Chương 1: Hai vì sao e ấp

Phần thứ nhất chương 1


( Viết và nói với người rất yêu dấu: về câu chuyện thật của HOÀNG HƯƠNG HOÀI )

Phần thứ Nhất
Chương 1

** HAI VÌ SAO E ẤP

Á nh hoàng-hôn bảng lảng, dần dần rơi nhè nhẹ trên mặt hồ Xuân Hương gợn sóng. Gió buốt lao xao lay động, làm vỡ những tảng mây ngà, qùy gối nơi chân núi, tạo thành những thuyền mây bồng bềnh, xôm xốp, lênh đênh bơi về cuối trời. Hai hàng cây anh đào xanh ngắt, ngút ngàn, rủ bóng ven lề phố núi. 
Tiếng chuông giáo đường ngân nga trong rừng chiều êm ả, gọi mây về ngủ trên đỉnh Lâm Viên cao 2.163 mét, (tính từ mặt biển). Trên đồi Cù, dăm bảy cây thông đứng thành một chụm, tỏa bóng râm tối thẫm xuống đồi cỏ mướt. Thông reo vi vu, hòa lẫn tiếng bầy chim nhỏ ríu rít gọi đàn, đậu trên hàng dây điện vụt bay. Từng làn sương mỏng màu lam, dìu dịu buông. Đồi cỏ ánh vàng dưới tia nắng yếu ớt chiếu xiên. 
Mấy con đường mòn trơn bóng vắt mình trên đồi, giống con mãng xà khổng lồ, dường như muốn chia ngọn đồi ra làm hai, bao bọc bởi sườn dốc thoai thoải. Con suối lớn uốn lượn trong thành phố, có những bụi hoa qùy luôn xanh lá vàng hoa, nở to hết cánh, chạy dọc ven bờ, yên tĩnh duỗi mình bên dòng nước đục vàng, lờ đờ trôi trôi về cuối phố, dẫn đến thác Cam Ly.
Tại thành phố Dalat, khí hậu Á Ôn, nơi phù sa tụ bồi, rửa trôi, bào mòn các ao, hồ, khe, suối, kết lắng nơi sườn đồi. Núi có nhiều đất đỏ bazan, ưa thích cho các đồi trà, cà phê, dâu tằm, các lọai rau cải, cà rốt, khoai tây, nhất là hoa. 
Dalat thơ mộng quyến rũ, duyên dáng, ngàn đời ăn sâu vào lòng du khách. Tình cảm của anh chớm nở vào một chiều nhạt nắng. Hoàng nhớ rõ, và có lẽ, bao giờ cũng còn nhớ rõ : 
Hôm ấy, khi đi chơi núi về, lái xe chậm trên đại lộ Yersin, nhìn vu vơ ra ngoài, anh thấy bốn cô gái đứng trên lề đường, một cô có ánh mắt long lanh, quen thuộc, khuôn mặt truyền cảm, đôi má phơn phớt màu hoa đào, mũi cao, nụ cười nở trên làn môi tươi thắm, hàm răng trắng bóng, nhỏ đều như hạt bắp. Cuối cùng, trời ban cho người con gái, có mái tóc thề lượn sóng óng ả, phủ trên thân hình thon thon, giữa bụi mưa phùn bay bay.
Tự dưng anh quay lại nhìn cô gái, cười thật tươi, vẫy vẫy tay mấy cái, ra vẻ như bà con họ hàng, từ mấy mươi đời. Cho xe đậu vào garage Hotel Du Parc xong, anh nhảy xuống, kéo tay cậu em trai, đi về phía mấy cô gái, cho có bạn, và thêm phần dạn dĩ. Áy náy vì lối phục sức của mình, nào là quần Jean Lewis chính hiệu cao bồi Texas, áo thun trắng trước ngực vẽ hình thù dị hợm. Anh vẫn biết diện mạo ban đầu quan trọng lắm! Có mấy ai thèm quen với người đầu bù tóc rối, ăn mặc xốc xếch lôi thôi, nếu không muốn nói là hôi hám, bẩn thỉu. Ngược lại, nếu có chút thanh lịch, áo quần tươm tất, người khác nhìn vào, vẫn có cảm tình, (dù cốt mình có ăn mày ăn trộm, đi chăng nữa). 
