Dặm Đường Vàng

Sương mù đã tan và mặt trời hiện ra sau những đám mây màu xám nặng nề. Trên bãi biển phía Tây của bờ biển xứ Scotland mùa này đã vắng tanh. Khách nghỉ hè rời khỏi đây cả rồi. Lúc này đã là tuần lễ cuối cùng của tháng mười, Janna đứng ở đuôi con tàu ngắm nhìn đỉnh núi Mull lấp trong mây.

Derek cùng nàng rời London đến đây trên chiếc Mercedes bỏ mui mới toanh y vừa tậu. Xe này êm ái hơn nhiều so với chiếc Jaguar y sở hữu mười năm trước đây và họ đã dùng nó để lên cũng bãi biển này. Nàng nhớ lại chuyến du lịch trăng mật ngày đó với niềm luyến tiếc. Ngày đó nàng đâu có suy nghĩ gì nhiều và tình cảm của nàng dành cho Derek nồng nhiệt biết bao. Rồi hè năm sau họ lại đi nghỉ nửa tháng ở quần đảo Hebrids, cũng đầy kỷ niệm êm đẹp. Suy nghĩ miên man, Janna ngạc nhiên thấy sao tình cảm thân thiết giữa nàng và Derek lại khôi phục nhanh chóng đến như vậy? Mới cách đây một tuần, nàng còn căm ghét y đến thế.

Đúng là tại những cố gắng của y. Derek đã chuẩn bị cho chuyến đi thật chu đáo. Y gọi điện đến khách sạn trước, yêu cầu dành sẵn phòng. Một khách sạn nằm ngang lưng chừng núi Mull, nơi cách đây mười năm, trong chuyến du lịch trăng mật, hai vợ chồng cũng đã nghỉ. Derek còn lên lịch ngày nào đi chơi đâu, ngày nào lên đỉnh núi Mull.

Con thuyền đã vào bờ. Derek dìu vợ lên, họ ngồi vào chiếc Mercedes. Xe chạy giữa những ngọn đồi trọc. Phong cảnh hai bên đường tuyệt đẹp, đúng là tiêu biểu cho vùng Scotland cổ kính.

Khách sạn Skellig xây trên một mỏm núi thấp, mặt trước trông ra cù lao Iona, nơi có ngôi nhà thờ cổ nhất của xứ này. Mặt sau trông lên đỉnh Mull nhọn hoắt. Vợ chồng chủ khách sạn, ông bà Macneil đã tươi cười đón hai vị khách quý.

Ông Macneil hỏi:

– Hai ông bà có định nghỉ với chúng tôi lâu không?

Derek đáp:

– Một tuần, mà có thể mười ngày, nếu như thời tiết tốt.

Macneil nhăn mặt nói:

– Nếu nói tới thời tiết thì xin hai ông bà biết là riêng trong hai ngày qua, đã có tới một tá trận mưa rào.

Janna bật cười. Nàng nhớ lại lần trước tới đây, trời cũng mưa tầm tã suốt cả tuần trăng mật của nàng với Derek. Nàng hỏi:

– Lúc này khách sạn đông khách không?

– Trước đây một tuần lễ thì chật hết các phòng, nhưng nay chỉ còn bốn cặp với hai ông bà nữa là năm. Mùa này không còn là mùa nghỉ ở đây nữa, người ta tưởng lầm rằng tuyết sắp rơi nhiều.

Ông ta nói đúng. Nhiều người không biết rằng vùng này chịu ảnh hưởng của dòng hải lưu Gulf stream đưa hơi ấm từ phía Nam nên tuyết rơi rất muộn.

Derek nói:

– Chúng tôi định sẽ cuốc bộ dạo chơi trên núi.

– Ông nói đúng. Không nơi nào phong cảnh thích hợp với những cuộc dạo chơi như ở đây. Bà vợ tôi sẽ rất vui nếu được tham gia những cuộc ngao du và ăn nguội dọc đường với hai ông bà.

Ăn xong bữa tối, hai vợ chồng Derek và Janna ngồi nhàn tản trên ghế sofa nhấm nháp rượu Drambuie bên cạnh lò sưởi cháy rực. Họ không nói gì với nhau, mỗi người đuổi theo dòng suy nghĩ riêng. Janna nghĩ đến Anna, Genevieve, Janet, ba người phụ nữ đã đóng vai trò quyết định trong cuộc đời nàng, vậy mà cả ba đều không có ở đây lúc này. Genevieve và Janet không còn sống trên đời này nữa, còn Anna thì đang cách xa nàng cả một đại dương mênh mông. Nàng thấy bàn tay Derek đang vuốt ve trên da thịt mình. Và Janna cảm thấy dịu bớt nỗi cô đơn.

