Chương 8: Nhung hồng giữa anh và em

Chương 8


NHUNG HỒNG giữa ANH và EM

Ngày lại ngày, qua nhanh! Qua nhanh! 
Hoài, Hoàng, quấn quít bên nhau, như hình với bóng, như mười ngón tay đan kín cuộc tình thơ dại. Họ dìu nhau đi giữa xứ lạnh mộng mơ, dưới phố thấp lên núi cao, từ thị thành hoa đèn, ồn ào náo nhiệt, đến tận vùng gió núi mây ngàn, từ đỉnh thác cao ngất chân mây cuối ghềnh, bên dòng suối bạc lẩn khuất, đến nơi chốn rừng già. Rừng thông trùng điệp, nhờ mặt trời rụng xuống đáy suối, mà ấm áp, tiếng cá quẫy đuôi nghe rỏ mồn một. 
Không nơi nào, không có dấu chân tình yêu, dẫm lên từng bước, từng bước kỷ niệm ngọt ngào. Họ yêu nhau đằm thắm, như hương hoa cây đồng cỏ nội mộc mạc, như núi rừng sạch mát mỗi buổi nắng lên. Khi mặt trời đan trong mây, bơi trong sương, hòa trong sương, ngâm mình trong sương, hé nụ cười chúm chím trong sương, họ hồn nhiên như chim hót, trong sáng như giọt sương rung rinh, long lanh, mọng thắm trên cành lá gieo mùa, nhẹ nhàng, như áng mây nghiêng nghiêng bay. Họ đến bên nhau, mang theo làn gió mới, làm xúc động xôn xao cõi lòng.
Một sáng chủ nhật, các trường trong Tỉnh, Quận, Hạt, tập trung lên Lữ Quán Thanh Niên. Trời trở lạnh kinh khủng, mọi người co ro, xuýt xoa run rẩy, thở ra từng làn khói, mặt mày ai nấy đều xám xịt, xanh lét như màu lá vẽ trên khung lụa ướt, nước sương dính từng chùm tóc rối trên trán, đầu ngón tay ngón chân teo tóp. Họ đứng chịu trận, dưới bầu trời tối mờ, ướt đẫm sương khuya. Đom đóm nhấp nháy bay chập chờn, thành một chuỗi sao.
Lữ quán Thanh niên rất rộng lớn, an toạ trên ngọn đồi cao, dưới đồi là đường Hàm Nghi, nhìn xuống thấp là phố Phan Đình Phùng, chạy dài từ ngã ba Duy Tân đến Ấp số Bốn. Đối diện với đỉnh đồi là khu Domain de Marie. Chùa Linh Sơn uy nghi, nhìn về góc nghĩa địa thành phố, nơi an nghỉ của bao người quyết ra đi, không ngoảnh lại thế trần. Chùa gần trường trung học Bồ Đề. Đi lên khỏi ngọn đồi cao, trường nữ trung học Bùi Thị Xuân. Đứng sau lưng trường nhìn qua viện Đại Học Dalat, xa thật xa. 
Lữ Quán đầy đủ tiện nghi, dành cho đoàn thể, công, cán, chính, sinh viên học sinh và giới cần lao. Câu Lạc Bộ bán cơm, giá rẽ. Hội trường rộng mênh mông. Đầy đủ phòng ốc, cho mọi giới thuê mướn ở trọ.
Đứng như thế, khoảng ba giờ liền, hàng ngũ chỉnh tề, dần dần không ai bảo ai, mọi người ngồi bẹp xuống bải cỏ, trước sân Lữ Quán, mặc sương giá thấm ướt đủng quần, người duỗi thẳng chân, người co tay giật cẳng, vặn mình kêu răn rắc, người gục đầu lên gối, ôm bộ giò, mỏi mệt cứng đơ.