Thế mới biết, thực trạng của xã hội, cái cuộc đời quá thiên về vật chất, "con người là sản phẩm của xã hội, chịu tác dụng nặng nề trên cái bẩm sinh" mà! Cho nên, anh khoát chiếc áo manto lên vai, hầu che bớt bộ cánh kém chỉnh tề, sau cuộc leo núi cùng gia đình, vừa trở về phố thị hoa đèn. 
Bước qua đường, nhẹ nhàng nhìn cô gái dễ thương, (trong khi ba cô kia, cũng dễ thương không kém), anh nở nụ cười tươi, như hoa mắc cỡ, làm quen. Mấy cô gái, như biết trước ý định anh em chàng. Thay vì cười, "cô ấy" tinh nghịch le lưỡi ra "nhái" một cái, trợn to mắt, như mắt ốc nhồi, hai tay banh miệng ra, làm ông kẹ, rồi vội vàng quay đi.
Anh cười ngất, không chịu thua, bắt chước nhái lại. Bỗng nhiên, cả hai phe cùng cười dòn tan. Anh em chàng đi đi lại lại mấy vòng, trước mặt các cô. Sau đó theo họ vào giáo đường, có lẽ nàng ngạc nhiên, khi thấy anh làm dấu đọc kinh. Lúc ra về, mấy cô gái đi bên nầy lề đại lộ. Anh em Hoàng đi song song bên kia. Thỉnh thoảng liếc nhìn nhau nháy mắt, bặm môi, lè lưỡi, rất trẻ thơ, khoe tiếng cười hồn nhiên dòn tan, vỡ ra giữa lòng cuộc đời.
Cứ như thế, không ai chịu thua ai, cuộc hành trình kéo dài, màn hài kịch câm, chuyển từ đại lộ Yersin, xuống đường Bà Triệu, lên Ngọc Lan, quanh khu Hòa Bình. Nụ cười nở trên con đường lất phất mưa phùn bay bay, cùng niềm vui trong sáng. Em trai chàng và mấy cô bạn mỏi chân quá, đã lần lượt bỏ về. Cuối cùng, chỉ còn hai cô, đi xuống bậc tam cấp lầu chợ, mua bắp nướng. Họ đành đứng lại, than :
– Mệt quá.
– Mỏi chân quá.
Đến bên cô gái thiện cảm ngay từ buổi đầu, nụ cười trìu mến, anh mở lời làm quen:
– Xin lỗi cô, làm ơn chỉ dùm tôi, lối về Hotel Du Parc ở đâu?
Nàng ngẩng nhìn: Mái tóc màu nâu đen, cắt tỉa gọn gàng, vài sợi ngả xuống vầng trán rộng. Đôi mắt mí lót mầu hạt dẻ, che bớt phần tinh anh, qua làn mi hơi cong, khẽ lay động, hòa theo nụ cười mỉm chi, hai lúm đồng tiền nhỏ xíu, bằng hạt tiêu, sâu sâu bên khóe miệng, trêu ghẹo nàng muốn cười theo, mũi cao hài hòa, khuôn mặt đầy đặn, làn da trắng hồng, vài sợi râu tơ lún phún mọc trên mép, dáng người cao ráo, văn nhã, pha chút khí phách nam nhi; Khiến nàng ngẩn người, giây lát ngắm nhìn. 
Và, cuộc sống, tương lai, tình cảm của giây phút bốn mắt nhìn nhau mến mộ nầy, đã tình cờ quyết định vận mệnh đời họ, vào tháng năm bất ngờ quá đỗi. Không ai biết trước, đây là giây phút hạnh phúc nhất, hay là, bất hạnh, đau buồn nhất? 
Tần ngần giây lát, nàng bước đi, nói nhỏ:
– Anh không biết đã đành. Tôi… tôi không biết luôn.
– Cô giận tôi, đi theo quấy rầy, không thèm chỉ giúp. Nên nói thế . Í dà, ! Ác lắm nhe.
– Có người… ác hơn thế nữa kià.
– Thật ư! Người nào vô lễ, vô duyên, vô thứ tự vậy. Cho tôi biết, xin tình nguyện đánh họ mấy hèo, cho bỏ ghét.
– Đừng nổi máu anh hùng lên, khổ "chị nhà" đa. 
– Tôi độc thân, độc mã, độc hành, như "ai rứa". Sao "cô ni" nói tôi có "chị nhà"? Mất duyên, chết tôi rồi.