Lúc bưng rượu vào, đi ra, bà chủ khách sạn đã tắt ngọn đèn lớn trên trần, chỉ để lại ngọn đèn dầu nhỏ ở góc nhà. Nửa căn phòng chìm trong bóng tối. ánh lửa trong phòng thổi bập bùng hắt bóng họ chập chờn trên tường.

Janna nói:

– Em nhìn những cái bóng kia lại nhớ những đêm biểu diễn rối bóng ở Singapore.

Derek đáp:

– Và cả cái nhà trọ siêu vẹo trên bờ biển, nơi em và anh làm tình với nhau lần đầu nữa chứ.

Janna gật đầu:

– Đúng là lần ấy thật đặc biệt!

– Đây cũng đặc biệt. Và anh cảm giác lúc này cũng hệt như hôm ấy.- Y nói và hôn nhẹ lên môi vợ.

Janna lại thấy xuất hiện cảm giác khao khát mà Derek thường kích thích lên trong nàng những tháng đầu tiên sau khi cưới. Và nàng đáp lại nồng nhiệt cái hôn ấy.

Phòng ngủ của họ nhìn xuống lạch nước biển giữa cù lao Iona và núi Mull. Lạch nước lúc này sáng lên dưới ánh trăng như một dải ngân tuyến. Họ nằm trên giường lắng nghe tiếng sóng biển vỗ vào những tảng đá.

Derek thì thầm:

– Anh yêu em, Janna!

Y làm tình với nàng cũng nồng nhiệt và trìu mến như những lần đầu mới cưới. Đã lâu lắm rồi Janna mới thấy chồng làm nàng khoái cảm đến như vậy và nàng cũng đáp lại hết sức cuồng nhiệt.

Derek đưa lưỡi lên cổ, ngực, bụng và dần dần thấp xuống. Rồi nàng cảm nhận rất rõ y đang đi vào và chuyển động mỗi lúc một nhanh thêm. Nàng thấy mình được bao bọc bằng một thứ gì thật là mềm mại và nồng ấm, cho đến khi mồ hôi nàng toát ra tất cả các lỗ chân lông.

Gió bên ngoài vẫn gào rú trong đêm tối. Nước mắt nàng trào ra và chảy vào lưỡi mằn mặn. Họ nằm ôm chặt nhau thiếp ngủ, như hai đứa trẻ núp vào nhau để đỡ sợ bóng đêm hãi hùng phía bên ngoài.

Những ngày sau đó, Janna ngạc nhiên thấy tại sao lại có lúc nàng nghi ngờ tình cảm của Derek. Y vẫn đằm thắm, dịu dàng, kiên nhẫn âu yếm nàng, có khác gì đâu? Hai vợ chồng đã khôi phục lại niềm say mê như thủa nào.

Họ lại thân thiết dắt tay nhau đi thăm những nơi cảnh đẹp trên núi Mull cũng như ngoài cù lao Iano và ngôi nhà thờ cổ. Trông họ rạng rỡ và đi được vài bước họ lại dừng chân hôn nhau thắm thiết rồi mới di tiếp. Ông bà chủ khách sạn còn mời họ đến dự một đám cưới ở địa phương, nơi người ta ăn uống, nhảy múa và ca hát.

Quá nửa đêm họ mới về khách sạn, và trong lúc Janna chuẩn bị lên giường đi ngủ thì Derek nói:

– Anh nghe người ta kể cách đây vài dặm về phía nam vẫn còn có những hang cổ xưa, trong đó những vết khắc trên đá nghe đồn là do người đầu tiên đến vùng này, từ bán đảo Scandinave di cư sang. Anh còn nghe nói, hồi xây nhà thờ ở trên cù lao Iona, thợ thuyền đã nghỉ trong những cái hang đấy.

– Thế à? Em rất muốn đến những nơi đó – Janna nói.

– Vậy thì sáng mai ta đi. Mai đấy, vì chúng ta chỉ còn ngày mai. Sáng mốt anh phải về London để sang Paris gặp bà công tước.

– Mai đi nhé! – Janna nói rồi tiếp – Nhân nói đến bà công tước, em thấy lẽ ra bà nên nghỉ thôi, ngoài bảy mươi rồi còn gì?

– Sao lại nghỉ?

– Thú thật với anh, em không thích cái kiểu khai thác các cô gái của bà ta. Ta cũng nên thôi cái lối làm như thế đi.