Hiệu trưởng cẩn thận chấp hành thông tư Phó Tỉnh trưởng Nội An, bắt học sinh đến chầu từ năm giờ sáng. Thầy tưởng mấy ông bà bự sẽ đến dự, lúc sáu giờ ấy chắc! Giờ nầy qúy vị đó, còn "úm" trong nệm ấm chăn êm, sức mấy làm chuyện khờ me! Học sinh không dám cải lệnh thầy, chiều hôm qua dưới sân cờ, thầy tuyên bố, sẽ bị trừ mười điểm trong học bạ, nếu em nào đi trễ hoặc vắng mặt, dù bất cứ lý do gì. Các em sợ một phép, không chấp hành nghiêm chỉnh sao được. 
Chín giờ rưỡi, loa phóng thanh ngừng phát nhạc hòa tấu, xướng ngôn viên vặn lớn haut parleur, thông báo mọi người chờ đón quan khách. 
Có thiệp mời đến Lữ Quán, Hoàng ngồi trên khán đài, nói chuyện với anh Tuấn. Đám học sinh đau khổ ngồi bệt dưới đất, thật bệ rạc, dĩ nhiên tức lộn ruột lộn gan, vì, nụ cười một thanh niên, trẻ trung nhất trong phái đoàn. Sau ngôi sao sáng chói của qúy phu nhân, thì, Hoàng là thí điểm, là bình phông, là cái rốn vũ trụ, để các cô cậu nhìn vào. Một số bạn trai gái biết Hoài là người yêu của Hoàng, họ cố ý gợi chuyện, châm chọc, phê bình trắng trợn, khiến bọn con trai cay cú. Chúng rủa sã Hoàng, cho Hoài mất mặt. 
Hoài rất bực bội khó chịu, nhưng nhớ lời ba dặn, Hoài "Thấy người hung ác, con chỉ ngả mũ cúi chào, "kính nhi viễn chi" mỉm cười, mà lẹ bước đi", Hoài lặng im. Không biết họ ganh tức Hoàng cái nỗi gì? Nhóm học sinh chỉ chỏ Hoàng, cay cú:
– Thằng nào mặt còn hôi sữa, ngồi chễm chệ đó, bắt tụi mình chào đón vậy? Nó chả ra cái thớ gì, mà bố láo.
– Phì phèo hút thuốc, coi cà chớn, dễ giận thấy mẹ à.
– Tao muốn lên dộng một cái, cho nó lọt xuống đài ghê.
– Lát nữa, mày nhừ đòn với chúng tao, nghe con!
Còn nhiều từ, nghe chẳng hay ho chút nào. Buổi lễ kết thúc lúc một giờ. Hoài cảm thấy khó chịu, buồn bực trong lòng, tức tức muốn điên, nàng lầm lũi ra về.
Hoàng đến nhà dạy Thùy, Hoài, môn Toán, Lý, Hoá. Học xong, cất sách tập vào cặp, Hoàng kể lại chuyện bọn Tương Anh, Điều, Thiên, Tuấn Anh, Khôi, Lang, Bích, đã chận đường gây sự, đòi khiêu chiến. Hoàng ngạc nhiên, vì anh có quen biết bọn họ đâu, mà "nghinh há". Vã lại, nghinh làm gì, với hạng người bặm trợn, du côn du kề, cô hồn hết biết. Hoàng có nghe, có biết, về trình độ thấu hiểu, học thức, họ chỉ vừa đến đấy, đến đấy thôi, nhưng về việc yêu đương, ma lanh, họ tiến nhanh rất xa, mặt trơ trán bóng, tính tình lông bông, buông thả tình cảm trong những hộp đêm rẻ tiền, dang díu lăng nhăng với gái ăn sương, rồi hèn hạ trắng trợn, đi rêu rao giống tên ma cô, ở đầu đường xó chợ, lại hoan hỉ tự hào, ta là kẻ dày dạn, sành sỏi nhất. 
