Hồi 13 – Không còn đường đi

Mười bốn tháng chín, sáng sớm. Trong đại sảnh, không có cửa sổ, cũng không có ánh mặt trời.

Cả một tòa đại sảnh rộng mênh mông, bốn bức tường quét vôi trắng toát, nhưng suốt năm không hề thấy ánh sáng mặt trời.

Ánh đèn thảm đạm, không biết từ đâu chiếu vào.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

– Ngươi muốn thật sao?

Tiểu Mã nói :

– Thật!

Châu Ngũ thái gia hỏi :

– Ngươi sẽ không hối hận?

Tiểu Mã nói :

– Lời nói đã phát ra, không hề hối hận.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

– Được!

Tiếng được vừa thốt xong, anh em Hoàng Nhan đã đấm quyền ra, nắm quyền như sắt còn chưa tới nơi, quyền phong đã chấn động màn nhĩ.

Hoàn Nhan Thiết đấm quyền tay phải vào màn tang bên trái của Tiểu Mã, Hoàng Nhan Cương đấm quyền tay trái vào màn tang bên phải của Tiểu Mã.

Bọn họ chỉ đấm ra mỗi người một quyền, hợp sức hai cái đấm đó, đã gần đến ngàn cân.

Tiểu Mã không cử động.

Quyền nhanh phải mạnh, quyền mạnh phải nhanh.

Hai cú đấm đã gần đến ngàn cân, dĩ nhiên là nhanh như điện xẹt, lực lượng phát ra, như ngựa hoang thoát cương, tên đã rời khỏi cung, không thể nào thu lại được.

Tiểu Mã đã nhắm đúng điểm đó.

Y không phải là hạng người có cơ tâm, nhưng kinh nghiệm đánh nhau của y cực kỳ phong phú.

Y đã không động đậy, hai cú đấm đó dĩ nhiên là lấy hết toàn lực ra.

Chính lúc đó, y bỗng như con cá vuột khỏi ra ngoài.

Y cơ hồ cảm thấy quyền phong đụng tới mặt của mình.

Y chờ cho đến lúc cuối cùng, trong khoảnh khắc sống chết đó, rồi mới chịu cử động. Trừ kinh nghiệm ra, còn phải cần biết bao nhiêu là dũng khí!

Chỉ nghe phùng lên một tiếng, hai nắm tay đụng vào nhau, nắm tay bên phải của Hoàng Nhan Thiết, đánh trúng ngay vào nắm tay trái của Hoàng Nhan Cương.

Không ai hình dung ra được tiếng động ấy ghê rợn ra sao.

Trừ tiếng động hai nắm tay đụng vào nhau ra, còn xen lẫn vào tiếng xương bị gãy nát.

Nhưng hai gã đại hán khổng lồ như trong thần thoại, không hề phát xuất ra một tiếng động.

Bọn họ vẫn còn là hai hòn núi đứng đó, gương mặt rằn ri đã nhăn nhúm lại vì đau đớn, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa ra, nhưng bọn họ ngay cả hừ lên một tiếng cũng không.

Tiểu Mã thân hình vừa trượt ra, y bỗng xoay người lại, đấm một quyền vào sườn bên phải của Hoàng Nhan Thiết.

Hoàng Nhan Thiết không hề ngã gục xuống.

Y còn một nắm tay, lập tức vung tay lên đở.

Nắm tay của Tiểu Mã không hề có biến hóa hay tránh né, y là người mau mắn, y thích đánh ra những chiêu thức mau mắn.

Lại thêm một tiếng phùng vang lên, hai nắm tay đụng nhau, tiếng động lại càng đáng sợ, lại càng thảm liệt.

Thân hình của Tiểu Mã bay lên, búng lộn người lại hai vòng rồi mới đáp xuống.

Hoàng Nhan Thiết vẫn còn chưa ngã gục xuống.

Nhưng hình như y cũng đứng không vững.

Toàn thân của y vì đau đớn mà quằn người lại, mồ hôi từng giọt như hột đậu chảy ròng ròng xuống đất.

Hai nắm tay của y thỏng xuống, xương tay đã hoàn toàn bị gãy vụn.

Nhưng y vẫn còn chưa hừ lên một tiếng.

Y thà chết cũng không chịu mất mặt, không thể để mất mặt chủ nhân của mình, dù y có chết đi, cũng đứng đó mà chết.

Tiểu Mã nhịn không nổi khen lên :

– Hảo tiểu tử.

Hoàng Nhan Cương trợn tròn cặp mắt nhìn y, bước từng bước từng bước một lại.

Y còn có một nắm tay.

Y còn muốn liều mạng!

Nhánh quân đơn độc còn đang phấn đấu, chưa chết tới người cuối cùng, còn chưa chịu hàng, bởi vì họ có dũng khí, họ có một lòng trung quân ái quốc.