Hậu Tiểu Lý Phi Đao

Hồi 24


Cái gút trong thắng bại

Tiểu Phi đã ngủ vùi . 
Rượu quả thật là kỳ diệu , có lúc nó làm cho con người phấn chấn , có lúc lại làm cho người ngủ ngon . 
Trong mấy ngày nay , Tiểu Phi gần như không hề chợp mắt hay có ngủ thì cũng chỉ chập chờn . 
Hắn không làm sao tưởng tượng được , không hiểu sao lúc ở " nhà " cứ nằm xuống là thẳng một giấc luôn tới sáng , đáng là ngủ như heo . 
Chờ cho Tiểu Phi ngủ rồi , Lý Tầm Hoan âm thầm ra khỏi khách điếm . 
Quặt qua một con đường khác , nơi đây lại có khách sạn , Lý Tầm Hoan vòng qua bên trái nhảy phóng khỏi đầu tường . 
Hắn chỉ bám vung mấy cành cây là lọt vào hậu viện . 
Trời đã sắp sáng rồi , có một gian phòng vẫn hãy để đèn , Lý Tầm Hoan gõ nhẹ vào cánh cửa . 
Tiếng bên trong : 
– Lý Thám Hoa ? 
Lý Tầm Hoan đáp : 
– Vâng . 
Cửa mở . 
Người mở cửa là Lữ Phụng Tiên . 
Vành môi của Lý Tầm Hoan điểm một nụ cười lạnh nhạt : 
– Lý Thám Hoa là con người thủ tín . 
Giọng một người con gái tiếp theo : 
– Tôi đã nói trước rồi , chỉ cần hắn hứa là không bao giờ có chuyện quên . 
Người con gái sau lưng Lữ Phụng Tiên : Linh Linh . 
ánh đèn không sáng lắm , dưới ánh đèn mù mờ , da mặt Lý Tầm Hoan trắng bệch một cách dễ sợ , hắn lẳng lặng đi vào và quay ngang lại vòng tay : 
– Đa tạ . 
Lữ Phụng Tiên điềm đạm : 
– Không cần đa tạ bởi vì đây là chuyện trao đổi , không ai phải cảm tạ ai . 
Lý Tầm Hoan mỉm cười : 
– Chuyện trao đổi này không phải cũng có thể bằng lòng , vì thế tôi xin đa tạ . 
Lữ Phụng Tiên nói : 
– Đúng là chuyện trao đổi hết sức đặc biệt , lúc nào bảo Linh Linh đến nói với tôi , chính tôi ban đầu cũng phải vô cùng kinh ngạc . 
Lý Tầm Hoan nói : 
– Vì thế cho nên tôi bảo riêng nàng phải giải thích thật kỹ càng . 
Lữ Phụng Tiên nói : 
– Thật ra thì cũng không cần phải giải thích vì tôi rất hiểu và thông cảm các hạ bảo tôi cố ý bại vào tay Tiểu Phi chẳng qua vì muốn cho hắn có cơ hội phấn chấn , để hắn khỏi bị chôn vùi , đó là một chuyện hay . 
Lý Tầm Hoan nói : 
– Quả thật tôi có ý như thế bởi vì hắn là con người đáng cho tôi làm như thế . 
Lữ Phụng Tiên nói : 
– Tại vì anh là bằng hữu của hắn nhưng tôi thì không phải . Tôi không hề nghĩ đến mà trên đời này cũng không một ai yệu cầu tôi một chuyện kỳ cục quá mức như thế . 
Lý Tầm Hoan mỉm cười : 
– Thế nhưng huynh đài vẫn chịu giúp cho . 
ánh mắt của Lữ Phụng Tiên ngó thẳng vào Lý Tầm Hoan như đao xoáy : 
– Các hạ tin rằng tôi nhất định bằng lòng ? 
Lý Tầm Hoan cười : 
– ít nhất tôi cũng có phần nắm chắc bởi vì tôi đã nhìn thấy huynh đài không phải như hạng tầm thường , chỉ những con người phi phàm như huynh đài mới có thể làm chuyện phi phàm . 
ánh mắt của Lữ Phụng Tiên có hơi hòa hoãn : 
– Anh cũng nắm chắc rằng hắn không khi nào làm hại sinh mạng của tôi ? 
Lý Tầm Hoan nói : 
– Tôi biết hắn còn rõ hơn tôi biết biết chính tôi , thắng bại đối với hắn chỉ một phần thôi , hắn không khi nào cố tình truy kích . 
Lữ Phụng Tiên vụt thở ra : 
– Quả đúng anh không xem lầm hắn cũng như đã chẳng nhìn lầm tôi . 
Và hắn chợt cười nhạt : 