Dẫu sao, là con trai chuyên cua gái, cừ khôi, chứ sao gọi chúng “mặt chai mày đá”. Họ thành công, vì đã làm các cô sợ và tức cành hông, với kiểu phun khói thuốc lá, vào mặt người đối diện. Họ bắt chước nhau, cà nghinh cà bật, đi kênh kênh, nhô lên hụp xuống, cho khác đời. Ở đâu tập họp lại, cái bọn du thủ du thực, mặt mày chẳng sáng sủa, chả đôn hậu, chẳng đẹp hơn ai. 
Bọn ngưu đầu mã diện, đá cá lăn dưa như vậy, như vậy đó, mà cứ tưởng bở ta đây là "yên hùng mã tấu", nổi đám nổi đình, làm ô danh học sinh. Hoàng dại gì dây dưa vào. Họ gọi nhau và xưng “là cha, là bác”. Hoàng nghĩ, đó là đứa trẻ miệng còn hôi sữa tự kiêu, chế diễu mỉa mai, khinh bạc, cứ nghĩ mình là đại ca, cha là bác thiên hạ. 
Ở gần nhà chị Ba, Tuấn Anh không tiếc lời chỉ trích, nhạo cười Hoàng, là tên hèn nhát, bày đặt kênh đời! Chuyện đến tai các chị. Thế là hai chị lên án Hoàng dữ dội, nào là: Hoàng ở trong băng chuyên đi đánh lộn, giành gái giếc, đàng điếm. Hai chị không tìm hiểu nguyên nhân dữ kiện, chỉ nhìn sự kiện xảy ra trước mắt, rồi vội vàng kết luận. Thật buồn thay!
Mấy hôm nay, Hoài buồn bã vô cùng. Nàng chán trường, chán lớp, nhất là chán đám bạn bè, cư xử thiếu tế nhị, ganh ghét ra mặt, họ dùng lời lẽ thô tục bêu rếu Hoàng, cốt cho Hoài mất mặt giữa đám đông. Rỏ ràng họ muốn gây hấn cả với Hoài (mà nàng nhầm tưởng họ là bạn thân quen, tử tế). Nhớ khi trước chưa xảy ra chuyện, sao mà dễ chịu thế! Bây giờ, họ đã tự lột mặt nạ ra lúc nào, khiến Hoài kinh sợ họ hết biết, không dám chạm mặt! Thầy Đệ văn vỏ song toàn, còn khiếp sợ họ, muốn rút lui không dạy lớp nầy, huống gì ai. 
Hoài cúp cua hai giờ toán, đi lang thang suốt đường Hoàng Diệu, Duy Tân, lên Phạm Phú Thứ, Huỳnh Thúc Kháng, Pasteur, với Hoàng. Đi trên đường, Hoàng đọc chuyện Bonjour tristesse của Francoise Sagan. Bà theo chủ thuyết hiện sinh. Hoài không thích chủ thuyết nầy tí nào, không vì nguồn cội, không vì tha nhân, không vì người yêu qúy, mà chỉ vì chính mình, thì thật quá ích kỷ. Ngồi trên hàng rào xi măng, bên khu biệt thự vắng. Mở tập ra, Anh hỏi:
– Chiều nay, em cúp cua hả?
– Hoài "dạ" lí nhí trong cổ. Anh lắc đầu, nói tiếp:
– Ôi trời! Cái gì đây. Em? 
Hoài giật mình, nhìn vào hướng chỉ tay, không dám cười, cúi đầu nói nhỏ:
– Hai con oóc toọt.
– Vì sao vậy?
– Lâu lắm rồi, em lỡ dại, quậy phá trong lớp. Không thuộc bài nữa. Nên… bị…
– Nếu em không hiểu bài nầy, sẽ không hiểu bài khác. Em hiểu không? À, hiểu rồi… làm ơn cho anh mượn cây thước kẻ.
Hoài sợ Hoàng, chứ không sợ cây thước kẻ đâu. Hai mái đầu xanh chụm lại dưới hàng cây giao nhánh bên đường, học bài. Thấy Hoài thực hiểu bài, Hoàng cười khen:
– Em của anh thông minh, nhưng phải cái tội "lì và lười" kinh khủng.
