Chương 17: Đan

Chương 17


ĐAN 

Một chiều bất ngờ, Đan tìm đến Hoài, khi nàng đọc quyển "Một lần gặp nhau" của Châu Trang Long. 
Anh đưa hoa lên môi hôn, rồi tặng Hoài cánh sen còn tươi rói làn môi. Có lẽ Đan vừa hái ở đâu đó, cuống hoa, lá hoa mọng nước, sắc hồng điểm màu trắng nhạt ven cánh, trông tuyệt diệu, dưới ráng chiều dắt vàng chan hòa trên cỏ cây, nơi vùng hoang dã. 
Hoa sen ở Huế trồng dồi dào nhất. Người ta ưa thích nó về nhiều mặt. Cánh sen để ướp trà, cắm hoa. Hạt sen nấu chè, hầm nấu các món ăn, làm bánh mứt. Thân non làm gỏi ngó sen. Sen là loại thực phẩm vừa ngon, vừa đắt, hiếm quý. Có lẽ khi Việt Câu Tiễn dâng nàng Tây Thi, cô gái nước Việt sắc nước hương trời, đẹp tuyệt trần của chàng Phạm Lãi, sang Tàu triều cống Ngô Phù Sai, mục đích làm Ngô Vương say mê, đắm đuối. Khiến mụ vợ Việt Câu Tiễn ghen ghét Tây Thi vô cùng. 
Khi Hoa sen cùng người đẹp Tây Thi xuất thân đến xứ người, dân Đế Đô ngàn năm cổ kính đất Thần Kinh, yêu thích luyến thương hoài nhớ Tây Thi, nên trồng nhiều sen hơn chăng?
Hoài sững sờ, bỏ quyển sách xuống nệm cỏ xanh, vui mừng:
– Ồ. Chào anh. Anh đến đây, có việc gì gấp, không anh?
Đan lắc đầu, mỉm cười không đáp. Ngồi xuống bên cạnh nàng, anh lấy gói Pallmall, (bạn bè đặt tên thuốc là "Phải Anh là lính, mời anh lên lầu") ra, gài điếu thuốc lá lên môi, mồi lửa, thở ngụm khói nhỏ, khuôn mặt trầm tư nén bớt vẻ khắt khổ, màu đen trên mái tóc pha màu khói lam, đôi mắt đẹp sáng long lanh, nép dưới hàng lông mi cong vút, rung nhè nhẹ. Ấy thế mà, anh chỉ ghiền hút thuốc không đầu lọc, uống cà phê đậm không đường. 
Hoài thắc mắc, nhìn anh mỉm cười, hỏi:
– Sao anh biết em ở đây, mà tìm thấy?
– Nơi thanh vắng thế nầy, hợp với em. Cũng như chỉ có Hoài, mới quyến rũ bước chân hồ hải của anh thôi.
Vẻ thanh lịch của Đan, có thể nói, toát ra từ cử chỉ, dáng dấp ung dung, thư thái, vô hình trung tác động đến nàng. Tim Hoài bỗng nhiên đập rộn ràng trong lồng ngực. 
Đan cầm quyển sách lên. Vô tình phong thư viết cho Thắng, chưa kịp gửi, rơi xuống. 
Có mấy giây, trái tim Hoài co xiết cuồng quay, dường như ngừng đập, nghẹt thở. Hoài dõi mắt nhìn, từng cử chỉ Đan thế nào, hầu xác định mối liên lạc tương lai, giữa Hoài và…"hai, ba anh bạn". Nàng ấp úng:
– Anh nầy, là …anh kết thân, có nghĩa là anh… trai của Hoài.
Đan nhìn phong thư ghi KBC, nheo mắt cười cười, rất dễ ghét:
– Lính kèn hả? Hay là lính kiểng?
– Ô! Không hiểu anh muốn nói gì? 
– … 
– Vả lại, em hỏi điều nầy, anh đừng trợn mắt lên à nha – Lính kèn, Lính kiểng – là thế nào?
– Là Lính thành phố, thổi vào tim em bản tình ca muôn thuở. Là lính cảnh, đưa em đi dạo phố phường, trước sự chiêm ngưỡng của mọi người. Đó em!
– Ơ… Cái anh nầy.
– Sao em bẽn lẽn, rụt rè, ngập ngừng khiếp vậy?
– Sao anh không làm việc, mà đến nơi nầy?
– Làm gì nỗi bây giờ? Em!
– Sao vậy anh?
– Anh buồn và nhớ… lạ lùng.
