Hồi 14 – Lò sát sinh

Hai mươi bốn tháng hai.

Trường An.

Trước rạng đông.

Bầu trời một màn hắc ám, hắc ám nhất so với bất kỳ lúc nào trong ngày. Cao Tiệm Phi một mình ngồi trong hắc ám, lạnh đến mức cả máu cũng phảng phất đã đông đặc.

“Ta không sai”. Chàng một mực không ngừng tự nhủ:

“Ta không làm gì sai đối với Châu Mãnh, cũng không làm gì sai đối với nàng, ta không sai”.

Bản thân của “yêu” tịnh không sai. Vô luận bất cứ người nào yêu một người khác đều không sai trái.

Lúc chàng yêu Điệp Vũ căn bản không biết Điệp Vũ là nữ nhân của Châu Mãnh, chàng cả tưởng cũng không tưởng đến bao giờ.

Nhưng mỗi khi chàng nhớ đến biểu tình của Châu Mãnh lúc nhìn Điệp Vũ, trong tâm chàng lại có nỗi hối hận tiếc nuối như dao cắt.

Cho nên chàng đã đi.

Chàng vốn cũng muốn phóng tới, ôm lấy Điệp Vũ giữa vũng máu, bỏ hết tất cả, ôm lấy nữ nhân duy nhất trong đời chàng, chiếu cố nàng cả đời, yêu nàng cả đời, không cần biết chân nàng có cụt chân hay không vẫn yêu.

Nhưng Châu Mãnh đã phóng tới trước ôm lấy nàng, cho nên chàng lẳng lặng bỏ đi.

Chàng chỉ còn nước bỏ đi.

— Chàng có thể đi bao xa ? Nên đi đến nơi nào ? Phải đi bao xa mới có thể quên những chuyện này ?

Những câu hỏi đó có ai có thể trả lời cho chàng ?

Khoảng cách cho đến lúc trời sáng càng gần, mặt đất phảng phất càng tăm tối.

Tiểu Cao nằm dài, nằm trên mặt đất phủ tuyết giá buốt, ngửa mặt nhìn khung trời hắc ám.

Sau đó chàng nhắm mắt lại.

— Mở mắt trừng trừng cũng chỉ có thể nhìn thấy một màn hắc ám, nhắm mắt lại làm chi ?

“Làm như vậy có thể chết đó”. Chàng mới nhắm mắt lại, đã nghe thấy một người lạnh lùng nói:

“Mùa đông năm nay trong thành Trường An tối thiểu cũng có bốn năm người đã bị chết cóng, cóng lạnh đến mức còn cứng hơn cả đá, cả chó hoang cũng không nhai nổi”.

Tiểu Cao không lý gì đến y.

— Sống đã khổ nhọc như vậy, chết thì đã sao ?

Nhưng người đó lại khơi khơi không để cho chàng chết.

Hàm dưới của chàng đột nhiên bị banh ra, đột nhiên cảm thấy một thứ nước cay cay nóng nóng chui vào yết hầu mình, chảy vào bao tử.

Trong bao tử chàng lập tức giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, khiến cho toàn thân chàng ấm áp trở lại.

Chàng mở mắt, nhìn thấy một người đang ngồi trước mặt như một thạch tượng, trong tay khiêng một cái hòm.

Một người không bình phàm, một cái hòm không bình phàm.

Người đó nếu quả muốn người ta sống dậy, vô luận là ai đều khó lòng chết được, cũng như nếu y muốn người ta chết, vô luận là ai đều khó lòng sống sót.

Tiểu Cao minh bạch điểm đó.

“Rượu ngon”. Chàng nhảy bật dậy, tận lực làm ra vẻ không để ý gì:

“Hồi nãy có phải ngươi cho ta uống rượu Hỗ Châu Đại Khúc ?

– Hình như vậy.

“Chuyện như vậy ngươi không giấu được ta đâu, lúc người khác còn bú là ta đã bắt đầu uống rượu”. Tiểu Cao cười lớn, chừng như thật sự cười rất khoan khoái:

“Có người trời sinh là anh hùng, có người trời sinh là kiếm khách, còn có những người trời sinh là tửu quỷ”.

“Ngươi không phải là tửu quỷ”. Người đó lạnh lùng nhìn Tiểu Cao:

“Ngươi là tên khốn nạn”.

Tiểu Cao lại cười lớn:

– Khốn nạn thì khốn nạn, khốn nạn và tửu quỷ có gì là khác chứ ?

– Có một điểm khác biệt.

– Điểm gì ?

– Ngươi nhìn là biết.

“Nhìn cái gì ?” Tiểu Cao hỏi:

“Đi đâu nhìn ?”.

Người đó bỗng kéo chàng theo, mang chàng phóng người ba lên, vượt qua vô số nóc nhà mới dừng chân.