Hờn mát, Hoài ôm cặp bỏ đi. Hoàng gọi:
– Đứng lại! Một tiếng. Hai tiếng. Ba tiếng. Đứng lại, không đứng lại thì anh… đi theo luôn.
Hoàng đi ngược lại cổng sắt, mở cửa vào ngôi biệt thự kế cạnh, Hoài chưng hửng, đứng ở ngoài. Không hiểu anh tán hay ho thế nào, mà người gát dan cho Hoàng năm cành nhung hồng tuyệt đẹp. 
Hoàng đến bên Hoài, đầu nghiêng nghiêng, miệng cười chúm chím, đặt hoa giữa làn môi hai người, họ cùng hôn lên đóa hoa thơm ngát. Qua kẽ hở đều giữa những phiến lá răng cưa xanh xanh, Hoài e e thẹn thẹn, liếc liếc hôn hôn. Hơi thở Hoàng ấm nồng ngọt ngào, len len từ bờ môi, quyện với hương hoa hồng thơm ngát, khiến Hoài ngây ngây, ngất ngất. 
Các bè mây xô xô đẫy đẫy, gặp gỡ nhau, trên bầu trời vàng tím buổi hoàng hôn lảo đảo. Chiều lụi tàn dần dần trong ánh sáng mờ mờ, đục đục. Gió nhè nhẹ phe phẫy hàng bông giấy đong đong, đưa đưa. Chim chóc hót líu lo, ríu rít chuyền cành, chen nhau vào tổ ấm. Hoàng quàng tay qua vai Hoài, dìu nàng đi về lối nhà, và chia tay ở đầu con dốc đứng, khi phố núi đã lên đèn. 
Cắm mấy cánh nhung hồng vào lọ sứ, đem đặt trên phòng khách, thay áo quần xong, Hoài ngồi vào bàn ăn, chị Khánh cho biết, chị đã đến trường học hồi chiều. Hoài bủn rủn cả tay chân, lảo đảo, rụng rời. Chị giận dữ la mắng, tra hỏi nàng, đủ thứ chuyện. Dù có nói thế nào, chị không tin việc cúp cua, là do tự ý Hoài thấy chán trường, chán bạn bè trong lớp, chứ không do Hoàng xúi giục. Chị quả quyết do Hoàng, Hoài mới ra nông nỗi nầy, trốn học đi lêu lỗng, phá phách trong lớp. Có trăm lý do buộc tội Hoàng, dụ dỗ em.
Hoài không có cách gì thuyết phục, gây dựng niềm tin trong lòng chị, chị đùng đùng nổi giận, phẫn nộ thực sự, sự phẫn nộ bùng nổ, như lửa cháy, làm tiêu tan căn nhà tình yêu lý tưởng đơn sơ, trong nháy mắt. 
Hoài có lỗi trong việc nghỉ học, không dám dùng ngày giờ ngắn ngủi còn lại, đi gặp Hoàng, hầu chia sẻ, và, xóa đi nỗi đớn đau trong lòng. Hoài thấy lòng vỡ tan từng mãnh vụn, không dám nghĩ tới ngày mai sẽ ra sao, khi chị Khánh buộc Hoài bốn điều – Đi nói lời tuyệt giao với Hoàng. -Nghỉ học. – Chị trả Hoài về Huế. – Chị đã đánh điện tín gọi má vào rước Hoài về. Chị nói: 
– Nếu Hoàng thực sự yêu thương mày, trong vòng mấy ngày, khi ba má vào Dalat, thằng Hoàng liệu mà làm đám hỏi. Còn bây giờ, tao cấm cửa. 
