Hồi 15 – Bí mật trong chiếc kiệu

– Giết!

Chữ “giết” vừa buông ra, bốn gã đại hán mặc áo đen đeo đao sáng loáng lập tức rút đao ra.

Bốn thanh đao, hai thanh kiếm, đồng thời đâm vào chiếc kiệu, phân biệt từ bốn phía cùng đâm vào.

Người trong kiệu dù có né qua bất cứ bên nào, cũng đều né không khỏi, dù y là một tay hảo hán như hỗ dữ, như rồng bay, cũng khó lòng mà tránh khỏi.

Huống gì người trong kiệu là một người bệnh gần chết, mạng sống như mành treo chuông, ngay cả bàn tay còn chưa nhấc lên được.

Cả người Lam Lan đã mềm nhũn ra, cô lấy hai bàn tay che mắt lại.

Người trong kiệu là em của cô, bốn thanh đao, hai thanh kiếm đâm vào, máu của em cô sẽ phun ra làm ướt đẫm chiếc kiệu.

Dĩ nhiên cô không thể nhìn, cô không dám nhìn.

Kỳ quái là, bàn tay cô lại còn để hé ra một kẽ hở, còn lén nhìn trong kẽ hở ra.

Cô không thấy có máu, cũng không nghe có tiếng hô thảm thiết.

Đao kiếm đâm thủng vào, trong kiệu vẫn không có một tí phản ứng gì, sáu người bên ngoài kiệu đều biến hẳn sắc mặt, tay chân cứng đờ cả ra.

Chỉ nghe có mấy tiếng cách cách cách vang lên, sáu người đồng thời lui lại, đao kiếm lại được rút ra khỏi kiệu.

Bốn thanh khoái đao làm bằng thép ròng đã bị bẻ gãy, hai thanh kiếm của Linh Lung song kiếm cũng bị gãy còn thừa phân nửa.

Châu Ngũ thái gia cười nhạt nói :

– Quả thật không ra khỏi tiên liệu của ta, quả là hảo công phu!

Ông ta bỗng hét lên :

– Phóng tên!

Tiếng giây cung đồng thời bựt bựt vang lên, tên bay loạn xạ ra, như phi hoàng như mưa rào lại, cắm sâu vào trong kiệu.

Trong kiệu vẫn còn không có tí phản ứng, mấy chục mũi tên bỗng từ trong kiệu rớt ra, mỗi cái chỉ còn thừa một nửa.

Còn mũi tên đâu?

Chỉ nghe xẹt một tiếng vang lên, mười tia sáng lạnh từ chiếc kiệu bay ra, nhắm vào hàng thứ nhất cửa sổ bên tay trái của bức rèm.

Phía sau cửa sổ lập tức có tiếng hô thảm thiết vọng ra, máu tươi vọt ra xối xả.

Biến chuyển ấy, ai ai cũng đều thấy, Tiểu Mã cũng thấy, trong lòng y không biết nổi lên cảm giác ra sao.

Bây giờ y mới biết, bọn họ đổ máu đổ mồ hôi, liều mạng để bảo vệ cho người này, nhưng chính y, y mới chân chính là một tay cao thủ, võ công còn cao hơn người khác tưởng tượng không biết bao nhiêu.

Y thật tình nghĩ không ra, tại sao người này lại giả làm thành người bệnh sắp chết làm gì?

Tại sao lại muốn núp vào trong kiệu?

Y cố ý để cho bọn Tiểu Mã bảo vệ y qua núi, cốt ý để làm gì?

Châu Ngũ thái gia bỗng lại hét lên :

– Ngừng tay!

Tiểu Mã lập tức ngừng tay.

Y vốn không muốn liều mạng đánh nhau môt cách hồ đồ như vậy.

Y bỗng phát hiện ra, những chuyện mình làm mấy ngày nay, thật giống như một con lừa bị bịt mắt do người ta kéo qua kéo lại.

Thường Vô Ý cũng đã ngừng tay.

Tâm tình của y cũng không khác gì lắm với Tiểu Mã.

Châu Ngũ thái gia nói ra điều gì là mệnh lệnh, dĩ nhiên bọn thuộc hạ của ông ta lại càng không dám không ngừng tay.

Đại sảnh lập tức lại biến thành một màn yên lặng như chết. Một hồi thật lâu, mới nghe có tiếng Lam Lan thở nhẹ ra nói :

– Tôi đã khuyên các người nãy giờ rồi, đừng có đi chọc y nổi giận lên, tại sao các người không chịu nghe?

Người trong kiệu còn đang ho sù sụ lên.

Châu Ngũ thái gia cười nhạt nói :

– Thần long đã thấy đầu rồi, các hạ còn gì mà phải làm bộ giả bệnh?