi héo. Y nói, làm ra vẻ rầu rĩ:

– Trước đây một tiếng đồng hồ nó còn rất tươi.

– Tôi rất lấy làm tiếc. Xin lỗi ông!- Janna nói, rồi giải thích nguyên nhân khiến nàng đến muộn.

– Hoa thì xử lý cách sao đây? – Derek nói lúc hai người đi ra bãi đậu xe.

– Ta sẽ làm đám ma cho nó. – Nàng nói rồi quăng bó hoa ra ghế sau – Cái quan trọng là tình cảm. Tôi rất cám ơn ông về cả hoa lẫn búp bê. Búp bê rất đẹp.

– Tại tôi thấy con búp bê này giống cô ở nhiều điểm.

– Trừ quần áo, màu tóc, và nước da?

Derek cười:

– Nhưng mũi thì hệt!

Janna đưa chìa khoá xe cho Derek.

– Ông muốn cầm lái không ?

– Cô tin tưởng ở tôi đến thế cơ à?

– Sau chiếc Ferrari thì mọi thứ đều dễ.

Derek ngồi sau tay lái, nổ máy, y hỏi:

– Cô nhìn thấy nó ở St.Monritz chứ gì?

Janna gật đầu rồi ngồi vào ghế cạnh Derek.

– Hôm ấy tôi ngồi ở tiệm đợi cô cho đến nửa đêm. Cứ đinh ninh thế nào cô cũng đến. Nhưng nguyên nhân tại sao vậy?

Janna kể lại cho Derek nghe chuyện nàng đã leo qua cửa sổ và làm đủ mọi cách nhưng đều bị Genevieve ngáng trở. Vừa kể nàng vừa ngừng giữa chừng để chỉ đường cho Derek.

– Nghe cô kể tôi đoán là bà ta biết cô có hẹn với ai? – Y nhận xét.

– Tôi cũng nghĩ vậy. Tính bà Genevieve xưa nay có nghiệt ngã như vậy đâu.

– Cô có biết rõ con người bà ta không?

Janna bèn kể chuyện làm thế nào mà cô lại đến học ở trường Cao đẳng tu nghiệp này, rồi kể cả mối quan hệ thân thiết của ba người bạn gái Genevieve, Anna và Janet, họ đều thoát khỏi khu tập trung Do thái ở Vacsava, rồi cùng bị giam trong trại tập trung Miranda de Ebro và chuyện Janet hiện đang sống ở Singapore.

Derek ân cần hỏi:

– Bà Genevieve có kể cho cô nghe về những câu chuyện xảy ra trong trại tập trung Miranda de Ebro không ?

Janna lắc đầu:

– Có vẻ bà ấy muốn quên đi cái dĩ vãng khủng khiếp ấy.

Derek vẫn moi thêm:

– Còn Anna và Janet thì sao? Có kể gì không? Có miêu tả cuộc sống trong trại tập trung như thế nào chứ?

– Chỉ những nét chung chung thôi – Janna đáp, nàng ngạc nhiên sao Derek lại quan tâm đến chuyện ấy thế – Nhưng ông hỏi làm gì?

– Vì cuộc sống ở đấy khủng khiếp. Tôi cũng đã bị giam 3 năm trong một trại tù binh chiến tranh của Đức về hiểu rằng không có thứ địa ngục nào khủng khiếp hơn.

Janna hỏi:

– Trước kia ông thuộc binh chủng nào?

– Không quân. Tôi là phi công của Không lực Hoàng gia Anh, bị bắn rơi trong một phi vụ sang ném bom Đức.

– Có phải những cái sẹo kia không ?

Những cái sẹo ở cổ tay y lộ rõ khi y cầm tay lái, nhưng lúc Janna hỏi đến chúng thì Derek bất giác kéo cái cổ tay sơ mi xuống để che. Y nói:

– Tôi bị ngã vào đống sắt vụn của máy bay bị rơi. Cổ tay và cổ chân của tôi bị nát ra. Bác sĩ ở trại tù binh đã băng bó cho tôi, nhưng xương bị lệch và sau chiến tranh thì người ta phải mổ và ghép lại cho tôi..