Trời! Đi hỏi vợ, chứ có phải là món hàng trao đổi, tầm thường, không cần chuẩn bị gì cả? Hoài ứa nước mắt, khóc thầm trong lòng, mình không có quyền hạn, về mọi quyết định cho chính bản thân. Nàng không trách chị quá khắt khe, độc đoán, hay nghi ngờ lòng chị mến thương em. Hoài kinh ngạc là chuyện đâu đến nỗi nào to tát thế. Ví dù em bỏ học vài giờ, chị có thể nghiêm cấm, em không tái phạm. Chị răn đe em, đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng. Sau đó, thấy em tính nào vẫn tật ấy, không sữa đổi, chị quyết chí ra tay, vẫn chưa muộn kia mà! 
Vấn đề chính không phải ở chỗ đó, nhân chuyện Hoài bỏ học hai giờ, chuyện yêu thương Hoàng, chị muốn trả Hoài về ba má, để khỏi có trách-nhiệm-vụ, lo cái bổn-phận-sự là nuôi em. Khỏi mang tiếng với gia đình chồng, là nuôi "báo cô". Sự thật, ba má vẫn gửi ngân phiếu vào, cho Hoài đóng tiền ăn học. Cách xử sự của chị quá gay gắt, khiến lòng Hoài càng đau đớn, tái tê. 
Phần Hoàng, anh không thể tự biện hộ điều gì cả, khi chị không muốn tiếp anh, mặt chị lạnh như tiền, im lặng đóng cửa cái “ầm”, rồi hầm hầm bỏ đi. 
Tình yêu, đem lại cho lứa đôi niềm an thư, vui thú, hạnh phúc, trong mấy ngày, rồi cũng đem đến cho nhau bao nỗi ưu buồn, lo âu và run sợ. Do gay gắt đột ngột như vậy, Hoàng không xuống nhà chị Khánh, mà hẹn nhau ở nhà anh chị Tuế. 
Việc anh chị Tuế bao che, chứa chấp Hoài, Hoàng, khiến chị Khánh nổi giận hơn. Chị gọi chị Hạnh qua nhà, la cho một trận. Hoài hết đường đi, chị dồn Hoài vào ngỏ cụt không lối thoát, tiến thối lưỡng nan rồi. Đêm đêm nằm úp mặt xuống giường, Hoài khóc ướt gối.
Hoài chạy qua được bên nhà chị Hạnh, Hoàng đã đợi ở đó ba giờ liền. Hoàng, Hoài, đi lên giáo đường quỳ bên nhau, cầu nguyện thật lâu, cho lòng thanh thản, dịu êm đôi chút. Hoài không thể ngăn dòng nước mắt uất nghẹn tuôn trào. Nàng thì thầm van xin cùng Mẹ Maria, cho mình thoát khỏi đắng cay, xin Mẹ gìn giữ tình yêu bền chặt, lâu dài. Khi quá lo âu, đau khổ, buồn phiền, run sợ cùng tuyệt vọng, người ta thường tìm đến Đấng Tối Cao nhiệm mầu, xin Ngài mở rộng vòng tay từ ái. Ngài là nơi an hoà, bình yên, yêu thương tuyệt diệu, là điểm tựa vững chắc miên viễn. Hoàng rướm lệ, uất ức, buồn phiền, khi qùy trong giáo đường. Anh lấy khăn tay lau khô hàng nước mắt trên má Hoài, và tự lau nước mắt. 
Ra khỏi giáo đường Hoài, Hoàng, đến văn phòng hội quán, nơi chị Hạnh làm việc, Hoàng giúp chị đánh máy thật nhanh. Chị Hạnh mừng lắm. Mấy chị em buồn rầu chuyện trò nho nhỏ, chị khuyên nhủ hai em cố chịu đựng, lo gắng học hành, cho có tương lai. Chị nồng nhiệt an ủi, vỗ về hai em. 
Chiều đến, ba chị em chia tay, mỗi người đi mỗi nơi.