Tất cả quá khứ tình yêu buồn đau, thoáng chốc trở về, như tia chớp sáng lòa, làm choáng ngợp đầu. Chân trời nầy, sẽ trở lại rạng rỡ vui tươi, mời mọc, chào đón, hay thê thảm buồn tênh hơn? Hoài biết rằng tình yêu thật kỳ diệu, nó đang mang hương nồng mới đến. Và, xóa nhòa đi tất cả dĩ vãng ưu phiền. Hoài chợt nhớ đến chùm hoa “Forget Me Not” màu tím nhạt âm thầm, rụt rè khoe sắc trước mùa đông xưa cũ, "ai đó" đã cài đoá hoa bẽn lẽn, lên mái tóc nàng, nói câu gì ấy nhỉ? Hoài quên bẵng, theo tháng ngày mệt nhọc niềm nhớ bâng khuâng, buồn bã cơ khổ, lao đao theo chiến cuộc, nơi chốn tha phương, ở xứ lạ quê người, rồi sao? 
Hai người nhìn nhau không chớp mắt, bỗng Hoài phì cười. Tiếng cười trong veo, như mạch suối rừng hoang dại. Đan mỉm cười, lắc đầu nhè nhẹ, thở dài kín đáo. Dụi tắt điếu thuốc trên thân cây, rồi vứt đi, anh nói :
– Em trẻ con không chịu nỗi. Anh buồn, anh nhớ, mà em cười anh, hở?
– . . .
– Ngày đầu tiên, khi lội qua sông, anh mong quen với em. Em còn nhớ không?
Hoài nhớ. Nhớ đến nỗi, nàng e dè cúi mặt xuống, bẽn lẽn, thẹn thùng, bối rối. Anh xoay nàng như xoay dế thế kia, không bối rối sao được. Bởi vì, điều mới lạ đã xảy ra, êm ái mở hội trong trái tim, bừng lên hơi thở ngất ngây, say nồng lẫn dịu ngọt, trìu mến lạ thường…
– Có khác chăng, là ngày ấy, anh lội qua sông lạnh, nước sâu, dò tìm. Giờ đây, anh băng rừng vượt dốc, đến bên em. Anh sẵn sàng trả giá rất cao, để được sống giờ phút êm dịu, ngọt ngào, mà anh đã chọn. Em thấy thế nào?
– Chỉ sợ em không có diễm phúc, đạt được ước mơ. Làm sao em biết được, ước mơ nầy, sẽ có thật, đến mức độ nào. Anh Đan à.
– Vấn đề là còn tùy, ở em đó.
– Em không ngờ, anh là con nhà giàu, bề thế, có tiếng ở Huế.
– Con nhà giàu, chứ có phải tự anh giàu đâu.
Khu rừng bảng lảng ánh hoàng hôn. Gió thì thào trên đầu ngọn cây phong, như ươm vàng dưới ánh chiều nhợt nhạt. Từng bè mây xám đục, chen lẫn mầu huỳnh tía, ngả sang màu ven đêm, bầu trời lấp lánh vì sao hôm lác đác, trong cảnh hoang tàn còn tươi nguyên dấu vết. Một cái gì rờn rợn, lành lạnh, lồ lộ, vàng phai trên bình nguyên thao thức, in lằn đạn bom tai biến.
Hai người thu xếp túi xách, mang cánh hoa sen tươi màu, về phố nhỏ ăn cơm. Ráng chiều theo dòng men bia 33, rót vào lòng ly. 
Hôm nay Đan có vẻ ưu tư hơn mọi ngày. Thỉnh thoảng vầng trán rộng in nếp nhăn. Tiếng thở dài nhè nhẹ, kín đáo vang lên. Hoài dè dặt nhìn anh, dò hỏi:
– Trông anh có vẻ buồn?
– Một tuần nữa, chúng ta chia tay. Anh muốn xin đổi về Đà Nẵng, gần em. 
Hoài không trả lời, nụ cười sâu sắc, nguyên vẹn tình hồng. Anh xin Hoài tấm ảnh, Hoài được tặng lại hai tấm ảnh, cùng một phong thư, anh viết sẵn:
– Lát nữa về, em hãy đọc nhé.
– Em đọc ngay bi giờ kia.
Hoài tính mở ra đọc thật, nhưng thấy mặt Đan đỏ bừng, như người uống rượu quá say. Cô nhỏ tò te, thấy thương chàng sĩ quan từng trải, không nở trêu ghẹo anh, nên Hoài cất thư vào quyển sách. 
