Dặm Đường Vàng

Janna chở Derek về khách sạn của y vào buổi trưa để y rộng rãi thời gian chuẩn bị cho chuyến máy bay tới London. Nàng ngỏ ý sẽ chở y ra sân bay nhưng y từ chối, lấy cớ còn vài công việc phải giải quyết trước khi rời Singapore. Derek bảo y đi tắc xi tiện hơn, nhưng Janna cảm thấy đó không phải là lý do thật.

Sau đêm ân ái trong nhà trọ xiêu vẹo ngoài bãi biển, trên đường trở về, nàng cảm thấy Derek chìm đắm vào những suy nghĩ gì đó còn sâu xa hơn lúc y dạo chơi trên khu rừng nhiệt đới trưa hôm qua. Tuy Janna cố xua tan nỗi đăm chiêu của Derek bằng cách nói hết chuyện này đến chuyện khác nhưng y vẫn trả lời từng câu cụt lủn như thể bảo nàng rằng đừng can thiệp vào tâm tư riêng của y.

Nàng rất bực nhưng cố không để lộ và khi y hôn nàng chia tay trong xe trước khi bước ra để vào khách sạn, nàng vẫn tỏ thái độ thân tình, chúc y thượng lộ bình an trên máy bay về London. Họ không hề nói gì đến chuyện sẽ còn gặp nhau nữa hay không.

Nếu như cuộc làm tình đêm qua đối với y chỉ là thứ giải trí trong dịp nghỉ cuối tuần thì thật tồi tệ. Nàng lại đã tỏ ra, bằng lời nói hay cử chỉ, coi đó là khoảnh khắc quan trọng bậc nhất trong cuộc đời nàng. Thật nhục nhã biết bao. Khi quay xe trở về nhà, nàng cảm thấy cô đơn và uất ức vô cùng tận. Nước mắt nàng trào ra chảy ròng ròng trên hai má.

Tâm trạng đau đớn, Janna khao khát được thổ lộ, chia xẻ tâm sự này với một người nào đó. Như theo bản năng, nàng lái xe về phía đại lộ Cầu phương Bắc đến hiệu thuốc của Janet Taylor. Nhưng khi quặt xe vào phố Hock Lam, nàng sửng sốt thấy quang cảnh vắng lặng. Các cửa nhà đều đóng chặt. Không còn thấy áo quần vẫn thường phơi trên những cây sào bắc ngang qua bao lơn hay sân trời. Khắp đường phố lặng lẽ, im ắng đến mức phát sợ. Vào giờ này, mọi khi ở đây nhộn nhịp biết bao nhiêu.
Khi đến số nhà hiệu thuốc của Janet Taylor, nàng bị một thanh chắn đường giữ lại. Trên thanh tre một tấm biển dán tờ giấy viết mấy dòng chữ màu da cam, bằng tiếng Hoa, tiếng Malay và tiếng Anh: “Không phận sự không được vào”.

Đứng trước thanh chắn là hai nhân viên cảnh sát mặc sắc phục. Thấy Janna bước ra khỏi xe, một nhân viên cảnh sát bước tới, nói:

– Không ai được vào đây.

– Tôi là Janna Maxell- Hunter. Tôi có quen Janet Taylor. Ở đây có chuyện gì vậy?

Một người da trắng cao, thon, trạc ngoài ba mươi tuổi, mặc áo sơ mi kaki, đeo cầu vai cấp Đại uý Cảnh sát Vũ trang Singapore, bước trong nhà ra; ông ta nói:

– Cho bà vào. Tôi đang chờ bà Maxell- Hunter.

– Có chuyện gì vậy? Janna hỏi, trong lúc viên cảnh sát nâng thanh chắn để nàng bước qua.

Viên đại uý cảnh sát nói:

– Tôi là đại uý Oldham. Xin mời bà vào nhà cho chúng tôi hỏi vài câu.

Đi theo ông ta vào, Janna ngạc nhiên thấy bao nhiêu lọ thuốc trên giá đều không còn và gian phòng trống rỗng. Chỉ còn rác rưởi, xác con khỉ đã và vài khúc xương hổ.