Hoàng trằn trọc trên giường vắt tay lên trán, đăm đăm nhìn qua khung cửa sổ đóng kín, không thấy gì hơn, là nỗi tức giận, buồn phiền, nghĩ ngợi mông lung. Hoàng muốn đến nói thẳng, nói thực, nói với chị Khánh. Nhất là anh sẽ nói nhiều với Hoài, khi ngày chia tay gần kề, anh sẽ nói với người con gái, tha thiết hơn là bạn thân, chưa là vị hôn thê, chưa là vợ Hoàng. 
– Trần Ngô Thụy Hương Hoài- quan trọng hơn thế gấp ngàn lần, trong đời của Phượng Hoàng. Bởi vì Hương Hoài chính là Tình Yêu. Và, Hoàng đã yêu nhiều, yêu nhiều lắm! Cho du. anh sẽ xa… xa.. xa… Hoài. Nhưng anh luôn nhớ nhớ nhớ Hoài, mãi thương thương thương Hoài. Nhiều! Nhiều! Nhiều! 
Tình yêu, là hạnh phúc duy nhất, sao bây giờ vô cùng mong manh bé nhỏ, đau buồn đến thế! Như đám mây hồng thoáng bay qua tầm tay. Không thể làm lòng yên vui thanh thảng lại, tháng ngày hồn nhiên nên thơ, yên vui xưa cũ. Hôm sau, khi Hoàng gặp Hoài chốc lát thì, những lời định nói -ngọt ngào như trái dâu chín nép bên lá xanh, bỗng dưng lảo đảo rụng rời, khô héo, như đã hong khô trên giàn bếp. 
Bây giờ không nói được, mai kia giữa Saigon và Dalat, giữa Saigon và Huế, xa xôi nghìn trùng, ngăn cách bao sông núi ao hồ, ngót nghìn cây số đường trường, đến tận chân trời mút tầm mắt, dài như vô tận. Hoài và Hoàng sẽ ngăn cách, bởi không gian, thời gian, bởi đỉnh núi rất hiểm trở, biển đèo, hồ ao, sông ngòi vạn dặm, bởi vực thẵm, cheo leo hun hút. Mặt cách mặt, lòng xa lòng. Biết ra sao! Muốn nói, Hoàng nói gì đây? 
Buổi trưa ngày thứ mười ba, Hoàng thấy Hoài cùng mấy bạn đi học về, ngang qua cầu Bá Hộ Chúc như mọi khi, Hoài không cười nói tung tăng vô tư như trước, nàng lầm lũi bước đi bên bạn. Bỗng Hoàng thấy hai chị Lê, Khánh, từ trong ngỏ Đoàn thị Điểm đi ra, hai chị chỉ chỏ Hoài, nhìn nàng chằm chằm. Không hiểu Hoài có thấy hai chị không, mà lẫn trong các bạn, đi lên con dốc Bà Triệu, về nhà.
Tựa lưng bên cầu Bá Hộ Chúc, anh nhìn theo bóng Hoài, cầu gỗ đen xì, như tương lai hắc ám người bạc phận. Hoàng nhìn theo Hoài mãi, khi bóng nàng khuất sau dốc vòng cao, anh quay người chống hai tay, nhìn khá lâu xuống con suối chảy xiết dưới chân cầu. Nước chảy qua cầu cuộn sóng, cuốn theo cây lá bồng bềnh, trôi lênh đênh trên mặt. 
Tự dưng Hoàng cảm thấy buồn bã, đơn điệu, trống vắng vô ngần. Một sự đau đớn phiền muộn nặng nề, đầy bức xúc, phủ chụp xuống tâm hồn, khiến anh buông nhiều tiếng thở dài. Anh quên tiệt, và không ngờ bên kia quán cóc cô Lượm, hai bà chị Hoài, còn đứng như trời trồng, dán mắt theo dõi, từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất của mình. 
