Hồi 10 – Mê đường lạc lối

Mười ba tháng chín, giữa trưa, trời đẹp, có lúc cũng nhiều mây.

Ánh mặt trời từ ngoài núi chiếu vào, chiếu qua song cửa, chiếu lên gương mặt lãnh đạm trắng bệch của Thường Vô Ý.

Trương Lung Tử đứng cạnh song cửa đần mặt ra, Tiểu Mã và Lam Lan ngồi trong phòng đần mặt ra.

Bọn họ đang chờ, chờ tin tức của lão Bì và chị em họ Tăng, ba người này vẫn còn chưa có một điểm tin tức.

Thường Vô Ý lạnh lùng nói :

– Ta đã nói rồi, y không phải là con người.

Tiểu Mã cười khổ nói :

– Nhưng ta có thể bảo đảm rằng, chị em Tăng Trân Tăng Châu không phải bị y dụ đi đâu.

Thường Vô Ý cười nhạt hỏi :

– Không phải sao?

Tiểu Mã nói :

– Y chẳng có được bản lãnh như thế.

Y đứng lên, rồi lại ngồi xuống, y bỗng hỏi :

– Ngươi còn nhớ cái cô gái có cặp đùi đẹp đấy không?

Dĩ nhiên là Thường Vô Ý còn nhớ.

Cặp đùi đẹp như thế không phải là lúc nào cũng gặp được, chỉ cần là đàn ông, dù không muốn nhìn cũng khó khăn lắm.

Tiểu Mã nói :

– Ngươi còn nhớ cô ta nói gì không? Chỉ cần bọn ta đi tìm cô ta, cô ta có thể tùy thời tùy lúc hoan nghênh.

Cô ta đang nói câu đó, đùi của cô lộ hoàn toàn hẳn ra ngoài, phảng phất cũng đang lộ vẻ hoan nghênh bọn họ.

Lam Lan thở ra nói :

– Cô gái đó thật là một ả ma nữ, tôi mà là đàn ông, không chừng tôi cũng nhịn không nổi đã đi tìm ả.

Bọn họ cũng còn nhớ ánh mắt của lão Bì nhìn đăm đăm vào cặp đùi của cô ta, cũng còn nhớ có một cô gái khác đã làm gì đó với chị em họ Tăng.

Các cô không thích dùng bạo lực, nhưng cái thứ dụ hoặc hoang dã sơ khai tà ác đó so với bạo lực còn đáng sợ hơn.

Tiểu Mã cũng đang than thở :

– Thật ra tôi cũng phải biết bọn họ chịu không nổi những thứ dụ hoặc như thế.

Thường Vô Ý nói :

– Ta chỉ biết một chuyện.

Tiểu Mã hỏi :

– Chuyện gì?

Thường Vô Ý nói :

– Thêm ba người bọn họ cũng không gọi là nhiều, ít đi ba người bọn họ cũng không gọi là ít.

Tiểu Mã hỏi :

– Không lẽ ngươi chuẩn bị bỏ mặc bọn họ đi sao?

Thường Vô Ý hỏi lại :

– Không lẽ ngươi tính đi tìm bọn họ?

Tiểu Mã nói :

– Ta tính vậy.

Thường Vô Ý hỏi :

– Ngươi còn nghĩ đến chuyện qua núi không?

Tiểu Mã câm miệng lại.

Bỗng nhiên, một cô con gái đang cười ngặt nghẽo, lảo đảo bước vào.

Cô còn rất trẻ tuổi, gương mặt cũng rất đẹp, trên người mặc một chiếc trường bào làm bằng vải gai, một nửa đã đẩm ướt máu tươi đỏ lòm.

Nhưng cô vẫn còn cười sung sướng, chẳng có tý dáng điệu gì là bị thụ thương.

Cô cười dòn dả, chào hỏi tất cả mọi người, làm như bọn họ đều là bạn thân lâu năm của cô, xem ra cô không có ác ý gì với bất cứ ai.

Tiểu Mã than thầm trong bụng.

Y nhìn ra được cô là một trong những con sói, những con sói bị lạc bầy bị lạc mất mẹ.

Đồng tử cô mở lớn, ánh mắt đầy vẻ lạc lõng mất thần, cô bỗng bước lại, ngồi ngay vào lòng Tiểu Mã, vỗ nhẹ vào má y, nói nho nhỏ như người trong mộng :

– Anh đẹp trai quá, em thích đàn ông đẹp trai, em thích… em thích lắm.

Tiểu Mã không đẩy cô ra.

Một người có dũng khí nói ra những gì mình thích trong lòng, nhất định đó không phải là tội ác.

Y nhịn không nổi hỏi cô :

– Cô bị thương sao?