Nàng hỏi:

– Bà Janet đâu?

– Tôi e bà ta chết rồi – Viên đại uý bình thảnh đáp.

– Chết?

– Bà Taylor bị giết vào khoảng giữa mười hai giờ đêm hôm thứ sáu và hai giờ sáng thứ bảy.

Ông ta nhấc ghế đặt cạnh Janna:

– Mời bà ngồi.

Janna vội ngồi xuống, bởi nàng cảm thấy sắp ngã sụp mất. Câu ông ta báo tin đánh vào nàng như một đòn choáng váng khiến nàng không còn biết gì nữa.

– Sao lại thế được?

– Kẻ nào đã cắt cổ họng bà Taylor. Đúng vào động mạch chính.

Đại uý Oldham nhấc chiếc mũ vải và dùng cùi tay quệt mồ hôi trán:

– Xin lỗi bà là tôi đã báo cái tin ấy cho bà bằng giọng quá thản nhiên. Nhưng bao nhiêu năm làm trong ngành cảnh sát khiến tim tôi đã thành đá.

– Nhưng tại sao vậy?

– Điều đó hiện chưa rõ, thưa bà Maxell- Hunter. Có thể do mối quan hệ giữa bà Taylor với Tak Chen đã khiến cho bà có lắm kẻ thù.

– Tôi lại cho rằng nguyên nhân khác – Janna cay đắng thốt lên.

– Xin bà nói cho rõ hơn?

– Ai chẳng biết ông chủ tôi, ông Wong rất cần khoảnh đất của Janet Taylor, nhưng bà ấy nhất định không bán cho ông Wong.

– Chúng tôi có biết chuyện đó, thưa bà Hunter, nhưng chúng tôi đã điều tra và biết rõ ông Wong ngoại phạm. Ông ta ở một nơi khác, trong thời gian bà Taylor bị ám hại. Ông ta lúc đó tiếp một đoàn khách, trong đó có ông Derek Southworth, đến tận mờ sáng hôm sau, thứ bảy.

– Ông đã hỏi ông Derek Southworth chưa?

– Rồi, trước khi bà đón ông ta ở khách sạn Cockpit một tiếng đồng hồ.

Vậy ra Derek biết về cái chết của Janet Taylor mà không hề nói gì với mình hết, ý nghĩ ấy làm Janna càng uất hận hơn.

Nàng hỏi:

– Các ông để thi hài bà Janet ở đâu?

– Tại nhà xác ở đại lộ Sago.

Đại uý Oldham đưa mắt đi chỗ khác tránh cái nhìn của Janna:

– Bà ta không có họ hàng thân thích gì ở đây. Chúng tôi có cử người đến tìm bà, thưa bà Hunter, nhưng không biết bà đi nghỉ cuối tuần ở đâu. Bà thông cảm cho, thời tiết rất nóng bức, nếu để thi hài lâu..

– Ông còn hỏi tôi thêm gì nữa không? – Janna lạnh lùng nói.

Viên đại uý cảnh sát lấy trong cặp ra một phong bì to đưa cho nàng:

– Đây là những vật dụng riêng của bà Taylor. Chúng tôi bỏ vào một chỗ để lỡ có ai hỏi đến. Tuy chẳng có gì nhiều nhưng bà cũng nên giữ lấy.

Janna đỡ phong bì nhưng vẫn ngồi bất động, trong khi đại uý Oldman ra ngoài cửa ra lệnh bỏ thanh chắn. Còn lại một mình, Janna miên man suy nghĩ đến tác động của Janet đến những người dân xung quanh. Việc bà qua đời sẽ gây một lỗ hổng lớn trong tâm trí người dân quanh vùng, những người được bà bắt mạch, cho thuốc và khám sức khoẻ. Nàng nhìn quanh. Mới hôm nào nơi đây còn tấp nập mà bây giờ trống trải khủng khiếp. Đâu rồi, những lọ thuốc, những chiếc kim châm cứu và bao nhiêu dụng cụ chữa bệnh khác?

