Hồi 1 – Tiểu mã phẫn nộ 1

Mười một tháng chín. Hai ngày sau tết Trùng Dương.

Trời đẹp.

Hôm nay cũng không thể nói là một ngày đặc biệt lắm. Nhưng lại là một ngày rất may mắn cho Tiểu Mã. Ít nhất là một ngày may mắn trong vòng ba tháng nay.

Bởi vì hôm nay y chỉ đánh lộn có ba lần. Chỉ ăn phải có một nhát đao. Không những vậy, đến bây giờ còn chưa bị uống say.

Bây giờ đêm đã khuya, y vẫn còn đang đi bộ ngay ngắn chững chạc trên đường cái, đó cũng là một kỳ tích lắm rồi.

Đa số người uống rượu nhiều như y, ăn phải một nhát đao như vậy, chuyện duy nhất còn làm được, là nằm lăn ra chờ chết.

Nhát đao ấy cũng không thể nói là nặng cho lắm, có điều chém xuống một cái trụ bằng đá mập mạp cho gãy làm đôi cũng không phải là chuyện khó khăn. Nhát đao ấy cũng không thể nói là nhanh cho lắm, có điều muốn chém một con ruồi đang bay qua bay lại chung quanh thân y cũng rất dễ dàng thôi.

Nếu để ba tháng sau đó, cỡ nhát đao đó dù có năm ba cây đồng thời nhắm vào người y chém vào, ít nhất y cũng đoạt được một hai cây, đá văng một hai cây, còn thừa lại chụp lấy bẻ gãy hết cả làm đôi.

Hôm nay y bị chém một nhát đao, không phải vì y né không khỏi, cũng không phải y đã say.

Y bị chém một nhát là vì y muốn nếm thử xem, Ngũ Hổ Đoạn Môn đao của Bành Lão Hổ chém xuống người mình sẽ có mùi vị thế nào.

Mùi vị này dĩ nhiên là không dễ chịu, cho dến bây giờ, vết thương vẫn còn chảy máu.

Một cây đao bằng thép ròng nặng bốn mươi ba cân, chém vào bất cứ chỗ nào trong người, chẳng có ai đi vui sướng cho được.

Bởi vì Bành Lão Hỗ hiện giờ đã nằm lăn ra mặt đất không động đậy. Bởi vì lúc đao chém lên người y, đại khái y cũng tạm thời quên đi được nổi thống khổ trong lòng.

Y đang muốn hành hạ chính mình, ngược đãi chính mình, bởi vì y muốn ráng sức quên đi nổi thống khổ.

Y không sợ chết, trời sập xuống đầu, y cũng chẳng thèm để ý.

Nhưng cái nỗi thống khổ ấy, thật tình y chịu hết được.

Ánh trăng vằng vặc, chiếu trên con đường dài ngoẵng. Đèn đã tắt, người ta đã đi ngủ, trừ y ra, trên đường hầu như không còn bóng dáng ai, vậy mà bỗng có một cổ xe ngựa chạy như bay lại.

Ngựa tốt, xe lộng lẫy, thùng xe mới bóng lộn còn hơn kính, sáu gã đại hán đang ngồi trên xe, gã đánh xe cầm trong tay cây roi dài đen xì, đánh lên không trung kêu lên những tiếng lách phách.

Tiểu Mã hình như không nghe thấy gì cả.

Nào ngờ cổ xe lại ngừng ngay bên cạnh y, sáu gã đại hán nhảy xuống dồn y vào giữa, người nào người nấy mặt mày dữ tợn, cử động nhanh nhẹn, họ trừng mắt nhìn y hỏi:

– Ngươi chính là tên Tiểu Mã chuyên môn tìm người đánh lộn?

Tiểu Mã nói:

– Không phải.

Tiểu Mã gật gật đầu nói:

– Vì vậy nếu các ngươi tìm người đánh lộn, các ngươi tìm lộn người rồi.

Bọn đại hán cười nhạt, hiển nhiên không xem gã say rượu này vào đâu:

– Chỉ tiếc là chúng ta không lại đây tìm ngươi đánh lộn.

Tiểu Mã hỏi:

– Không phải sao?

Đại hán nói:

– Chúng ta chỉ bất quá mời ngươi theo chúng ta đi một chuyến.

Tiểu Mã thở ra, hình như cảm thấy thất vọng vô cùng.

Bọn đại hán hình như cũng thất vọng lắm, có người lấy ra một tấm khăn màu đen, nói:

– Ngươi cũng thấy chúng ta không phải là kẻ sợ đánh nhau, chỉ tiếc là lão bản chúng ta muốn gặp ngươi, nhất định phải đòi chúng ta đem ngươi nguyên con mang về, nếu thiếu tay thiếu chân gì, y sẽ không chịu.