Hồi 11 – Hảo lý liên trường, linh đường hỗn chiến

Khi Vệ Thiên Nguyên và Thượng Quan Phi Phụng đến Sấu Tây Hồ thì Sở Thiên Thư cũng đang dưa Tề Tấu Ngọc đi du lãm tại một danh lam thắng cảnh khác ở Dương Châu.

Địa vị của Tề Tấu Ngọc tại Sở gia rất tế nhị, vừa giống như nữ nhi của Sở gia lại vừa giống như khách nhân của Sở gia. Thuở ấu thời nàng mất tình thương của mẫu thân nhưng bây giờ đã được bù đắp gấp bội.

Nàng không những có được tình thương của mẫu thân đã mất mà còn bắt đầu thưởng thức vị ngọt của tình bằng hữu dị tính.

Những ngày qua nàng thường đem Sở Thiên Thư và Vệ Thiên Nguyên ra so sánh, nói ra cũng kỳ quái, Vệ Thiên Nguyên không có danh phận huynh muội nhưng nàng cảm thấy chàng giống như một ca ca của nàng hơn.

Còn Sở Thiên Thư tuy có danh phận huynh muội với nàng nhưng nàng xem như một bằng hữu tri âm.

Sáng hôm đó Sở Thiên Thư thấy nàng có vẻ không vui bèn nói:

– Ngọc muội, hình như nàng không được vui, phải chăng đang nghĩ đến sư huynh của nàng?

Tề Tấu Ngọc lắc đầu, nói:

– Không, chàng không còn là người mà ta lúc nào cũng nhớ. Những lúc nghĩ đến chàng ta cũng chỉ mong biết được tung tích của chàng mà thôi.

Sở Thiên Thư truy vấn:

– Thế nàng đang nhớ đến gia gia ca nàng phải không?

– Không sai, ta có chút nhớ nhà.

– Nhớ nhà? Nơi này chẳng phải là nhà của nàng sao?

– Huynh không nên bắt bẻ chữ nghĩa, muội nói nhớ nhà là nhớ cố hương. Mẫu thân ở đây với Sở gia của huynh đã yên ổn rồi nhưng gia gia lại là một lão nhân cô độc.

– Nàng đến đây chưa được nửa tháng, muốn hồi cố hương cũng phải qua một năm mới được đi. Dương Châu rất nhiều danh lam thắng cảnh, đúng rồi, có một nơi nàng vẫn chưa đi, ta đưa nàng đi du ngoạn nhé.

– Nới đó đẹp bằng Sấu Tây Hồ không?

– Nơi đó không nổi danh về phong cảnh, nhưng du khách đến Dương Châu nếu không lựa chọn thì e rằng nhiều người sẽ không đi du hồ mà phải đến nơi đó du lãm.

Tề Tấu Ngọc bị hấp dẫn lòng hiếu kỳ nên nói:

– Thế à, là nơi nào vậy?

Sở Thiên Thư đáp:

– Đó là Sử Công từ.

Tề Tấu Ngọc hỏi tiếp:

– Sử Công là ai?

Sở Thiên Thư nói:

– Dương Châu thập nhật, Gia Định tam đồ, nàng biết rồi chứ?

– A, thì ra huynh nói đến vị Sử Công này, có phải là đại trung thần thời Minh mạc Sử Khả Pháp tuẫn nạn tại Dương Châu không?

– Không phải vị đại trung thần này thì người Dương Châu lập từ cho lão làm gì?

– Từ nhỏ ta nghe gia gia kể chuyện Sử Khả Pháp tử thủ Dương Châu kháng Thanh, không ngờ Dương Châu có từ đường của lão, vậy thì không thể không đi rồi. Nhưng ta có chút cảm giác kỳ quái, lão ta là trung thần của đại Minh mà sao triều Thanh cho phép Dương Châu lập từ?

– Đó chính là chỗ thông minh của Thanh triều, bọn họ đại sát mười ngày ở Dương Châu, nhưng vẫn không giết hết lão bá tính. Giết người càng nhiều thì lão bá tính càng hận bọn họ.

Nhưng kiến lập ngôi từ đường này rồi thì có rất nhiều người cam nguyện làm thuận dân của bọn họ.

Sử Công từ cách Sở gia không xa lắm, nên sau nửa canh giờ bọn họ đã đến nơi rồi. Phía trước là một ngôi từ đường uy nghi đồ sộ, đại môn sơn son thếp vàng, bên trong tỏa khói hương nghi ngút, du khách liên tục ra vào thưởng lãm.

Sở Thiên Thư và Tề Tấu Ngọc định cất bước vào trong thì bỗng nhiên nghe một tràng cười khanh khách từ phía sau, tiếp theo là giọng lanh lảnh của một thiếu nữ: