Đoạn kết

“Mama, Lydia đang hôn một người ở trong sảnh, và đó không phải bá tước Wray!”

Ngồi bên cạnh cửa sổ phòng ngủ với một tách trà trên tay, Sara mỉm cười với nàng con gái út của bà, Daisy, một cô nhóc năm tuổi bụ bẫm lanh lợi. Khẩn cấp tới chỗ Sara nhanh hết mức đôi chân ngắn cũn của cô bé có thể đẩy tới được, Daisy trèo lên lòng bà. Sara chỉ hơi nhấp nháy mắt một chút khi nhìn thấy đôi bàn tay của Daisy nhớp nháp loại mứt dâu tây cũng đang dính lên bộ váy trắng ren của nàng bé.

Derek đang cạo râu ở bồn rửa, miệng ông siết chặt lại khi ánh mắt ông gặp ánh mắt Sara trong gương. Rõ ràng ông đang bị cái tin về vòng ôm hôn nồng nhiệt của con gái mình với bác sỹ Linley làm cho tức giận, nhưng Sara biết rằng ông đã miễn cưỡng nhất trí với bản thân mình trước sự thật rằng con gái ông sẽ sớm là bà Linley, chứ không phải phu nhân Wray.

Bà và Derek đã nói chuyện thông suốt trong cái đêm xảy ra chuyện đó, và Sara đã cam đoan với ông rằng bà tin điều đó là tốt nhất.

“Chị Linley gần đây có nói với em rằng chị ấy nghĩ con trai mình đã yêu sâu sắc Lydia,” bà đã nói với ông. “Và cậu ta là một chàng trai tốt, Derek, dù cho quá khứ của cậu bé hơi một chút… phưu lưu.”

“Phưu lưu?” Ông đã nhắc lại với một cái quắc mắt. “Với cái vết xe cậu ta đã cắt xuyên London -”

“Cưng à,” nàng ngắt lời dịu dàng, “một người đàn ông có thể thay đổi. Cậu ta dường như thực lòng yêu Lydia. Và em chưa bao giờ nhìn thấy con bé vui như tối nay – nó đã được biến đổi theo hướng tích cực.”

“Ta ước đến chết đi được rằng Linley đã biến đổi con gái của ai đó khác,” Derek đã càu nhàu, khiến bà bật cười.

Mang ý nghĩ quay lại với hiện tại, Sara vuốt mượt mái tóc xoăn nâu lộn xộn của con gái bà. Khi cô nhóc bắt đầu giải thích xa hơn chi tiết các hành vi của Lydia với Linley, Sara cố làm cô bé im đi mà không có ích gì. “Thế là được rồi, Daisy. Con có thể kể cho mẹ sau.”

“Vâng, nhưng chị đã để cho anh ta đặt tay lên -”

“Đừng ngồi lê đôi mách, con yêu.” Sara vội vàng ngắt lại, nhìn thấy cái cau mày ngày càng rõ hơn của Derek. “Con nhớ khi chúng ta thảo luận điều đó ngày hôm trước không?”

“Có ạ,” cô nhóc nói sưng sỉa. “Mẹ bảo là con chỉ nên mách ai đó khi họ sắp sửa bị đau.”

“Chà, Lydia không gặp chút nguy hiểm nào.”

“Anh ta đang hôn chị mạnh bạo,”Daisy nói sau một giây suy nghĩ. “Và anh ta đang làm đau chị, Mama, bởi vì chị gây ra thốt ra một tiếng -”

“Thế là đủ rồi, Daisy,” Sara nói với một tràng cười hắt ra đột ngột. “Mẹ chắc là anh ta sẽ không làm đau chị không chính đáng đâu.”

Derek xối nước lên mặt, quét nốt dấu vết cuối cùng của bọt cạo râu khỏi cằm, và thốt ra một tiếng thở dài. “Cháu của ta đã sắp sửa là một bá tước,” ông nói ủ rũ. “Giờ thì nó chắc hẳn sẽ là một ông mổ xẻ giống bố nó.”

Daisy nhảy khỏi lòng Sara và đi tới chỗ bố cô bé, nhấc tay để được bế lên. “Lydia sẽ cưới Ông Mổ xẻ ư, Papa?

Derek nhấc cô bé lên ngực ông, ánh mắt trở nên ấm áp. “Nó cũng dường như là thế.”

Bàn tay bé nhỏ của nàng vỗ về cái cằm được cạo râu sạch sẽ của ông. “Đừng buồn, Papa. Con sẽ giữ tất cả nụ hôn của con cho ba mà.”

Ông đột ngột cười thầm, vuốt ve mái tóc xoăn nâu lộn xộn của nàng bé. “Vậy thì cho ba một cái ngay bây giờ đi,” ông nói, và cô bé ấn bên má dính đầy mứt dâu vào ông.