Tay vẫn cầm chiếc phong bì lớn, Janet từ từ bước lên thang gác. Nàng bước vào gian phòng nhỏ, nơi cũng đã bị cảnh sát thu dọn hết, kể cả quần áo, thậm chí vài cuốn sách của Janet. Chỉ còn bếp than, tấm nệm ngủ và vài chiếc xoong nồi lỏng chỏng.

Nàng bước vào chỗ giường nằm, thấy vẫn còn vệt máu khô trên tường, đàn ruồi bâu kín mít. Nàng rùng mình nghĩ đến cảnh Janet giẫy dụa chống lại bọn sát nhân. Thậm chí sau khi bị cắt cổ rồi, bà vẫn quằn quại cho đến lúc kiệt sức thì mới chịu ngã xuống chết hẳn. Bởi nàng nhìn thấy vệt năm ngón tay in máu trên tường ngay cạnh đó.

Cảnh sát tin rằng Janet chết là do những kẻ thù của ông Tak Chen và việc bà bị giết rõ ràng tạo nên một tiếng thở phào nhẹ nhõm cho đám người âu Châu sống ở xứ sở này. Cho nên họ cũng chẳng cần điều tra gì thêm. Những tang chứng hung thủ để lại họ cũng chẳng buồn đem đi cất giữ để sau này dùng vào việc xét xử.

Xuống dưới nhà, Janna mở chiếc phong bì lớn, đổ tất cả lên mặt bàn. Những thứ Janet để lại chẳng có gì nhiều: một ống nghe của thầy thuốc đã cũ kỹ, một cuộn băng cát xét và một tấm ảnh chụp bốn người bạn gái. Janna biết Janet vẫn còn một tấm ảnh của Tak Chen nhưng không thấy trong phong bì.

Ngắm nhìn Janet trong tấm ảnh chụp chung, khi đó bà mới ngoài hai mươi tuổi, một cô gái trẻ trung đầy kiên nghị, trong lòng Janna trào lên sự cảm phục con người đáng quý kia. Janet luôn khao khát được sống vì một mục đích cao thượng và bà sẵn sàng quên mình để làm những việc mà bà luôn cho là đúng.

Đột nhiên Janna thấy mình là kẻ có tội. Giá như nàng giữ đúng lời hứa, đến với Janet trong dịp nghỉ cuối tuần vừa rồi, chắc sẽ chẳng xảy ra chuyện đau thương này. Vậy mà nàng đã nói dối người bạn thân thiết của mẹ nàng, đồng thời cũng là người yêu nàng nhất trên đời hiện giờ sau mẹ Anna. Để làm gì kia chứ? Để dạo chơi và tình tự với Derek, một kẻ chỉ coi nàng là một thứ trò giải trí! ân ái với nàng, phá trinh nàng rồi lạnh nhạt bỏ đi, không hề hẹn ngày gặp lại. Thậm chí y không có ý định gặp lại nàng nữa kia. Ôi nàng đúng là một kẻ có tội với Janet!

Janna lắp băng vào máy cát xét và giọng nói của Janet vang lên. Giọng nói mới dịu hiền , xúc động làm sao “.. Lễ Thiên chúa giáng sinh lại làm bác nhớ lại ngày Thiên chúa giáng sinh bác đã trải qua trong trại tập trung Mirande de Ebro cùng với Anna Maxell, Genevieve Fleury và cháu, lúc đó mới được vài tháng tuổi! May mắn thay và sung sướng thay, bây giờ Janna lại ngồi bên bác. Bác rất tự hào về cháu. Anna và Mark đã nuôi nấng cháu khoẻ mạnh và xinh đẹp như ngày hôm nay. Bác cũng góp một phần nhỏ bé trong điều kì diệu ấy. Bác đã cùng với bác sĩ đỡ cháu ra đời trong một bản làng nhỏ.. Bác thèm có một đứa con mà không được. Nhưng bây giờ bác đã có, đó là cháu, Janna!..”

Janna khóc thổn thức và không chịu nổi nữa, nàng tắt máy.