Nàng thấy mủi lòng, nói:

– Ôi, vậy mà tôi lại đi gợi lại những chuyện đau lòng ấy.

Vừa nói chuyện họ vừa cho xe chạy theo hướng Đông bắc và lên đến một đỉnh núi, cao khoảng sáu trăm bộ.

Janna nói to:

– Bukit Timah, điểm cao nhất của đảo này.

Họ ra khỏi xe, đi bộ dạo chơi trên những con đường xuyên qua khu rừng rậm nhiệt đới cuối cùng còn sót lại ở đảo này. Xung quanh tiếng chim hót. Gió thổi từ biển lên lay động cành lá.

– Ôi phong cảnh sao mà kì diệu vậy!

Janna nói và nàng phát hiện ra bỗng nhiên giọng nàng như thì thầm.

Derek không đáp, y ngửa đầu nhìn những ngọn cây cao chót vót, nơi những mảng hoa phong lan nở thành từng chùm. Cằm y thon lại, Janna cảm thấy như người đàn ông đồng hành của nàng đang chìm vào trong mơ màng.

Lúc Derek cất bước đi sâu vào khu rừng nhiệt đới rậm rạp, nàng khoác ta y, như thể tìm được sự che chở ở cánh tay khoẻ mạnh của y. Nàng cảm thấy như đang đi trong cõi mộng và một lát nữa, mộng tan biến và nàng sẽ trở lại cuộc sống thực tế. Derek có lẽ đoán được cảm giác ấy của cô gái trẻ xinh đẹp. Y quàng tay ôm đôi vai mềm mại của Janna và dẫn nàng trở về xe. Những con khỉ vẫn gọi nhau líu ríu và nhảy nhót trên cành.Chim vẫn đập cánh, bay chuyển từ bên này sang bên kia.

Lúc họ đến bãi trống, chan hoà ánh nắng trên đỉnh núi, y khẽ hỏi:

– Cô có sao không đấy?

Janna đáp:

– Tôi vốn nhát từ thủa bé. Trong rừng tối quá, tôi thấy sợ!

– Tôi cũng vậy thôi!

– Thật không?

– Tôi cũng có cảm giác rờn rợn. Bây giờ tôi mới hiểu rừng rậm nhiệt đới là như thế nào. Nó gợi cho người ta cảm giác quá hùng vĩ và làm cho ta thấy mình nhỏ bé và yếu đuối làm sao.

– Bây giờ ta đi đâu?

– Cô đưa tôi xuống bãi biển được không?

Xe chạy trên con đường ngoằn ngoèo xuống đến chân núi và quặt ra bờ biển. Một dòng sông chảy lượn giữa hai bờ trồng dừa dày đặc. Derek đặt tay trên lưng ghế và mỗi khi hỏi nàng câu gì, lại khẽ ôm vai cô gái. Họ đi ngang qua một đám rước, nơi đây dân địa phương có lễ hội gì đấy.

– Ta đi đâu bây giờ? – Derek hỏi.

Janna dừng xe lại hỏi một người dân địa phương có áo quần sặc sỡ. Nàng hỏi chỗ cầu mới xây ở đâu. Nàng biết hôm nay người ta khánh thành một cái cầu, có khi chính đó là lý do của đám rước này chăng?

Người dân địa phương trỏ, Janna cảm ơn rồi lái xe đi tiếp. Nàng hỏi:

– Ông sẽ được xem người ta làm lễ trừ tà để không ma quỷ nào dám làm hư chiếc cầu.

– Gần đây có nơi nào có thể ăn đôi chút không?

Họ đã đến gần cầu. Cả một rừng cờ quạt, tiếng trống, tiếng kèn inh ỏi. Những cô gái Trung hoa và Malay mặc áo quần sặc sỡ. Janna nhìn thấy một người đàn ông đứng tuổi trông có vẻ giống quan chức địa phương. Nàng dừng xe và hỏi bằng tiếng địa phương. Vị quan chức trỏ và cho biết, đi thêm chừng một rặm nữa là có quán trọ.

Đây là một ngôi nhà bằng gỗ hai tầng xiêu vẹo. Tường ngày trước vốn sơn màu nhưng lâu ngày sơn bong hết nên chỉ còn trơ lần gỗ vàng khè.

