Duyên Anh – Vũ Mộng Long

Phần 2


 

Nhà văn, nhà thơ trong chiến dịch từ 2-4 đến 28-4-1976: 

1. Dương Nghiễm Mậu 
2. Doãn Quốc Sĩ 
3. Trần Dạ Từ 
4. Nhã Ca 
5. Lê Xuyên 
6. Nguyễn Mạnh Côn 
7. Thế Viên 
8. Thái Thủy 
9. Mặc Thu 
10. Vũ Hoàng Chương 
11. Duyên Anh 

Nguyễn Sĩ Tế bị bắt trước chiến dịch, bị “tình nghi trong tổ chức phản động”. Hồ Hữu Tường bị bắt năm 1977. Hoàng Hải Thủy bị bắt năm 1977, can tội gửi bài vở ra nước ngoàị. Nguyễn Ðình Toàn bị bắt năm 1977, can tội âm mưu vượt biên. Nguyễn Thụy Long bị bắt năm 1977, can tội phản động. Một nhà thơ duy nhất được đưa ra tòa kết án 18 năm khổ sai lao động là Tú Kếu “trong tổ chức chống phá cách mạng”. 

Nhà báo bị bắt trong chiến dịch từ 2-4 đến 28-4-1976: 

1. Ðằng Giao 
2. Chu Thị Thủy và đứa con mới sinh được vài ngày 
3. Hồng Dương 
4. Thanh Thương Hoàng 
5. Văn Kha 
6. Hồ Nam 
7. Ðào Xuân Hiệp 
8. Như Phong 
9. Nguyễn Văn Minh 
10. Trịnh Viết Thành 
11. Anh Quân 
12. Xuyên Sơn 
13. Cao Sơn 
14. Ðặng Hải Sơn 
15. Ðặng Hoàng Hà 
16. Lê Văn Vũ Bắc Tiến 
17. Sao Biển 
18. Nguyễn Văn Mau 
19. Hồ Văn Ðồng 
20. Lê Hiền 
21. Sơn Ðiền Nguyễn Viết Khánh 
22. Tô Ngọc 
23. Uyên Thao 
24. Lý Ðại Nguyên 
25. Vương Hữu Ðức 
26. Mai Thế Yên 
27. Tô Kiều Phương 
28. Mai Ðức Khôi 
29. Lê Trọng Khôi 

Còn vài người nữa tôi không nhớ tên. Nguyễn Tú bị bắt từ đêm 30-4-1975và đã chết ở khám Chí Hòa vì tê liệt. Trần Việt Sơn cũng bị bắt trước chiến dich 2-4-1976, được thả sau 3 năm tù đầy và đã chết trong khoảng tháng 9-1983. 

Ðạo diễn điện ảnh bị bắt trong chiến dịch từ 2-4 đến 28-4-1976: 

1. Hoàng Vĩnh Lộc 
2. Hoàng Anh Tuấn 
3. Thân Trọng Kỳ 
4. Minh Ðăng Khánh 

Soạn giả cải lương bị bắt trong chiến dịch từ 2-4 đến 28-4-1976: 

1. Mộc Linh 

Giám đốc các nhà phát hành bị bắt trong chiến dịch 2-4 đến 28-4-1976: 

1. Nam Cường 
2. Ðồng Nai 
3. Ðộc Lập 
4. Khai Trí (nhà sách Khai Trí) 

Họa sĩ bị bắt trong chiến dịch từ 2-4 đến 28-04-1976: 

1. Nguyễn Hải Chí (Chóe) 

Dich giả bị bắt trong chiến dịch từ 2-4 đến 28-4-1976: 

1. Nguyễn Hữu Hiệu 
2. Nguyễn Hữu Trọng 

Nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhạc sĩ quân đội, nếu là sĩ quan hay công chức cấp trưởng ty trở lên, đi trình diện học tập từ tháng 6-1975. Những người tôi biết: 

1. Thanh Tâm Tuyền 
2. Mai Trung Tĩnh 
3. Dương Hùng Cường 
4. Hà Thượng Nhân 
5. Phan Lạc Phúc 
6. Tô Thùy Yên 
7. Văn Quang 
8. Thảo Trường 
9. Duy Lam 
10. Phan Nhật Nam 
11. Huy Vân 
12. Ðặng Trần Huân 
13. Hoàng Ngọc Liên 
14. Diên Nghị 
15. Phan Lạc Giang Ðông 
16. Vũ Ðức Nghiêm 
17. Vũ Văn Sâm (Thục Vũ) 
18. Ðỗ Tiến Ðức 
19. Minh Kỳ 
20. Thế Uyên 
21. Vũ Thành An 
22. Dương Kiền 
23. Ðinh Tiến Luyện 
24. Nhật Bằng 

Những người đã chết trong ngực tù: 

1. Minh Kỳ 
2. Thục Vũ 
3. Nguyễn Mạnh Côn 
4. Nguyễn Tú 
5. Huy Vân 

Những người đã chết sau khi được tha: 

