Hồi 14 – Giết người đền mạng

Gương mặt của Thường Vô Ý xanh lè, không có một chút biểu tình.

Tiểu Mã nói :

– Mau chùi sạch máu trên lưỡi kiếm của ngươi.

Thường Vô Ý hỏi :

– Tại sao?

Tiểu Mã nói :

– Bởi vì nếu ta giết không được ngươi, ngươi sẽ giết ta, ta không muốn để cái thanh kiếm còn có vấy máu của chó đó đâm vào cổ họng của ta, ta chưa từng ăn cả đến thịt chó.

Thường Vô Ý nói :

– Có lý.

Y chùi lưỡi kiếm ngay vào chiếc giao ỷ bằng da hỗ.

Tiểu Mã thì đã quay người lại đối diện với bức rèm nói :

– Không được, nhất định không được.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

– Chuyện gì không được?

Tiểu Mã nói :

– Tôi không thể giết y được.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

– Tại sao?

Tiểu Mã nói :

– Bởi vì tôi sực nhớ ra một chuyện.

Châu Ngũ thái gia hỏi :

– Chuyện gì?

Tiểu Mã nói :

– Nơi đây của ông, quy củ là giết người đền mạng.

Châu Ngũ thái gia nói :

– Đúng vậy.

Tiểu Mã nói :

– Y giết, không phải là người, mà là chó.

Một người nếu đã tự thừa nhận mình là chó, người khác sao còn muốn xem y là người nữa?

Tiểu Mã nói :

– Tôi nghĩ, chắc nơi đây của ông không có quy củ “giết chó đền mạng” phải không?

Bất kỳ nơi nào cũng không thể có thứ quy củ nào như vậy.

Châu Ngũ thái gia bỗng cười lớn, bức rèm lại lung lay lên một trận, đồng thời tiếng thanh la lại nổi lên.

Cửa mở lớn ra.

Bốn người đi trước hai chiếc kiệu, bước vào trong, sau kiệu còn có hai người đi theo.

Hai người đi sau là Hương Hương và Trương Lung Tử, trong kiệu dĩ nhiên là hai chị em họ Lam.

Châu Ngũ thái gia nói :

– Các ngươi quả thật không hổ là bạn bè tốt với nhau, bất kể ra sao, ta cũng phải cho các ngươi được gặp nhau một lần trước đã.

Tiểu Mã rất muốn hỏi :

– Gặp xong rồi sẽ ra sao?

Nhưng y không hỏi.

Y đã cảm thấy được, chuyện này hình như không đơn giản có vậy, hình như trong đó còn rất nhiều nhiêu khê, đều là những chuyện ngoài ý liệu của y trước khi lên núi.

Hiện tại y đã lên đây, hình như y đã cưỡi trên lưng cọp.

Đây là chuyện tự y cam lòng tình nguyện, y chỉ còn biết ngồi trên lưng cọp, đợi xem biến hóa sẽ đi tới đâu.

Dù y có bị cọp nuốt chững đi cả thịt lẫn xương, y cũng chỉ còn có nước nhận mệnh vận của mình.

Nhưng y nhất định không thể lấy mắt nhìn những người bạn bè mà y kéo lên lưng hỗ cũng bị nuốt chững không còn thân xác.

May mà hiện tại y vẫn còn một mạng sống.

Bất kể chuyện sẽ biến hóa như thế nào, y đều chuẩn bị đem mạng mình ra hiến cho bạn bè, hiến cho người thân yêu của mình.

… Chỉ cần chết đáng giá trị, chết thì đã sao!

… Nhưng nếu vì bạn bè của mình, vì người thân yêu của mình, dù mình có sống thêm được một ngày thôi, cũng nhất dịnh không chết được.

… Vì vậy hiện tại y còn chưa chết được, y còn muốn sống vì bọn họ phấn đấu cho tới cùng.

Hương Hương đi rất chậm, hiển nhiên cô rất suy nhược.

Trương Lung Tử không xa cô một bước, y vẫn đi sát một bên cô, ánh mắt không hề rời khỏi người cô.

Nhưng cô ngay cả nhìn cũng không nhìn y nửa mắt, làm như bên cạnh mình không có một người nào như vậy.

Y chẳng màng.

Người y quan tâm là cô, không phải là chính mình.