Trong nhà có một cây đàn piano chạy điện và một cái quầy, nhưng không có ai hết. Janna lắc chuông mãi mới thấy một người Malay đứng tuổi mặc một cái áo rất rộng và bụng to bước ra.

Ông ta cười rất tươi, nói:

– Nếu hai ông bà cần phòng nghỉ thì chúng tôi có một căn phòng rất đẹp, trông ra ngoài biển.

Janna nói:

– Ông có đồ gì ăn được không? Chúng tôi cần ăn.

Derek chọn chiếc bàn ngoài hiên. Bà chủ ra tiếp khách hàng. Derek gọi bia.

Sau khi đã nốc cạn một cốc, gã cựu phi công người Anh khoan khoái nói:

– Tuyệt quá! Khí hậu ở đây vừa nóng vừa ẩm thành thử bức bối. Được một cốc bia này thật là dễ chịu.

Janna nói:

– Tôi cũng vậy. Hồi mới đến đây tôi cũng tưởng mình sẽ không chịu nổi khí hậu ở đây. Bây giờ dần dần quen. Vậy mà ông quen được ngay thì giỏi thật đấy. Thật ra bí quyết để chịu được nó là phải mặc áo thật rộng và uống thật nhiều nước.

Bà chủ, mái tóc đen quấn thành búi trên đầu, bưng ra món tôm hùm, thịt bò, rau tươi và một đĩa cơm đầy thành ngọn.

Trong lúc ăn, Derek kể về thời gian y lái phi cơ trong Không lực hoàng gia Anh. Y được thưởng huy chương chiến công. Chiến tranh kết thúc, y giải ngũ và mở một doanh nghiệp tên là hãng bảo hiểm Đầu tư.

Y giải thích:

– Rất nhiều người đầu tư vào các doanh nghiệp với khoản tiền trị giá gấp rưỡi tài sản dùng làm thế chấp của họ. Khi họ gặp rủi ro, công ty yêu cầu họ phải đưa nốt khoản tiền dôi ra ấy. Họ không có khả năng và gặp lúng túng. Tôi bèn nhảy vào. Làm kiểu này nhiều khi lãi rất lớn nhưng có khi rất là nguy hỉêm. Vấn đề là có nhiều vốn hoặc nếu không thì phải biết cách lấy khoản này đập vào khoản kia.Tuy vậy, nói chung là thời gian vừa qua tôi cũng kiếm được khá nhiều. Bây giờ thì tôi đủ sức tham gia đầu tư vào những công trình lớn.

– Ông có định đầu tư vào công trình của ông Wong không?

Rồi không đợi Derek trả lời nàng nói luôn:

– Tôi hỏi không phải với tư cách người giúp việc cho ông ta đâu.

– Nhưng hiện cô đang làm cho ông ta.

– Dù sao lúc này tôi cũng không hề vận động cho ông ta.

Derek im lặng một lúc lâu rồi mới nói:

– Nếu vậy, tôi xin nói thật. Vụ này của ông ta xem chừng không được sạch sẽ như lúc đầu tôi tưởng.

– Vì Janet Taylor chứ gì?

Y gật đầu:

– Nếu như bà Taylor nhất định không chịu nhượng khoảnh đất cho Wong thì ông ta khó có thể làm cho các nhà tài phiệt yên tâm mà góp vốn đầu tư. Sang đến đây tôi mới biết ông Wong đang bị dồn vào chân tường về vụ đó.

– Tôi đã cố khuyên Janet đồng ý bán khoảnh đất ấy.

– Liệu bà ta có chịu không?

– Không.

– Tại sao vậy, tôi chưa hiểu.

Janna đang nhìn đám trẻ dùng sào chống, nhảy từ thuyền này sang thuyền kia. Nàng nói:

– Bà Janet có những nguyên tắc riêng.

– Nguyên tắc gì cơ chứ? Có hoạ bà ta điên mới chống lại một người như Wong.

– Ông ta là kẻ tiêu biểu cho những gì bà Janet căm thù.