1. Vũ Hoàng Chương 
2. Hồ Hữu Tường 
3. Hoàng Vĩnh Lộc 
4. Minh Ðăng Khánh 
5. Trần Việt Sơn 

Những người được tha rồi bị bắt lại: 

1. Hoàng Hải Thủy 
2. Dương Hùng Cường 
3. Doãn Quốc Sĩ 
4. Nguyễn Ðình Toàn 

Những người mới bị bắt từ tháng 4-1984: 

1. Nguyễn Hoạt 
2. Phạm Thiên Thư * 

Những người trình diện từ tháng 6-1975 và bị bắt từ 2-4-1976 chưa hề được thả lần nào và vẫn còn nằm tù: 

1. Trịnh Viết Thành 
2. Trần Dạ Từ 
3. Tô Ngọc 
4. Nguyễn Viết Khánh 
5. Thảo Trường 
6. Duy Lam 
7. Phan Nhật Nam 
8. Hoàng Ngọc Liên 
9. Vũ Ðức Nghiêm 
10. Văn Quang ** 

Những người không hề bị bắt: 

1. Thanh Lãng 
2. Phạm Việt Tuyền 
3. Nguyễn Quang Lãm 
4. Vũ Bằng 
5. Tam Lang 
6. Trần Lê Nguyễn 
7. Thượng Sĩ 
8. Toan Ánh 
9. Nguyễn Hiến Lê 
10. Bình Nguyên Lộc 
11. Nguyễn Xuân Hoàng 
12. Nguyễn Mộng Giác, v.v… và v.v… 

Những “cây chống Cộng” và những “tiền bối” văn chương, đặc biệt tiền bối Toan Ánh Nguyễn Anh Toán còn được phép ký bút hiệu Lã Vi phóng tin ra ngoại quốc bêu nhục những người nằm tù. Riêng con số những nhà thơ, nhà văn cộng tác với CS, xin miễn kể ra.Bởi vì, ít nhất, đã có 5 “nhà” vượt biển và xuất ngoại chính thức đang ồn ào chống CS bên Mỹ. Kể rõ tên và các báo quý vị ấy đang cộng tác, sợ rằng quý vị ấy mất khí thế chống Cộng. 

Anh hề dễ thương Khả Năng cũng bị … đi học tập. CS đánh giá thấp nhạc sĩ nên Phạm Ðình Chương, Nhật Trường, Y Vân … cứ nhởn nhơ mà vượt biên hay ở lại mà lêu bêu ngoài đờị Năm 1980, sau 5 năm tiêu diệt ảnh hưởng văn học Sàigòn bằng đủ phương tiện truyền thông của đảng và Nhà Nước, cảm thấy vẫn chưa ổn, vẫn còn sợ hãi, nhà xuất bản Sự Thật (Hà Nội, 1980) bèn tung ra cuốn sách ghê gớm, nhan đề nghe đã rụng tóc gáy: Những tên biệt kích trong mặt trận tư tưởng văn hóa miền Nam. Biệt kích văn nghệ gồm 10 tên: 

1. Võ Phiến (di tản trước 30-4-1975) 
2. Vũ Khắc Khoan (di tản trước 30-4-1975) 
3. Nhất Hạnh (bị lưu đầy từ lâu) 
4. Nguyễn Mạnh Côn (chết tại Xuyên Mộc, 1979) 
5. Hồ Hữu Tường (sắp chết được thả ra ở trại Z30D, về nhà 
chết 1980) 
6. Dương Nghiễm Mậu (được thả đầu năm 1977) 
7. Nhã Ca (được thả đầu năm 1977) 
8. Mai Thảo (trốn chiến dịch 2-4-1976, vượt biên 1978) 
9. Doãn Quốc Sĩ (được thả cuối năm 1979) 
10. Duyên Anh (được thả 1981) 