Hoàng đến chào gia đình anh chị Lê, chị Khánh, chị Hạnh, ngày mai về Saigon. Hoài xin phép chị Khánh, cho mình đi nói chuyện "dứt khoát với Hoàng". Ngày cuối cùng sánh bước bên nhau. Hoàng âu yếm hôn lên đôi mắt ứa lệ, anh không thổn thức như nàng, nhưng hai hàng lệ từ trong tuyến nước mắt, tự động lăn trên má uất nghẹn. Vì, nhiều điều không thể nói hết, vì bao trăn trở ưu phiền, lo lắng buồn đau, tức giận chính thân, chưa đem đến Hoài điều vui, người trước tiên cần an hòa trong tâm hồn. Sau là để hai chị lớn thấu hiểu, thông cảm, yêu thương em hơn. 
Dòng lệ chảy từ đôi mắt dấu yêu, từng nén lại nỗi nghẹn ngào, uất ức đớn đau, tác dụng mạnh hơn cả ngàn lời chia tay. Nỗi đau của Hoài, Hoàng, đột ngột bất ngờ phủ chụp xuống đầu, khiến họ không thể chịu nỗi cuộc chia tay, chưa hẹn ngày tái ngộ ở phương nào? Họ không lường chuyện gì sẽ xảy ra, từ phía trước, nơi Hoài sẽ đến, nơi Hoàng quay về chốn phồn hoa đô hội cũ? Nơi họ sẽ sống thấp thỏm lo âu, khắc khoải mòn mõi, bồn chồn, quắt quay nỗi đau, nỗi nhớ, nỗi thương yêu và, nỗi ân hận dày vò.
Ngồi trên đám cỏ bồng bềnh, ở góc đường Phạm Phú Thứ, nhìn xuống nhà thờ Tịnh Tâm. Họ cảm thấy rã rời, đau đớn, cái đau tâm hồn làm dại khờ thể xác. Hoàng, Hoài, không muốn cất bước, dìu nhau đi nhặt trái thông khô, hái hoa hoặc lượm lá vàng rơi, đem về ép trong sách, mặc dù thả bộ trên con đường rợp bóng cây, là điều hai người cùng yêu thích. Họ nhìn xe cộ, người người qua lại rải rác. 
Thỉnh thoảng, nhiều đôi trai gái nắm tay nhau, cười vui tung tăng trên đường. Không hiểu chàng nói điều gì, khiến cô gái cười dòn tan, đầy vui thích. Có lẽ họ là những cặp tình hạnh phúc thực sự, không rơi vào hoàn cảnh khắc nghiệt, gia đình không lấy “quyền huynh thế phụ”, buộc em chấm dứt đủ mọi thứ. Nhất là buộc Hoài nghỉ học, trong lúc thi cử sắp đến, mất cả niên học, chẳng còn cơ hội đến trường. Nghĩ vậy, Hoàng càng tủi thân, thương Hoài biết mấy! 
Hoàng cầm tay Hoài, âu yếm nói:
– Nếu gia đình quyết định về việc em ra Huế. Cho anh biết gấp. Nhé.
Hoài gật đầu im lặng. Anh ôm chặt Hoài trong vòng tay thư sinh, như sợ Hoài sẽ xa, sẽ tan biến vào giấc mộng trắng toát tuổi học trò. Hoàng dặn dò:
– Giữ liên lạc thường xuyên nhe. Chờ đợi anh, đừng nãn lòng nhe. Lúc nào buồn, nhớ viết thư thật dài, kể cho anh nghe về mọi sinh hoạt của em, qua đó, anh có thể an lòng. Tình yêu của anh. Hạnh phúc của anh ở nơi nầy.
Hoàng chỉ tay lên ngực Hoài, nơi mặt dây chuyền vàng, có khắc chữ H H. Đó là lời trao yêu tha thiết, chân thành nồng nhiệt, lời hứa hẹn đầy ắp ân tình trìu mến, tương kính như tân. Bằng cử chỉ dịu dàng, thân ái và trân trọng, Hoàng đắm đuối hôn lên môi Hoài, nụ hôn có nhiều vị đắng, vị cay, vị chua, vị mặn, vị nồng, từ hàng nước mắt, bù đắp lại bao trống vắng, chia lìa mai đây.