Nói xong, Janna chờ câu trả lời của Derek. Nàng biết y không tán thành suy nghĩ của nàng và đề tài ấy vẫn thường gây ra cãi cọ giữa hai vợ chồng. Nhưng Derek lần này chỉ im lặng. Không khí tuy vậy vẫn chưa trở lại bình thường. Và đêm đó lần đầu tiên trong chuyến du lịch, họ không làm tình.

Derek đã ngủ say nhưng Janna còn thao thức. Gió bên ngoài vẫn gào rú. Thỉnh thoảng tiếng đập cánh và tiếng kêu của một con chim ăn đêm. Janna bỗng cảm thấy rờn rợn, không hiểu tại sao.

Cảm giác sờ sợ vẫn bám theo Janna đến sáng hôm sau, lúc nàng đứng bên cạnh xe Mercedes chờ Derek. Lát sau y bước trong khách sạn ra, tay xách giỏ thức ăn nguội để ăn buổi trưa hôm nay.

Lúc y đặt giỏ vào trong xe, Janna hỏi:

– Đến đó ta sẽ gặp lại những người dự tiệc hôm cưới hôm qua phải không nhỉ?

Derek đáp:

– Chắc thế. Nhưng anh nghĩ khéo họ còn phải ngủ. Đêm qua họ uống rượu say đến như thế cơ mà. Vả lại với dân vùng này, họ coi thời gian có nghĩa lý gì đâu.

Thời tiết hôm nay ấm áp lạ thường, không có vẻ gì một ngày đầu tháng mười. Mặt trời chiếu ánh nắng xuống lọt qua những cành cây hai bên con đường nhỏ. Một tiếng đồng hồ sau họ ra tới dải đất ven bờ nước. Derek đậu xe trên bãi cỏ và xách giỏ bước ra.

Janna đi vài bước trên cát ướt. Thấy khó đi, nàng bèn tháo dép, buộc dây lại rồi quàng lên vai, đi chân không. Nước trong lạch biển hẹp và rất lạnh, bất chấp mặt trời chiếu xuống. Họ đi đến một bờ đá, sóng đập làm vách đá bị hõm và tạo cho cửa hang bị che lấp, người đứng trên cao không thể nhìn thấy.

Cửa hang có mấy lối vào, bên dưới thấp và trơn tuột, sóng biển thỉnh thoảng lại ùa vào rồi rút ra. Bỗng Janna thấy sờ sợ, bước lên mặt đá trơn và ướt át kia rất nguy hiểm. Trong hang tối om và gió thổi vào, lách qua những khe đá tạo nên thứ âm thanh chói tai. Nàng rùng mình nhìn vào phía trong. Không có chim chóc gì hết. Chỉ có tiếng sóng vỗ bên ngoài và tiếng gió rú rít.

– Vào chứ? – Derek giục. Y đang ngắm những hình khắc trên thành đá.

– Em ngại quá – Janna run rẩy.

– Vậy em định bỏ về hay sao?

– Nhưng trong đó tối om có nhìn thấy gì đâu?

– Ta soi đèn chứ sao?

Derek mở giỏ thức ăn, lấy ra một ngọn đèn pin. Y nói tiếp:

– Anh mới lắp pin, nên còn dùng được rất nhiều.

Nói rồi y bấm đèn soi, bước vào trong hang, để giỏ thức ăn lại trên phiến đá ngoài cửa. Sau một lúc ngập ngừng, Janna bước theo.

Janna ngạc nhiên thấy bên trong không đến nỗi tối như mình tưởng. ánh sáng mặt trời phản chiếu cách nào khiến nàng vẫn nhìn thấy vách đá và những hình khắc trên đó, không cần phải đèn pin dọi vào. Janna thận trọng bước trên sàn hang mấp mô nhìn theo những chỗ vách đá chồng dọi đèn lên. Nàng bước sát lại Derek, chăm chú nhìn những vạch ngang vạch dọc trên vách ánh lên những luồng sáng của ngọn đèn pin.

– Cái gì thế nhỉ?

– Chịu – Derek nhún vai.

– Nhưng cái hang thấp thế này tổ tiên chúng ta vào làm gì nhỉ?

– Có thể ngày xưa mặt hang cao hơn, không bị nước biển chảy vào như thế này. Ta vào sâu thêm xem có thứ gì thú vị hơn không?

Họ đi vào ngách hang và tới một chỗ có sáu bảy ngách nhỏ. Đến đây thì họ thấy trên vách có những hình người và thú dữ. Những người đội mũ sắt đeo cung tên. Có cả hình những lá cờ nheo. Hình được sơn màu nhưng lâu ngày sơn đã nứt và nhiều chỗ trơ nền đá.

– Ta ra đi! – Janna nói, một luồng gió lạnh từ đâu thổi tới làm nàng rùng mình.