Có tiếng người bên ngoài, Janna vội lau nước mắt, hốt hoảng hỏi:

– Ai đấy?

Một tiếng người dịu dàng đáp:

– Tôi đây cô Maxell.

Janna nhìn lên, ông Soong, luật sư, bạn của Janet.

Ông sửa lại gọng kính nói:

– Tôi nghe nói cô đến đây. Bà con hàng xóm giục tôi sang nhờ tôi chuyển lời chia buồn của họ.

Janna đáp:

– Cảm ơn ông Soong, tôi cũng vừa mới biết tin này.

Soong nói khẽ:

– Thật khủng khiếp! Dân nghèo trong thành phố và hàng xóm đều rất quý trọng bà Taylor. Tôi và bà đã quen nhau rất lâu và thân thiết với nhau. Được tin bà bị nạn tất cả chúng tôi đều rất vô cùng thương tiếc.

– Ông đại uý cảnh sát cho tôi biết thi hài bác Janet được đưa đến nhà xác ở phố Sago..

Ông luật sư người Hoa nói:

– Chúng tôi bảo để chúng tôi chôn cất bà ấy nhưng cảnh sát không chịu. Ông đại uý Oldham bảo là phải là bà con mới nhận được thi hài của bà ấy.

– Thế đám tang thì thế nào?

Ông Soong nói:

– Chính vì chuyện ấy mà tôi vội đến đây gặp cô, thưa cô Janna. Chúng tôi định sẽ đưa đám ngay bây giờ. Vì vậy cô gấp lên để cùng đi với chúng tôi.

Lúc đến nơi đặt thi hài Janet ở phố Sago, Janna mới hiểu tại sao phố Hock Lam vắng vẻ như thế. Bởi dân phố đều đến đây để đưa tang bà Janet. Quan tài đặt trên một cỗ xe đòn phủ cánh hoa, đỗ sát vỉa hè. Một tốp nhạc công thổi kèn đứng chờ sẵn. Trên xe đòn chất đủ các thứ hàng mã: ngựa giấy, nhà giấy, xích lô giấy, cả tiền âm phủ nữa.

– Tục lệ ở đây, người thân của người đã khuất phải mặc thứ này.

Soong nói, trao cho Janna tấm trắng và nàng mặc ra ngoài quần áo.

Đám tang đông đúc hàng mấy trăm người. Ra đến nghĩa trang nằm ở bên ngoài thành phố, người ta hạ huyệt trong tiếng kèn sáo ai oán và tiếng khóc thảm thiết của những người đã chịu ơn Janet.

Ông Soong dẫn Janna về nhà trong lúc nàng vẫn còn thổn thức. Khách đã về hết chỉ còn ông và Janna.

Ông nói:

– Lúc này cô không nên về nhà một mình. Cô nên ngủ lại đây đêm nay.

Janna đưa mắt nhìn căn nhà. Cách bố trí giống hệt nhà của Janet, chỉ khác là cửa hàng dưới nhà không có giá để thuốc và quầy mà kê bàn giấy.

Soong nói tiếp:

– Tôi sống độc thân, nên không có hai phòng ngủ. Cô lên gác nghỉ, tôi ở dưới này.

– Ông định làm việc suốt đêm ư?

– Hai hôm nay tôi bận lo chuyện của bà Taylor nên đọng lại rất nhiều giấy tờ công việc của tôi.

– Tôi không có quyền quấy rối ông..

Nói xong, Janna định đứng dậy đi về.

Soong nói vội:

– Không, trái lại là khác. Tôi coi được cô nghỉ trong nhà tôi là một vinh dự, cô Maxell.

Sống ở đây nhiều tháng Janna rất hiểu phong tục nghiệt ngã của dân tộc Trung Hoa. Nàng biết rằng việc để một phụ nữ qua đêm trong nhà trong khi nhà chỉ có một người đàn ông là điều cấm kị và rất có thể sẽ gây ra đàm tiếu cho mọi người. Nhưng tấm lòng chân thành của Soong cũng như tình cảm của ông đối với Janet làm nàng cảm động. Janna không nỡ từ chối. Nàng lẳng lặng lên gác, và để nguyên quần áo như thế, nàng nằm xuống giường.

