Chương IV: TẬN TÍN THƯ

Chương IV
TẬN TÍN THƯ
___________

Như đã trình bày ở Chương trước, muốn nghiên cứu văn-hóa, phải đọc đủ loại sách, cổ – kim, đông – tây. Nhưng đọc bất cứ sách nào, người đọc cũng nên nhớ lời răn của Mạnh Tử. Ông nói: “Tận tín thư, bất như vô thư.” Nghĩa là: “Thà không có sách, còn hơn (có sách để đọc rồi) nhắm mắt tin sách (Sách Mạnh Tử, Thiên Tận-Tâm).

Mạnh Tử đã phải cảnh cáo đệ tử của ông một cách gắt gao như vậy, là tại ngay từ thời ấy (thế kỷ 4 TTL) đã có bệnh “Tôn Sùng Kinh Điển”, đã có nhiều người yên trí bất cứ điều gì đã chép vào sách là tất nhiên phải đúng. Họ không biết sách có thể chép sai vì vô tình hay hữu ý, có những chương, những mục hậu-thế ngụy tạo, và có những sách hoàn toàn giả mạo. Xin nêu lên một số trường hợp điển hình:

1. Sử Gia Bóp Méo Lịch Sử
Mạnh Tử nói ông đọc thiên Vũ Thành trong Chu Thư, tức là cuốn sử chính thống của nhà Chu, mà trong toàn thiên, ông chỉ thấy một đôi câu là đáng tin (còn tất cả đều là xuyên tạc). Kể chuyện vua Vũ nhà Chu mang quân sang đánh vua Trụ nhà Thương, sách Chu Thư chép: “Thoạt mới trông thấy đoàn quân của vua Vũ tiến đến, binh lính của vua Trụ trở giáo giết lẫn nhau, khiến máu chảy thành suối, làm trôi cả chày giã gạo.”

Mạnh Tử phê bình là phi lý, không thể nào tin được. Ông không nói – hoặc giả có nói nhưng sách không chép – tại sao sử gia nhà Chu lại dựng đứng câu chuyện quân lính của vua Trụ “trở giáo giết lẫn nhau”? Cho rằng họ ghét vua Trụ vì vua Trụ độc ác như các sử gia sau này vẫn chép, nhưng ghét vua Trụ thì mang vua Trụ ra mà giết, tại sao lại chém giết lẫn nhau?

Ngẫm nghĩ một chút, chỉ một chút thôi, chúng ta cũng thừa biết sử gia nhà Chu xuyên tạc sự thực để kéo chính nghĩa về phe mình. Ý muốn nói: “Chúng tôi không chối cãi vụ tàn sát ghê gớm, làm máu chảy thành suối, nhưng vua Vũ của chúng tôi là một đấng minh quân, rất nhân từ đạo đức, chẳng hề ra lệnh cho quân lính của Ngài chém giết một cách quá dã man như vậy. Ngài chỉ mang quân đi hỏi tội vua Trụ gian ác, Ngài không có trách nhiệm gì về vụ tàn sát ấy. Hai bàn tay Ngài trắng tinh, chẳng dính một giọt máu.”

Ngày nay chúng ta thừa hiểu đấy chỉ là cái thuật bóp méo lịch sử để “kéo chính nghĩa về phe mình.” Theo giới nhân chủng học thì người Chu là một rợ du mục thuộc đại chủng tộc Arya. Thế kỷ 12 TTL, Thời Kỳ Băng Gía (Ice Ages) đã kết thúc, khí hậu ấm áp hơn, cỏ mọc tốt, hươu nai nhiều, và dân du mục trở thành hùng mạnh. Họ lại chế tạo được giáo mác và áo giáp bằng đồng, nuôi ngựa và dùng ngựa kéo chiến xa. Nhờ vậy, họ tràn xuống những vùng nông nghiệp, giết người cướp của. Trong khi người Arya từ các thảo mạc Đông Âu, tràn xuống Hy Lạp và Ấn Độ, thì người Chu ở Mông Cổ tràn xuống Thiểm Tây, Cam Túc, rồi tràn vào lưu vực sông Hoàng, là lãnh thổ của người Thương. Những người này – cũng gọi là người Ân – đã phát huy văn-hóa nông nghiệp, và đạt tới mức văn minh khá cao.

Không những người Chu chỉ chém giết người Ân làm cho “máu chảy thành suối, làm trôi cả chày giã gạo”, mà vì họ là dân du mục, chỉ chăn nuôi, không biết làm ruộng, nên họ thả súc vật của họ tàn phá hết mùa màng của người Ân, đến nỗi người Ân phải bỏ nước chạy thoát thân. Có một nhóm sang đến Bắc Ninh, bị ông Phù Đổng Thiên Vương đánh đuổi.

Nói về cuộc đụng độ giữa đoàn quân của Vua Vũ nhà Chu và binh lính của vua Trụ nhà Thương, thì điều đáng tin hơn cả là: Vua Vũ là một nhân vật tàn bạo, chẳng kém Thành Cát Tư Hãn sau này, xua quân giết người Thương đến máu chảy thành suối, làm trôi cả chày giã gạo. Nhưng “được làm vua, thua làm giặc”, kẻ chiến thắng bao giờ cũng tự nhận là “nhân nghĩa, đạo đức”, đổ hết tội lỗi lên đầu kẻ chiến bại.

Nếu rõ tính chất phi lý của câu chuyện chép trong Chu Thư, Mạnh Tử đã cảnh cáo, không riêng gì đệ tử của Ông và người đương thời, mà còn nhắc nhở hậu thế phải coi chừng luận điệu tuyên truyền của bất cứ phe nào. Ngày nay chúng ta cần phải thận trọng hơn bao giờ hết, vì tuyên truyền đã trở thành một nghệ thuật tinh vi, và đã áp dụng kỹ thuật điện tử, làm cho nhiều người “chết đứng” vì nhẹ dạ mắc mưu tuyên truyền.

Xin kể hai trường hợp điển hình:

– Vào khoảng 1960, một Việt Kiều buôn bán giàu có ở Tân Thế Giới, tối ngày nghe đài phát thanh Hà Nội, nên quá tin, bán hết cơ nghiệp, mang gia đình về Bắc Việt. Về tới nơi mới biết dưới chế độ Cộng sản không có tự do kinh doanh. Tiêu dần hết tiền, bán xe hơi, bán đồ đạc, nhưng cuối cùng còn một cái radio không bán. Lấy búa đập tan. Vừa đập vừa rủa: “Chỉ vì mày mà tao khổ như thế này!”

– Hai anh em người Việt ở vùng Đông Bắc Thái Lan cũng trong tình trạng tương tự, nhưng thận trọng hơn một chút. Người em về trước, hẹn sẽ viết thư sang, kể rõ tình hình làm ăn sinh sống. Nếu quả tốt đẹp, thì người anh sẽ mang vợ con về sau.

Ít lâu sau, người em viết thư sang, nói: “Tình hình tốt đẹp vô cùng. Sau khi anh chị làm lễ cưới cho cháu, thì nên thu xếp về ngay.” Người anh hiểu ý, không về nữa, vì đứa cháu nói trong thư mới lên ba.