Bộ Chính Trị Trung Ương đảng định “xử tử” thêm Phạm Duy, Chu Tử, Thanh Tâm Tuyền nhưng phải vội vàng cất kỹ máy chém vào “nhà truyền thống”. Bởi vì, quần chúng đọc Những tên biệt kích trong mặt trận tư tưởng văn hóa miền Nam say sưa quá. Ðọc xong rồi, kiếm tác phẩm của biệt kích văn nghệ đọc … bổ xung. Đảng bèn khẩn trương thu hồi cuốn “Những tên biệt kích trong mặt trận tư tưởng văn hóa miền Nam” về đốt. Ðồng thời, đảng thộp cổ mấy chiến sĩ in lậu sách của biệt kích văn nghệ bằng ronéo đưa ra tòa, kết án khổ sai chung thân! Kể ra thì đảng hơi ngu. Có ngu mới trích câu này của Doãn Quốc Sĩ: “Tôi ví tôi như kim cương, răng CS không thể cắn vỡ nó”. Có ngu mới trích câu này của Duyên Anh: “Cầm tay con Thúy êm ái hơn cầm tay bác Hồ”. Vân vân… Những sự ngu dốt của Đảng làm rất nhiều lão thành văn nhân, thi sĩ nổi giận. Quần chúng đặt câu hỏi hiểm hóc: Tại sao tiên chỉ văn học không bị bắt? Ờ nhỉ, có sự tréo cẳng ngỗng. Sĩ quan đi tù mút chỉ, lính học tập có 3 ngàỵ Dân quèn văn nghệ vào ấp, tiên chỉ và chánh tổng văn nghệ ở nhà. Trong chiến dich 2-4-1976, quý vị thấy sợ hãi toát mồ hôi. Thoát nạn, quý vị ấy thở phào sung sướng. Rồi ròng rã 8 năm, CS không thèm bắt, đã đành, cũng chẳng thèm nhắc nhở quý vị ấy (dù để chửi bới), quý vị ấy thấm nỗi nhục … không bị bắt, quý vị ấy không dám cay cú CS, liền trút những sự cay cú ấy vào những thằng nhà văn bị bỏ tù, bị bêu nhục, bị đói khát, bị lao động khổ sai hộc máu mồm. Quý vị ấy ung dung tự tại, cà phê sáng, rượu chiều và bốc máu chứng nhân lịch sử để ru rú xó nhà, phẩm bình người này người nọ quằn quại trong ngục tù và rất can đảm, rất “uy vũ bất năng khuất” gửi bài ra ngoại quốc không dám ký tên mình để mạ lỵ người này, nói xấu người kia vì đố kỵ, vì mặc cảm thua sút bị CS coi như rác. Tôi không thể điểm mặt quý vì chứng nhân lịch sử nàỵ Rất tiếc, tôi đang ở Pháp. Một cơn bốc nóng, có thể, làm khổ quý vị ấy và e rằng lịch sử mất hết chứng nhân rờ voi, chứng nhân xem chuông. 

Tôi vừa trình bày một danh sách tạm đầy đủ về nhà văn, nhà báo bị đàn áp thẳng thừng trong chiến dịch 2-4-1976. Qua danh sách này, trừ những nhà văn, nhà báo di tản trước 30-4-1975, và trừ những nhà văn ngàn đời không chính kiến, người đọc sẽ có 2 câu hỏi: 1. Tại sao một số khuôn mặt văn nghệ sừng sỏ cỡ tác giả Bão thời đại không hề bị bắt mà còn được leo lên máy bay … vượt biên? 2. Tại sao một số khuôn mặt văn nghệ có giải thưởng đã không bị bắt mà còn được cộng tác với văn nghệ của chế độ mớỉ. Khi ấy, người ta nhân danh cái gì, nhân danh ai để vinh tôn hãy để bêu nhục những người ngụp lặn dưới vực sâu thống khổ, ê chề. “Ðoạn trường ai có quá cầu mới haỵ” Chưa qua cầu, chưa hay sự đờị, thì đừng nói phét, đừng phán xét những gì nghe người ta kể. Nếu đã qua cầu, sẽ hiểu, sự đời thường đen mà lại trắng, trắng mà lại đen. Ðen và trắng đâu phải tại sự đời. Mà tại thói đời. Tôi qua chuyện khác. 

Trình diện học tập và bị bắt bỏ tù khác nhaụ Do đó, quy chế giam giữ và đối xử cũng khác nhaụ Người trình diện học tập, không bao giờ bị thẩm vấn, không bị nhốt trong phòng 24 giờ trên 24 năm này sang năm khác. Họ chỉ làm bạn tự khai tập thể, một lần duy nhất, rồi chờ đợị Chung quy thì cũng chỉ là tù nhân cả, nhưng tù trình diện dể thở hơn tù bị bắt. Tù trình diện tự ý vào tù nên không bị còng tay tại nhà, bị khám xét và tịch thu món gì. Ðược quản lý bởi quân đội, những người tù trình diện đã có những tháng năm thoải máị Thí dụ ở Phước Long. Họ có thể cắm lều ngủ với vợ mỗi lần vợ họ thăm nuôi họ Vô số những cậu bé, cô bé mang tên Phước Long nhờ sự “nhân đạo” của Đảng! Cái ý chí chiến đấu đã buông xuôi ở những cuộc mây mưa ân huệ đó. Và nó chỉ dừng đúng từ cuối năm 1978, sự quản lý nằm trong tay công an. Người ta vẫn có thể làm tình dầu người ta đau đớn, tủi nhục và bị quản chế. Sự ưu đãi của kẻ thù luôn luôn ru ngủ lòng bất khuất. Người ta không thích bị ngược đãi, dù bị ngược đãi người ta mới thấm thía thân phận tù đầy.

Chúng tôi nằm trong tay công an từ phút đầu. Chúng tôi không có thời giờ chuẩn bị vào tù. Công an ập vào nhà chúng tôi, còng tay chúng tôi lại, khám xét nhà cửa, tịch thu đủ thứ rồi chở chúng tôi, từng người, tống vào nhà giam. Chúng tôi ở chung với trộm cướp, sát nhân … 

Chú thích : 
* Không chính xác lắm 
** Số các tù nhân tư tưởng bị bắt từ tháng 4-1984 và còn bị giam giữ không được chính xác lắm. Có thể bị bắt đông hơn và còn bị giam giữ đông hơn. Cũng có nhà văn nhà báo bị bắt khoảng 1978 can tội hình sự .