Janna không sao ngủ được. Cảm giác cô đơn trong cái đêm hôm Mark và Anna cho nàng biết nàng không phải là con đẻ của họ, khiến nàng trằn trọc. Tuy vậy gần sáng, nàng cũng thiếp ngủ vì quá mệt và căng thẳng trí óc.

Thức dậy, nàng đã thấy ánh nắng bên ngoài tràn qua cửa sổ. Nàng dậy rửa mặt và súc miệng. Miệng nàng đắng ngắt.

Ông Soong đã bưng khay lên, đứng ở đầu cầu thang:

– Mời cô ăn chút mì điểm tâm và uống trà.

– Cảm ơn ông – Janna nói và cầm đũa.

– Đúng ra trong lúc cô ăn tôi không nên nói chuyện nhưng mà tôi có chuyện quan trọng cần bàn với cô.

– Ông cứ tự nhiên, ông Soong.- Nàng đáp.

– Cô đã biết tôi là bạn, đồng thời cũng là luật sư của bà Janet Taylor. Chính tôi đã làm giấy tờ khi bà ý tậu khoảnh đất, hiện làm sân chơi cho trẻ em.

– Vậy chắc ông biết ông Wong đang gây sức ép để bà Janet phải bán khoảnh đất đấy cho ông ta?

– Có, ông Wong đã nhiều lần xin tậu lại và trả giá rất cao. Nhưng lần nào bà Janet cũng từ chối. Thật ra thì tôi cho rằng bán cũng được nhưng bà Janet lại có kiểu hành động cương quyết. Không ai thuyết phục được bà làm điều gì mà không phù hợp với nguyên tắc của bà.

Janna nói:

– Giá bà Janet nghe tôi thì có lẽ bà không phải chịu cái chết vừa rồi.

Soong gật đầu:

– Cũng có thể, bởi Wong là một con người vô cùng tàn nhẫn.

– Tôi có nói điều tôi nghi ngờ với đại uý Oldman nhưng ông ta bảo ông Wong có đủ chứng cớ ngoại phạm.

– Nếu định gây tội ác, ông ta có thiếu gì tay chân.

– Và tôi nghĩ bà Janet qua đời đột ngột này, không để lại chúc thư, ông Wong sẽ dễ dàng chiếm đoạt được khoảnh đất ấy.

Soong nói:

– Cô lầm rồi. Bà Janet có để lại chúc thư. Chính tôi đã nẩy ra ý định bảo bà ấy viết chúc thư, sau khi cô gặp bà hai ngày. Trong chúc thư, cô là người thừa kế của bà, sở hữu toàn bộ tài sản của bà, kể cả khoảnh đất kia. Có nghĩa bây giờ nếu Wong muốn lấy mảnh đất ấy, ông ta phải thương lượng với cô.

Janna suýt bật cười vì rơi vào một tình thế mà nàng hoàn toàn không ngờ đến.

Soong nói tiếp:

– Vậy bây giờ tôi muốn biết ý kiến của cô. Cô tính sử dụng tài sản của bà Janet như thế nào?

Janna đáp:

– Xin ông để tôi có thời gian suy nghĩ đã.

Về đến nhà ở ngoài bãi biển, nàng mệt rã rời, định lên phòng nằm nghỉ nhưng nghe tiếng chuông điện thoại reo. Đó là Foster.

– Cô đi đâu đấy? Ông Wong cho người tìm cô khắp nơi mà không thấy.

– Thật ư? – Janna đáp.

– Ông chủ cần gặp cô ngay bây giờ. Tôi sẽ đến và chờ cô ngoài cửa văn phòng, được chứ? – Foster hỏi và không đợi nàng trả lời đã đặt máy xuống.

Trong khi chờ đợi, Janna liên lạc với New York. Khi giọng nói của Anna vang lên ở đầu dây bên kia, Janna kể ngay với bà về cái chết của Janet. Bà Anna rõ ràng bị choáng váng.