Derek như không nghe thấy, vẫn ngắm các hình trên đá, miệng lẩm bẩm

– Đẹp thật! Đẹp thật! Em cầm đèn pin để anh thử vào trong kia xem còn gì thú vị hơn nữa.

– Em thấy ta nên về. Trong ấy chắc cũng chỉ như thế này.

Derek đưa nàng đèn pin.

– Vài phút thôi!

Nói xong y bước vào sâu trong ngách hang. Janna dọi đèn theo cho đến khi bóng y lọt qua khỏi quầng sáng, nàng thấy chồng bám tay vào thành vách tiếp tục đi và rồi mất hút trong ngách sâu.
Janna chờ một lúc không thấy chồng ra, bèn cất tiếng gọi, nhưng không thấy gì, chỉ thấy tiếng nàng đạp vào vách hang, dội trở lại. Hơi lo, Janna đợi một lúc rồi lại cất tiếng gọi, lần này to hơn. Vẫn không thấy tiếng đáp.

Các vách dội lại thành nhiều tiếng nối tiếp nhau, như thể giễu nàng. Bây giờ thì nàng sợ thật sự. Không thể có chuyện Derek không nghe thấy nàng gọi? Hay y bị làm sao?

Janna hoảng hốt nghĩ. Làm thế nào bây giờ? Bỏ chạy một mình hay là quay vào tìm anh ấy. Ý nghĩ thoạt nảy ra trong đầu óc nàng là nhảy ra ngoài, nhưng sau nàng lại nghĩ, có thể chồng nàng bị nạn. Lỡ anh ấy bị ngã và đập đầu vào đâu bất tỉnh thì sao? Mà cũng có thể lắm chứ. Nền hang vừa trơn vừa mấp mô, trần hang lại lởm chởm đá nhọn.

Janna cố gọi thêm lần nữa. Tiếng gào dội vào vách đá lần này vang âm rất lâu. Từ vách này đạp sang vách kia cứ thế vang rền mãi. Nàng lẩm bẩm:

– Anh ấy chưa thể đi xa hơn được nữa!

Rồi theo bản năng nàng đi sâu vào trong thật nhanh. Mỗi lần xuất hiện hai ngách, nàng lại ngừng lại ngập ngừng suy nghĩ. May thỉnh thoảng trên nền hang có vương cát ướt và nàng nhận ra vết giầy của Derek. Nhưng rồi hết cát chỉ còn toàn nền đá.

– D-e-r-e-k-k.

Nàng gào lên! ánh đèn pin chiếu lên những hình vẽ quái đản khiến nàng kinh hoàng. Cảm thấy như có ai đó bám chặt sau lưng, nàng vội quay đèn hướng ra phía sau, nhưng không thấy gì hết.

Đột nhiên một luồng nước tràn qua chân nàng. Thuỷ triều lên! Janna kinh hoàng, nàng vội vã quay ra. Nước triều lên rất nhanh. Thoạt đầu ngập bàn chân nàng, bây giờ đã đến bụng chân. Janna kéo váy lên, nhưng vướng víu quá, nàng bèn để mặc cho nước thấm ướt gấu váy.

Bây giờ nước biển chảy vào ầm ầm, đã ngập đến thắt lưng. Janna vẫn cố bước. Mấy lần nàng đi nhầm đường phải quay lại rẽ sang lối khác. Hang động này như một mê hồn trận, nàng rất khó để không bị lạc. Nước đã lên đến ngực. Nàng tức thở, phải hít rất mạnh mới chịu nổi. Ngập đến cổ. Không thở được nữa nàng ngửa người ra bơi, rất vất vả chống đỡ với dòng nước cuốn nàng vào, trong khi nàng cố bơi ra phía ngoài.

Phải cố lên! Nàng lo nước triều dâng lên ngập cửa hang thì nguy. Nước đã tràn vào tai, vào miệng. Mấy lần nàng bị sặc. Nàng phải níu vào những hòn đá nhô ra ở thành hang để giữ cho khỏi bị nước đẩy vào trong. Cố nghển đầu lên để hít không khí, Janna thấy tuyệt vọng. Nàng chết đuối mất thôi. Derek chắc cũng chết trong ngách hang rồi vì không thấy một dấu hiệu nào của y.

Cuối cùng mệt quá, không thể cầm cự được nữa, nàng buông tay, phó mặc cho dòng nước biển lạnh giá muốn đưa nàng đi đâu thì đưa.

Mắt tối sầm lại. Hình ảnh cuối cùng đọng trong tâm trí nàng là chiếc ghế đẩy của Anna . Liền sau đấy nàng không biết gì nữa.