Xa! Xa! Xa… là xao xuyến, nhớ nhung ngẩn lòng. Là mến tiếc bâng khuâng. Là lo lắng băn khoăn, bồn chồn ray rứt. Là bất ổn đớn đau trong lòng nhiều lắm! Là quạnh vắng nhớ thương, mòn mõi đợi trông. Là suy tư đắm chìm về từng kỷ niệm, vui buồn xếp lớp lăn tăn trong tiềm thức. Là kéo dĩ vãng về hiện tại, để sống cho tương lai. Là ước nguyện và hy vọng trùng phùng, một thuở bên nhau. Là nguồn yêu thương chân thật, an ủi nhất. Là điểm tựa cuối cùng, trong muôn điều đắng cay, đau khổ, vừa ập đến. Và, thực tế là, xóa sạch nỗi hận không ngờ, tẩy bỏ niềm đau buồn đột ngột, làm bàng hoàng, vò xé, ân hận, thương tổn tình yêu ít nhiều. 
Ôi! Còn đâu nữa những tiếng cười hồn nhiên, rơi trên từng giọt mực tím trái mồng tơi? Còn đâu sự ân cần âu yếm, gọi nhau bằng "bậu" mà xưng là "qua", hoặc như người miền Bắc ngọt ngào xưng "đây" goị "đấy". 
Thôi! Em về bên con sông Hương, điệp trùng xa cách, uống nước thượng nguồn, nhớ người hậu giang. Như con cò hiu hắt đơn độc, nép mình bên bờ ruộng khô, hoặc lững thững côi cút đi tìm mồi. Hoàng muốn mình hóa thành bóng mây bồng bềnh, lang thang cùng Hoài, bay về vùng trời quê hương em, cùng nhau nhìn lại con đò, trên dòng sông xưa, mà có lần Hoài thân thiết gọi "con thuyền hoa chở Hoài đi gặp Hoàng". Chúng ta sẽ cùng nhau, tìm lại dĩ vãng hoang dại, một thời thân thương xiết đỗi mến yêu, dưới mái nhà ấm áp, gợi nhớ bữa cơm chiều thân mật. 
Anh sẽ về tìm em, nơi phương trời xa xôi vạn dặm, nơi xứ lạ chưa hề biết đến. Anh sẽ về tìm em, dù xa xôi và muôn vàn cách trở, Anh sẽ về bên em, dù bất cứ giá nào! Nghĩ vậy, Hoàng thương yêu Hoài, càng ôm chặt Hoài, như sợ mất em, muốn bám chặt vào Hoài, như con sên suốt kiếp bám chặt vào ốc vỏ.
Những giờ phút cuối trong giờ chia tay, thật yên lặng, buồn bã, đầy xúc động bên nhau. Hai người thong thả đứng dậy, từ từ dời gót, như còn cả tương lai và chân trời trước mặt, không vội vàng chi. Một giờ trưa. Họ dìu nhau đi thật chậm trong lòng phố thênh thang. Cúi đầu trên mái tóc Hoài, một tay Hoàng xách valy, một tay ôm bờ vai người yêu bé nhỏ. 
Hoàng, Hoài, đứng khuất sau bức tường, trên bến xe cũ, ở đường Hàm Nghi. Họ ngắm nhìn nhau, không thốt lời nào. Hình như trải qua bao nhiêu đắng cay, buồn phiền, trong tích tắc thời gian, nóng bỏng nhất, cổ họng họ đã tuôn trào mật đắng. Đắng nghét. Không còn hơi sức thốt nên lời. 
Hoàng lấy mũi dao nhỏ, trong kéo bấm móng tay, khắc vào bước tường: 
02 – 01 – 61 
HOÀNG – HƯƠNG 
_ * _ 

Kính mời độc giả xem tiêp.. Phần 2, Chương 9
Trân trọng.