Anh cười tươi, giả vờ dừng lại bên cầu Ông Đạo, dí dỏm nhìn cô gái. Nàng không chịu thua, hỏi:
– Thế chứ, người đẹp ngồi trong xe… kia mà!
– Mèn ơi! Chị Ba của tôi đó.
– Không… Ý của tôi muốn hỏi thăm… "chị nhà" cơ.
– Xin hân hạnh giới thiệu "cô ni, cô nớ", tôi tên Phượng Hoàng, nghiêng mình ra mắt nhị vị. Tôi kém thông minh, cứ bị hai cô gài vào bẫy, rồi trêu chơi, cho bỏ ghét. Tôi chưa hân hạnh biết qúy danh, nên gọi "cô ni, cô nớ", mong đừng buồn tôi nhe. Điều cuối cùng, tôi kính cẩn nghiêng mình trước Trời, Đất, nhờ ơn Thiên Địa, và dung nhan mùa xuân của hai cô, cho đến nay, may mắn, tôi vẫn còn độc thân, như "ai rứa".
Nói xong, Hoàng dừng lại giữa lòng đại lộ đã lên đèn, vờ như lấy mũ xuống, áp tay vào ngực, xòe một bàn tay ra trước mặt hai cô, tay kia đặt sau lưng, cúi thấp đầu, lưng cong vèo, như lối chào vương tôn qúy tộc chốn cung đình. Hai cô cười to. Thùy nói:
– Ơ! chị Hoài quên mất chiêu… "Bát cô nớ" Mau đem chùy ra đối phó với anh Hoàng đi.
Hoài nheo mắt nhìn cô em họ, cười tươi:
– Qủy thần thiên điạ ơi! Thùy! Anh Hoàng, ảnh biết bọn mình tu luyện hồi nào, gọi đúng là "cô nớ" rứa hả?
– À há.
– Hoài, Thùy, cho Hoàng mượn cái lượt. Nhe.
Thùy tinh nghịch đưa Hoàng nửa trái bắp nướng, lúc cô mua ở dốc chợ. Hoàng mời hai cô mấy viên kẹo Arcor. 
Tình bạn chớm nở trên mười ngón tay hồng. Tình bạn ngây ngây trên đỉnh thông già vi vút gió. Tình bạn nghiêng nghiêng theo đợt sóng lao xao, uốn quanh bờ cỏ nâu mềm. Tình bạn bay bay, cùng làn sương mỏng, đậu trên cánh hoa dại không tên, ven đường. Tình bạn say say ánh mắt chứa chan tình xanh, đầy bẽn lẽn ngại ngùng. Tình bạn êm êm mà dễ chịu. Tình bạn vui vui, đầm ấm ngọt ngào. Tình bạn ví như túp lều đơn sơ, cất trên triền đồi thoai thoải, không cần nhiều vật liệu, dụng cụ đơn sơ, không cần xây trên tỷ lệ vàng bạc, tầng lớp giàu sang, giai cấp, học vấn, chủng tộc, màu da. Họ mới có thể quen nhau. Tình bạn ngây thơ, hồn nhiên dễ chịu, thật dễ thương, trong sáng. Hạnh phúc biết ngần nào!
Hoàng, Hoài, ước mong sao níu kéo không gian, thời gian lại thật chậm, hầu họ có thể trò chuyện cùng nhau, dưới bầu trời đêm đầy trăng sao long lanh, sau mãn mây đen cuộn lang thang trên đầu. Vầng trăng có vòng tán lớn chiếu tia sáng dịu, như vòng hào quang, kỳ thực đó là lớp tinh thể dày, hơi nước ngưng tụ, trên độ cao khoảng bốn năm ngàn bộ, độ sóng dài của phổ quang, xuyên qua lớp khí quyển, hơi nước, bụi khói tạo thành mây đen, báo hiệu trời sẽ mưa lớn. 
Họ ngước nhìn hai vì sao, e ấp qùy gối bên nhau, thì thầm trò chuyện trên bến Ngân Hà. Sương toả lạnh, nhạt nhòa, phố thị thấp thoáng đèn mờ. Thỉnh thoảng có vài đợt mưa phùn rất nhỏ, rất nhẹ, vướng trên mái tóc, vướng theo gót chân. 