– Tôi chỉ hứa với các hạ là để cho hắn thắng một chiêu , có nghĩa là nếu hơn nữa thì tôi phải thu sinh mạng hắn . 
Lý Tầm Hoan chớp mắt : 
– Huynh đài nẵm chắc như thế ? 
Lữ Phụng Tiên rít giọng : 
– Các hạ không tin ? 
Hai người lặng thinh nhìn nhau thật lâu . 
Lý Tầm Hoan chợt cười : 
– Bây giờ thì có thể nhưng sau này chưa chắc . 
Lữ Phụng Tiên nói : 
– Vì thế cho nên đáng lý tôi không bằng lòng , để hắn sống tôi sẽ bị nhiều uy hiếp . 
Lý Tầm Hoan nói : 
– Thế như có người rất thích có người uy hiếp , có kình địch đáng gờm , chỉ có như thế mới kích thích , có kích thích mới tiến bộ , một con người nếu đạt được mức " tứ hạ vô nhân " thì có lẽ chẳng còn gì đáng gọi là sinh thú . 
Lữ Phụng Tiên trầm ngâm : 
– Có lẽ nhưng ta bằng lòng làm chuyện đó thì lại không có nguyên nhân ấy . 
Lý Tầm Hoan chầm chậm gật đầu : 
– Tự nhiên là không phải . 
Lữ Phụng Tiên nói nhanh : 
– Ta bằng lòng làm là vì điều kiện trao đổi của các hạ giá cao . 
Lý Tầm Hoan cười : 
– Nếu giá hàng của mình không cao thì làm sao nói chuyện trao đổi với người ? 
Lữ Phụng Tiên nói : 
– Các hạ nói ta bằng lòng chuyện ấy thì chắc các hạ cũng sẽ chịu với ta một chuyện . 
Lý Tầm Hoan gật đầu : 
– Đúng . 
Lữ Phụng Tiên nói : 
– Nhưng các hạ không hề chỉ rõ đó là chuyện gì . 
Lý Tầm Hoan gật đầu : 
– Đúng . 
Lữ Phụng Tiên nói : 
– Nghĩa là ta có quyền bảo các hạ làm chuyện gì cũng được . 
Lý Tầm Hoan gật đầu : 
– Đúng . 
ánh mắt của Lữ Phụng Tiên ngời ngời trông rất dễ sợ : 
– Nếu ta bảo các hạ chết ? 
Lý Tầm Hoan thản nhiên : 
– Lấy một mạng của tôi để đổi lấy một mạng của hắn , điều đó cũng công bằng . 
Hắn nói thật điềm đạm , miệng hắn hơi cười y như là sinh mạng của hắn không còn thuộc về hắn vì thế cho nên hắn không mâý quan tâm . 
Nhưng Linh Linh thì run run như cầy sấy , nàng vùng chen ra mọp trước mặt Lữ Phụng Tiên , giọng nàng gần như khóc : 
– Tôi biết anh không khi nào làm như thế , vì … vì anh cũng là người tốt … 
có phải thế không ? Có phải thế không ? 
Lữ Phụng Tiên ngậm miệng khít rinh , hắn không hề liếc tới nàng . 
Hắn chỉ lạnh lùng nhìn Lý Tầm Hoan , miệng hắn mím lại , khoé miệng hắn hơi thơ nhếch một sắc diện cực kỳ ngạo nghễ . 
Hạng người như thế ấy không hề xem sinh mạng kẻ khác vào đâu . 
Linh Linh nhìn miệng hắn , mặt nàng mỗi lúc một xanh , toàn thân nàg run lẩy bẩy . 
Nàng rất hiểu Lý Tầm Hoan . 
Nàng biết chỉ cần Lữ Phụng Tiên nói một câu là Lý Tầm Hoan bằng lòng đi vào cái chết mà không nói nửa lời . 
Hắn có thể vì người khác mà sống tự nhiên hắn cũng có thể vì người khác mà chết , với hắn , đó là chuyện chẳng có gì quan trọng . 
Nàng cũng rất hiểu Lữ Phụng Tiên . 
Sinh mạng của người khác đối với hắn chẳng có ra gì . 
Hai tay nàng ôm mặt và ngất luôn . 
Bởi vì nàng không muốn , không dám nghe câu nói sẽ thoát ra từ cửa miệng của Lữ Phụng Tiên . 
Ngất lịm âu cũng là một thứ linh dược mà trời cố ý ban tặng cho loài người , bất cứ chuyện gì khi người ta không còn chịu đựng nổi , bất cứ chuyện gì không thể nghe nổi , không thể nhìn nổi là người ra ngất lịm .