– Bà ta một là quá can đảm hai là quá ngu ngốc, bởi Wong là một người có thế lực rất lớn và ông ta không chịu để ai cản đường.

– Tôi đã nói với bà Janet nhưng không thể lay chuyển được.

– Mà thôi chuyện này có liên quan gì đến cô đâu. Cô vất vả làm gì cho mệt thân.

Derek cầm cốc bia bước tới chỗ bàn piano. Y ngồi xuống nhấn thử vài phím rồi bắt đầu đàn bản Concerto số 2 của Rachmaninov. Nhưng được một lúc y dừng lại.

– Ông đàn nữa đi, ông đàn rất hay.- Janet nói.

– Bản đó phải dùng gam đô giáng, nhưng cái đàn này không chơi đựơc gam đô giáng.

Nói xong y đứng lên, vào bếp trả tiền bà chủ nhà trọ rồi khoác tay cô gái bước ra ngoài bãi cát. Y nói:

– Bà chủ quán nói có thể đi bộ ra chỗ lễ hội.

Derek tháo giầy, buộc hai chiếc với nhau rồi vắt lên vai, đi chân trần, Janna cũng tháo dép ra, bỏ vào xắc. Họ giẫm chân lên cát ẩm. Trời đã bắt đầu về chiều. Bóng những cây dừa ngả dài trên mặt cát. Bàn chân họ để lại những vết hằn trên cát ẩm và mịn. Sau buổi trưa nóng bức, buổi chiều dịu mát làm Janna thấy sảng khoái vô cùng. Nàng thấy rõ cát ẩm và mát áp vào gan bàn chân. Sóng vỗ nhịp nhàng và nhiều lúc trào lên bờ, trùm lên bàn chân nàng.

Janna nói:

– Hồi nhỏ, ở bãi biển Jersey tôi rất thích đi kiểu này, để sóng trào lên ướt bàn chân. Ông đã sang Mỹ ngày nào chưa?

Derek đáp:

– Nhiều.

– New york?

– Cả Los Angeles nữa.

– Ông thích nơi nào nhất?

– Nếu được quyền lựa chọn thì tôi chọn London.

– Ôi, đúng là dân Anh chính cống – nàng cười vang, hất cát ẩm lên người y.

Derek cũng vốc một nắm cát định ném vào nàng. Janna bỏ chạy. Y cầm cát trong tay đuổi theo. Lúc đuổi kịp cô gái, Derek nắm cánh tay nàng và hai cặp môi chạm vào nhau. Họ hôn nhau say đắm.

Janna thì thầm:

– Em đã chờ đợi giây phút này từ lâu lắm rồi, từ hôm ở thị trấn St.Moritz.

– Anh cũng vậy – Y đáp rồi áp cặp môi vào sau gáy nàng, đưa lưỡi lên dáy tai nàng.

– Đừng, người ta nhìn thấy mất – Janna thì thầm.

Derek vội buông nàng, nhìn theo ánh mắt nàng. Một con khỉ trên ngọn cây đang nhìn họ. Nó bị buộc vào một sợi dây thừng do thằng bé đứng dưới gốc cây cầm. Thằng bé đang ra lệnh cho con khỉ hái dừa ném xuống. Thấy người lạ nhìn, con khi quay đi tiếp tục hái dừa ném xuống. Một quả lăn đến cạnh chân Janna.

Derek nói:

– Tôi lại nhớ hồi lái máy bay oanh tạc sang thả bom xuống Berlin, cũng không chính xác hơn con khỉ kia.

Janna cười vang, nói:

– Ta nên tránh đi trước khi con khỉ cải tiến kĩ thuật thả bom.

Và nàng khoác tay Derek kéo đi tiếp.

Họ đứng lại xem ngày hội ăn uống khánh thành chiếc cầu. Trong tiếng trống dồn dập, trước những điệu múa uyển chuyển của những cô gái chàng trai người địa phương, Janna thấy lòng mình cũng rộn rã theo.

Trong lúc đứng xem, Derek đưa tay lên vuốt tóc và cánh tay y đụng nhẹ vào đầu ngực của nàng. Đinh ninh đây chỉ là một sự vô ý không cố tình của Derek nhưng Janna vẫn bị rạo rực trong người.