Nhưng, ước vọng nào ngăn được bước thời gian, lạnh lùng trôi tuột qua kẽ tay. Và, đêm về! Sương giá với đêm mưa, tràn ngập trên đất hoa đào lạnh buốt. Như vô vàn luyến tiếc về mãi trong lòng chàng, trong lòng nàng.

** Vào buổi chiều cuối tuần, Hoàng ngồi trên sân thượng lầu tư râm mát, viết lá thư đầu tiên, giữa lúc lòng băn khoăn, xao xuyến, tự đặt nhiều câu hỏi: Tưởng Hoàng chỉ chuyện trò đơn sơ, vui đùa thoáng chốc, thế thôi. Mai kia trở về nơi chốn phồn hoa đô hội cũ, anh sẽ quên người em bé nhỏ, nơi xứ sương mù quanh năm buồn hiu. Nào ngờ… Tay Hoàng run run, lòng băn khoăn, bồi hồi, cảm xúc tràn ngập niềm vui dạt dào, đối với người sẽ nhận trang thư màu xanh dễ thương nầy. Cánh thư từ phương xa bay đến, mong rằng mang theo hương nồng tỏa khắp vườn cây trái, mùi thơm kỷ niệm, đằm thắm dịu êm. Run theo từng nhịp đập trái tim hân hoan, nhảy nhót trong lồng ngưc. Môi mỉm cười, mắt nhắm lại vài giây bỡ ngỡ, rồi cúi xuống trang thư, Hoàng thong thả viết: 
Saigon, ngày 2 tháng 06 năm 1960
Hương Hoài thân mến,
Cho phép H. gọi HH bằng tên, và xưng tên nhé! Dù rằng còn ở giai đoạn sơ giao, nhưng thiết tưởng, thành thật như thế, vẫn tốt hơn. HH nhỉ? Để HH có vài khái niệm về H, H xin nói sơ qua về cuộc sống, sở thích, sở trường, hoài bão của mình. Xem quan niệm hai chúng ta, có khác nhau nhiều không nhé!
– Hoàng sanh ngày 1 tháng 2 năm l941, trong gia đình thương gia. Hai chị có gia đình, tên Hồng, Vân. Kế là chị Liên còn độc thân. Tới Hoàng, tiếp là cậu em trai, (hôm trước đi chung), tên Tân. Ba cô em gái tên Mai, Cúc, Loan, hiện học Couvent des Oiseaux. Dalat.
– Hồi nhơ xíu Hg học Saint Louis de Gonzague, học Jean Jacques Rouseaux. Lớn học trường Tabert, lớp Đệ Nhất, Ban B. Mặc dù thế, Hg yêu văn thơ. Lâu lâu có cảm hứng, sáng tác vài bài (nhưng dở ẹc HH à!) Kèm theo một tâm hồn y..êu… văn nghệ, văn gừng, như "ai" rứa. Hiện nay H theo học lớp Dự Bị Y Khoa.
– Hg vui tính, đơn sơ hồn nhiên. Bình đẵng, yêu chuộng tự do. Mong HH nghĩ như Hg, nghĩa là càng đơn sơ, vui tính, càng hay. HH nghĩ sao?
– Hg "mồ côi chị nhà" như "ai rứa". Thư nầy gửi đến HH, mong HH giới thiệu cho một "chị nhà" ở chốn Hoa Đào. HH chịu làm mai "chị ấy" cho Hg không? Đùa một tí cho vui, HH đừng giận nhé!
– Ngoài ra, Hg. thích du lịch danh lam thắng cảnh, trong nước cũng như ngoại quốc. (Tuy vậy, về tình cảm…Hg không thích phiêu du đâu). Ước vọng sau nầy, khi tốt nghiệp đại học, Hg đi Không Quân. HH đồng ý chứ?
Tóm tắt lá thư nầy, Hg không mong gì hơn, là kết bạn cùng HH, để: – Trau dồi tư tưởng – Mở rộng kiến thức – Nâng cao tâm hồn – Cho nhau niềm thành tín cậy trông, vào Tình Bạn bất diệt – Ở đời muôn sự đều giả dối, chỉ có thành thật, mới đáng qúy trọng mà thôi. HH nhỉ !
HH nhớ hồi âm thư nhe. Mong thư lắm. Cho Hg. kính lời thăm các anh chị của HH. Mến chúc HH vui vẻ, trẻ đẹp, mạnh tiến trên con đường học vấn. Riêng Hg. vẫn bình an .