Ngồi đối diện, Đan chống một tay lên cằm, nhìn Hoài nói:
– Hãy đọc thư anh một lần. Mong sẽ mang đến cho nhau, niềm vui tràn ngập. 
– Em biết nói gì bây giờ?
– Anh không muốn em nói gì, khi chưa đọc thư anh.
Hoài nhìn rỏ đâu đây, trong quá khứ xa xôi, nhạt nhòa niềm hạnh phúc, đau khổ, buồn rầu nào, qua bóng dá ng lung linh trong khói thuốc vờn bay. 
Buổi chiều nắng yếu ớt chiếu xiên, hắt lên hai cái bóng mờ mờ, ảo ảo, trùng lấp lên nhau, chập chờn rung rinh trên tường. Hoài bỗng thấy lòng trào dâng lên nỗi buồn lâng lâng, man mác. Bởi tại đâu? Hay tại tiếng tơ lòng băn khoăn, xao xuyến, vấn vương, dạt dào giao động?
Trở về đoàn, chưa kịp thay quần áo, vội vàng ngồi xuống ghế bố, tay run hơn bao lần, khi mở thư ra đọc. Hoài đọc đi đọc lại lá thư mầu xanh, nét chữ nghiêng nghiêng đều đặn, rỏ ràng, đẹp, của Đan. 
Trong căn phòng ngủ vắng lạnh, nàng đi đi lại lại, nhiều lần, cuối cùng ngồi phịch xuống ghế, nhắm mắt hồi lâu. Hai bàn tay lạnh toát, vã mồ hôi. Trái tim đập thình thịch, khi toàn thân Hoài nóng bức như lửa đốt. 
Có lẽ cánh thư vừa qua, là sức mạnh đích thực, làm cán cân tình cảm nghiêng hẳn về một phía, mà trước đó Hoài do dự giữa ngả ba đường: Phú, Đan, Thắng. 
Hoài bối rối, băn khoăn, ray rứt, giữa ba hình ảnh đó thật. Nói rằng nàng "có số đào hoa". Có đúng không! Nhưng lúc nầy, Hoài như cánh hoa rừng vừa chớm nở, không nhiều thì ít, vẫn có hương vị mùa xuân, đằm thắm ngọt ngào, quyến rũ, chân thật, dịu êm, mà ai ai cũng kinh qua một lần, trong thời kỳ mới lớn khôn.
Không run rẩy sao được, khi chính Đan viết thư tỏ tình và nói "Nếu Hoài không từ chối, anh sẽ về phép vào vài tháng tới, bàn tính cùng gia đình, xin cưới hỏi Hoài, trong dịp Tết.
Ôi! Thật sự như thế sao? Hoài như con chim bị thương, nhốt trong lồng, bỗng nhiên được trả tự do, đâm ra choáng váng, ngở ngàng, lúng túng, rụt rè nhìn lại ô cửa quá khứ buồn đau, quên mình có đôi cánh tung bay, giữa biển trời lồng lộng. 
Chính cách xử thế khác nhau, của mỗi một người trai thân quen, đã cho đời sống, tình yêu nàng, hạnh phúc ít hay nhiều. Hoài sống trong âu lo, run sợ, đau khổ do chiến tranh tàn khốc, chết chóc gần kề, giữa hai lằn đạn diệt vong, nay nhận nơi Đan nụ cười ấm dịu thân mật, tình yêu đằm thắm, ngọt ngào, êm ái ngất ngây. Hạnh phúc xiết bao!
Mùa hè nơi đây không nắng gắt oi nồng, có từng đợt gió chiều thoảng nhẹ, gợi lên trong lòng Hoài, nhiều nhớ nhớ, thương thương say say. Nàng nghĩ nhiều đến Đan và thấy lòng bình yên, đở quạnh hiu, buồn vu vơ biết mấy.
Đan, Hoài, làm việc bên nhau tại Quảng Ngãi, suốt tuần lễ cuối cùng. Hai người ân cần săn sóc, trân trọng nhau, như thuở ban đầu. Một tình cảm nên thơ, rụt rè, chân thành. Chưa bao giờ Đan nắm bàn tay Hoài, hoặc vồn vã quá đáng. Chẳng cần "tay nắm tay, tình hồng trong mắt biếc", mới gọi là yêu.

_ * _ 

Kính mời độc giả xem tiếp: Phần 3 – Chương 18
Trân trọng