Đến khi quay về quán trọ xiêu vẹo, Janna không hề ngạc nhiên khi thấy Derek trườn người lên trên quầy tiếp tân, với chìa khoá phòng ngủ treo trên tấm bảng gỗ. Khi y vào bếp trả tiền bà chủ quán trọ, nàng hiểu rằng y đã thuê phòng cho hai người, và họ sẽ ngủ đêm nay tại đây. Nhưng nàng không hỏi gì hết bởi vì chính nàng cũng đang muốn như vậy.

Janna cũng không tỏ ra một thái độ nào khi nàng theo y vào phòng, cánh cửa khép lại và Derek ôm hôn nàng. Janna khao khát y và điều này biểu lộ rõ trong thái độ đáp lại của nàng. Nàng nhận cái hôn hết sức nồng nhiệt. Nụ hôn kéo dài và say đắm.

Mãi đến khi Derek bắt đầu cởi quần áo cho Janna, nàng mới giằng ra:

– Khoan, đợi em chút đã.

Nàng chạy vào buồng tắm bên cạnh. Mặt trời đang lăn ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu qua cửa sổ vào phòng. Chỉ một loáng mặt trời đã chìm xuống đường chân trời. Ánh sáng trong phòng tắm tối lại, tuy nhiên khi Janna cởi hết quần áo, ánh đỏ của hoàng hôn tạo cho nàng một làn da rám đỏ.

Janna soi vào tấm gương vỡ có sơn chữ “Dầu con hổ” chéo bên trên. Nàng nhớ lại thời mới vào tuổi dậy thì. Từ đó đến nay nàng luôn hình dung xem cuộc làm tình đầu tiên trong đời nàng sẽ ra sao. Hoàn cảnh ngày hôm nay còn thơ mộng hơn nàng từng mơ tưởng. Người tình của nàng ngày hôm nay tập trung toàn bộ những gì nàng mơ ước về một người đàn ông lý tưởng. Nhưng nỗi khao khát của nàng vẫn kèm theo một chút lo sợ. Derek nhiểu tuổi và chắc chắn nhiều kinh nghiệm. Janna lo nàng không đáp ứng được những mong đợi của y.

Lấy lọ dầu thơm trong túi áo, nàng đổ ra bàn tay rồi thoa lên người. Mùi hương dìu dịu tinh tế lan toả khắp phòng tắm và đột nhiên nàng giật mình sợ không biết có nhiều quá không. May một làn gió thổi vào qua cửa sổ làm tản đi đôi chút mùi thơm đó và nàng thở phào nhẹ nhõm thấy làn da mình chỉ còn một mùi thơm nhè nhẹ.

Lúc trong phòng tắm ra, nàng thấy Derek đã nằm trên giường. Y đã cởi sơ mi và giầy nhưng vẫn mặc quần.

– Em đẹp quá! – Y mỉm cười nói với nàng và đưa hai cánh tay lên đón nàng.

Janna bước lại gần. Derek ngồi dậy và hôn vào ngực nàng. Nhưng khi y định kéo Janna nằm xuống bên cạnh, nàng lùi lại thì thầm:

– Để em cởi cho anh.

Nàng tháo thắt lưng và kéo phecmơtuya quần, để lộ bộ phận nam tính của y khiến Janna đột nhiên ngập ngừng một lúc lâu.

Derek nói:

– Có phải đây là lần đầu tiên của em không?

Janna gật đầu.

Y đưa hai bàn tay ôm đầu nàng và kéo nàng xuống giường. Y cởi quần và áo nàng ra, rồi đưa lưỡi dọc theo thân thể nàng, hơi bậm miệng vào cổ, vai và hai đầu ngực. Lúc y xuống đến bụng, thấy một vết sẹo chạy ngang bên dưới rốn, vết dao nàng bị đứa trẻ rạch hôm trước, y áp má vào đó hỏi khẽ:

– Vậy ra không chỉ có anh bị thương?

– Nhưng anh bị thương trong chiến tranh.- nàng nói.

– Còn em?

– Em thì trong lúc đi đường.