– Con nghi lão chủ của con dính và vụ giết người này – Nàng nói với mẹ.

– Ôi, nếu vậy thì mẹ khuyên con hãy bỏ ông ta mà về đây ngay! Mẹ cũng đang nhớ con dứt ruột dứt gan. Mẹ rất mong được có con bên cạnh..
Đặt máy xuống, Janna bước vào buồng tắm, mở vòi hoa sen kì cọ liền một tiếng đồng hồ rồi thay quần áo. Sau đó nàng xuống nhà, lấy xe lái đến văn phòng của lão Wong.

Lúc Janna bước vào, Foster đã đang đi lại lại ngoài hành lang, vẻ mặt sốt ruột. Tuy trong lòng rất bực bội nhưng y vẫn dùng giọng điềm tĩnh:

– Tôi không hiểu sao cô lại chậm trễ thế, thưa cô Maxell- Hunter?

Không để Janna dừng lại, y kéo nàng đi luôn vào thang máy. Đến trước cửa phòng giấy của Wong, nàng đứng lại trấn tĩnh.

Foster mở cửa, đẩy nàng vào phòng rồi khép lại, ông ta không vào. Wong đứng sau bàn giấy đồ sộ hỏi:

– Mấy hôm vừa rồi cô đi đâu vậy?

Janna bình tĩnh đáp:

– Tôi tưởng ông đã biết.

Wong không giữ nổi bình tĩnh:

– Tôi sai người đi tìm cô khắp nơi mà không thấy, để chia buồn với cô về cái chết bi thảm của bà Janet Taylor.

Janna hét lên:

– Ông đừng giả dối. Chính ông sai người giết bà ấy để đoạt khoảnh đất kia! Vậy mà bây giờ ông còn dám mở miệng nói chia buồn với tôi ư?

Wong đã trấn tĩnh được. Mặt ông ta lại lạnh lùng như mọi khi:

– Tôi biết cô là người được hưởng quyền thừa kế của bà Taylor. Vậy bây giờ cô đòi bao nhiêu tiền cho khoảnh đất đấy? Hai mươi triệu đô la được không?

Janna lắc đầu.

– Ba mươi triệu?

-Không đời nào tôi bán.

– Bốn mươi triệu? Tôi xin nói để cô biết bốn mươi triệu đô la ở đây tương đương gần một trăm triệu đô la Mỹ đấy.

– Tôi không mua bán gì với kẻ sát nhân. – Janna nói rồi quay gót bước ra cửa.

– Cô nhầm rồi. Cô tưởng tôi dính vào vụ giết bà Taylor ư? Đúng là tôi cần khoảnh đất của bà ấy, nhưng không phải đến nỗi giết bà ta. Cô thử suy nghĩ một chút là thấy ngay. Vừa rồi tôi đề nghị trả cô một khoản tiền rất lớn. Nếu tôi giết bà Janet thì ngại gì tôi không giết cô luôn, dễ dàng hơn rất nhiều vì cô đang nằm trong tay tôi?

Hai mươi bốn giờ sau, Janna ngồi trong máy bay Boeing 707 trên đường từ Singapore đến Paris. Những câu nói của Wong vẫn còn văng vẳng bên tai nàng. Lão ta có phần đúng. Nếu lão giết Janet thì việc gì lão phải đề nghị trả cho nàng một khoản tiền lớn như vậy, trong khi lão hoàn toàn có thể thủ tiêu nàng không mấy khó khăn?

Nhìn xuống thành phố Singapore nhà cửa san sát, dòng sông tàu bè đậu kín hai bờ, Janna trào lên một nỗi băn khoăn. Nàng sẽ sống ra sao đây? Tuy nhiên câu hỏi về nguyên nhân cái chết của Janet lại trở lại. Nếu kẻ giết Janet không phải là tay chân của lão Wong thì là ai? Ai có thể giết người phụ nữ Anh phúc hậu và giàu lòng nhân ái đến như thế?