Thân chào Hương Hoài,
Phượng Hoàng

Hoàng viết thư thế đó. Tính tình anh đơn sơ, hồn nhiên, như trang thư mở đầu chuỗi ngày êm ái, kết bạn cùng Hoài. Có cái gì êm đềm, dịu dàng, thắm thiết tiềm ẩn, như cây non nẩy lộc, như hoa thơm cỏ lạ, trồng trên đất phù sa tươi tốt. 
Cứ thế, mỗi tuần một lần thư, đều đặn trong ba tháng liền, hai người liên lạc trên trang thư dí dỏm, dễ thương từ tuổi học trò trẻ dại. 
Ngày hai buổi đi học về, Hoài ép vào trang sách học trò, nhiều cánh bướm rực rỡ, đóa hoa mimosa, mắc cỡ, pensée, coquelico, forget me not, violette, cẩm chướng, mãn đình hồng, gửi về Hoàng. Hoàng mang canh cánh bên lòng, ít sương mai, gió lạnh đầu mùa, ít bài ca hùng tráng, ít nhạc thông reo muôn thuở. 
Anh gửi thư, kèm theo hình ảnh danh lam thắng cảnh tuyệt vời của quê hương Việt Nam, từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mâu. Trong ngăn kéo vô hình nơi tiềm thức, từ phong thư số 01 đến số 14, Hoàng hình dung bóng dáng Hoài, qua từng nét chữ lời thư.
Đúng! Chúng mình đã học nhiều điều hữu ích, qua thư viết, hình ảnh đó đây, ghi chú ở sau lưng tấm ảnh, tạp chí tăng thêm giá trị, anh viết ít bài quan điểm, lập trường, nhận định, khá sâu sắc. Anh có quan niệm chính xác về cuộc sống, về thời cuộc, về môi trường hiện tại.
Nhớ ngày nào, tay run run viết cánh thư đầu tiên, Hoàng băn khoăn, xao xuyến, bồi hồi làm sao ấy. Thư bay đi từ niềm khắc khoải, bồn chồn đợi trông. Rồi nhận thư nàng, Hoàng lâng lâng niềm vui ngất ngây khó tả, cùng nỗi hân hoan kỳ diệu. Chẳng hiểu tại sao lạ vậy! Đọc trang thư vui vẻ, hồn nhiên, ân cần, lời văn bóng bẫy gọn gàng, chân thành dễ thương, anh không sao ngăn cảm xúc tràn ngập cõi lòng. Tuy nhiên, đôi khi bốc đồng, Hoài viết cho anh ý tưởng lạ lùng, xa xôi, lơ lững, như áng mây vàng trôi lênh đênh về cuối đèo, man mác như trời mùa thu miền núi, như lá thư số l2, Hoài viết thế nầy:
… Hoàng có thể quên HH như quên một chiếc lá cuối mùa. Một giọt mưa cuối phố. Một cánh hoa đọng sương mù. Một làn khói tỏa bay. Một chiếc lá trôi giữa vời. Có thể quên. Phải ! Vì chúng mình gặp nhau, thật tình cờ phút giây, bỗng chốc đã chia tay. Kẻ ở lại với gió núi mây ngàn hoang lạnh. Người ra về, nơi phồn hoa đô hội cũ. Nơi có biết bao điều quyến rũ, bao khúc ca dìu dập bên lòng. 
Ngược lại, HH có thể quên Hg, như quên ảo ảnh phù du, như quên cánh bướm chập chờn, do dự buổi hoàng hôn lãng đãng trôi. Hay một chiều, khi ánh thái dương lặn sâu vào mây ngàn đất Lâm Viên, Hg. chỉ thoáng qua, như hạt bụi lãng tử, rồi bay đi biền biệt vào không gian bao la. Càng hơn nữa, Hg. là du khách đa tình, một lữ khách tài hoa, tạm dừng chân khoảnh khắc, rồi vội vàng nhổ neo đi, như khách trể tàu, như người nhỡ hẹn. Biết làm sao níu kéo hình ảnh cũ trở về với tâm tư. Buồn biết mấy, cho tình bạn chúng mình. Hoàng nhỉ?