Y không hỏi thêm mà úp mặt xuống, áp cặp môi lên. Hơi thở nóng rực của Derek làm Janna run rẩy và khi y chạm vào chỗ kín của nàng, thân thể nàng như cứng lại.

– Em giãn người ra – y thì thầm – Anh sẽ không làm em đau đâu.

Lúc này Janna không còn quan tâm đến Derek làm những động tác gì nữa. Khoái cảm đã đẩy nàng đến trạng thái không còn muốn suy nghĩ chuyện gì khác. Ôi! Lần làm tình đầu tiên của mình! Nàng chỉ còn nghĩ được điều đó.

Sau khi Derek vuốt lưng cho nàng như kiểu xoa bóp, nàng quay lại hôn vào miệng y, đưa lưỡi vào trong rồi rút ra, lướt lưỡi dần xuống bụng.

Janna cảm thấy thân thể cứng lại. Derek thì thầm như trong cơn mê:

– Em yêu anh đi!

Tay ôm chặt Derek, nàng đón y vào mình. Nàng thấy nhói đau nhưng hết ngay. Janna bắt đầu rên rỉ và sau đó không thể ngừng được sự chuyển động nhịp nhàng..

Derek ôm chặt Janna một lúc lâu, đầu áp vào ngực nàng. Rồi y ân ái với nàng lần nữa. Lần này y cử động rất từ từ, trìu mến, như thể để thử nghiệm một phát hiện gì mới. Y đưa ngón tay vuốt trên da thịt nàng nhẹ nhàng, làn da được thoa dầu thơm và nàng cảm thấy hơi nhột.

Derek thì thào:

– Em thật là tuyệt vời.

Janna nằm ngửa, mắt nhắm lại, để mặc cho người tình tha hồ mơn trớn. Hơi thở gấp gáp của y chìm vào tiếng tiếng gió từ ngoài biển thổi vào, tiếng chim mái gọi sống trên ngọn cây gần đó. Khi Derek cưỡi lên nàng, Janna không còn một chút xíu cảm giác hồi hộp hay lo sợ như lần làm tình trước nữa.

Lần này nàng cảm thấy sức nặng của y trên người nàng và y đi dần vào trong nàng. Janna cảm thấy sự hiện diện của Derek bao trùm lên nàng. Nàng hôn lên ngực y và cảm thấy vị mặn của mồ hôi. Lớp mồ hôi mỏng gắn liền hai thân thể những chỗ dính vào nhau. Và tiếng rên rỉ sung sướng của y khi y đi sâu vào trong nàng.

Derek nằm cạnh Janna một lúc lâu, đầu đặt lên gối. Mặc dù cả hai cánh cửa sổ đều mở, trong phòng vẫn rất nóng và hai tấm thân trần bóng nhẫy mồ hôi, phản chiếu ánh trăng vừa nhô lên khỏi mặt biển lung linh.

Với tay lấy khăn bông trên bàn đầu giường Janna lau khô thân thể cho người tình rồi mới lau cho mình.

Derek chống một khuỷu tay lên, miệng khẽ mỉm cười nhìn nàng. Và khi thấy vết máu trên khăn trải bên cạnh nàng, y bèn lấy ngón tay trỏ quệt và đưa lên lưỡi y. Tuy là một cử chỉ đơn giản thôi nhưng Janna lại thấy hạnh phúc vô bờ. Từ giây phút đó nàng biết rằng nàng yêu Derek.

Vẫn nằm lặng lẽ ôm nhau, họ lắng nghe tiếng trống hội hè còn vọng lại trong đêm khuya. Hình như có tiếng sấm báo hiệu cơn giông. Đến khi tiếng mưa rơi xuống ào ào, đập vào mái tôn nghe như tiếng súng liên thanh, chen với tiếng trống từ xa vọng đến tạo thành một thứ âm nhạc hỗn độn.

Tất cả những âm thanh ấy gợi Janna nhớ lại không khí huyền ảo trong rừng nhiệt đới trên đỉnh núi Bukit Timah lúc ban trưa. Và khi Derek đã thiếp ngủ, nàng vẫn còn mở to mắt cho đến lúc phương Đông đã rạng ánh sáng buổi sớm màu hồng tràn ngập gian phòng.