** Thấm thoát hơn bốn tháng trời ròng rã trôi qua. Tình cảm Hoàng như con đò xuôi dòng nước. Ngập ngừng e ấp, do dự, băn khoăn mãi, Hoàng đã thở lời tâm sự vào dòng chữ, có đoạn, viết gửi Hoài thế nầy:
. . . Biển Nhớ ơi ! Hoài ơi ! (Dạ đi em!) HH sẽ không bao giờ đơn côi nữa cả. Vì từ nay đã có một người, nguyện đem hết tin yêu, chân thật an ủi HH, lúc em ưu phiền nhất. Mai sau, dù em có sang bờ bên kia sông cuộc đời. Có cặp bến hạnh phúc. Lớp bụi thời thế, càng lúc càng sâu đậm, có xóa tên Phượng Hoàng… trong ký ức em. Thì ở phương trời nầy, anh vẫn hoài vọng về em, với tất cả tình cảm thiết tha, nồng hậu, ân cần nhất. 
Phải rồi HH à. Tim anh sẽ tung bay đi vạn nẽo, sẽ rơi bên loài hoa mắc cỡ tim tím đầy thương nhớ, bên đóa trà mi u sầu. Chỉ vì, chỉ có nỗi nhớ thương ưu phiền, mới hiểu được lòng anh. Tim anh đuổi theo cánh lá cuối mùa, rơi theo giọt sương khuya, bay theo gió sớm buổi ban mai. Và, những vật ấy, mới thông cảm, thấu hiểu tình yêu của anh đối với…"ai kia".
Em đừng lo sẽ có người nào, chi phối tình yêu nầy nhé. Bao giờ có một người con gái, đứng nép bên song cửa, dáng dấp u hoài, như Hoài, gửi tâm tư hướng về Hg. Đó chính là, tình yêu của anh. Nhưng ai? Ai? Ai? Hẳn là không có ai, giống như người em nhỏ của anh rồi.
Thôi, đừng nói với anh câu "Tim của anh trao cho ai, thì HH. nào biết" cho anh thêm buồn, thêm tủi. Ngần ấy vô tình, thờ ơ, chưa đủ khiến anh đau đớn sao, mà HH dọa sẽ treo cổ anh lên chín tầng mây, đánh anh một trăm hèo, kéo xuống ngâm nước hồ Than Thở buốt giá, tha lên rừng phơi nắng, phơi sương, phơi mưa, phơi gió. Cho anh thành khô nai, khô bò, khô mực, khô cá, khô tôm. Rồi HH ăn luôn. Cho bỏ ghét". 
Em "ác kinh khủng" hơn bao điều viết trong thư nữa. Em đã để dấu chân trong tim anh. Dấu vết ấy, như loài hoa mắc cỡ, in ấn trong đời người, chẳng nhạt phai, chỉ tàn tạ khi nào tim anh ngừng đập, máu không tìm thấy đường trở về tim, tinh cầu chìm sâu vào bóng tối miên viễn. Bởi vì, đôi mắt Hoài đã cuốn hút, niú giữ đời anh phiêu bạt, dừng hẳn lại một bến đậu duy nhất. HH hiểu không? Đừng nỡ giết chết anh, bằng ngôn ngữ thơ ngây, vô tình của HH nữa. Em nhé! 
Hoài mang tâm tư anh trôi lênh đênh, giữa biển khơi mịt mù, dìu anh về trong cơn sóng ngầm ồ ạt tận đại dương bao la. Hoài có biết eo biển Manche không? Ở đó có những đợt sóng ngầm, làm vở tung nước mắt khát khao tháng ngày tưởng nhớ, nỗi nhớ nhung đốt thiu, trăm ngàn băn khoăn cuốn quít, bao yêu thương làm dại tâm hồn. Em đã đưa anh về lãnh địa sầu muộn, dẫn anh đi trên đỉnh thông già vi vút gió, đôi lúc dừng trên đỉnh đèo, thì thầm lời vụng dại, dìu nhau về bên thác mộng, hồ mơ. Tim anh ở nơi cuối ghềnh, lang thang trôi theo giọt nắng thu về. Có đi qua vùng trời nầy, Hoài nhớ dừng gót phiêu bồng, gọi anh trở về thực tế nhé!

_ * _

Kính mời quý vị độc giả vui lòng xem tiếp kỳ tới ( Phần thứ Nhất. Chương 1) 
Trân trọng.