Hồi 16

Chiều hôm ấy, thành Đăng Phong cực kỳ náo nhiệt. Tất cả những cao lâu phạn điếm dọc phố chính đều đầy nghẹt khách giang hồ, tiếng cười nói vang dậy cho đến tận nửa đêm.

Nhờ việc tiệc mừng bày ở nhiều địa điểm nên Nhân Diện Hầu không phải ngồi lâu một chỗ, chàng chỉ uống vài chung rồi cáo từ, mượn cớ đi sang nơi khác. Nhờ vậy mà Tử Khuê không say lắm, đầu canh hai đã về Đoàn gia trang. Du Vinh trong cương vị phó hội chủ, đã ở lại cùng mấy chục thuộc hạ để tiếp đãi quần hùng.

Đoàn gia trang rất rộng lớn, phòng ốc, tiểu viện nhiều như bát úp. Lý do là vì chủ cũ Đoàn đại phú muốn học đòi làm Mạnh Thường Quân, chứa cả ngàn thực khách trong nhà. Nhưng có lẽ người thời nay ăn nhiều uống đậm hơn cổ nhân, chỉ sau một năm, Đoàn lão đã kham không nổi, đuổi cổ tất cả. Cuối cùng, máu đỏ đen đã làm họ Đoàn sạt nghiệp, phải bán cả cơ ngơi đồ sộ này đi.

Giờ đây Đoàn gia trang trở thành tài sản của Hầu phủ. Và dĩ nhiên, chủ nhân của nó phải được ở phòng tốt nhất.

Tử Khuê và bọn thủ hạ chiếm trọn một dãy nhà hướng bắc, trong quần thể Tứ hợp viên. Phe Quách gia trang thì ở dãy đông sương. Còn khách hàng là Giang Nam Nhất Kiếm Phó Thái Xung thì được bố trí ở dãy hướng tây. Bốn mươi cao thủ Bảo An Hội canh gác cẩn mật đã khiến lão tạm yên lòng.

Hộ tống chủ nhân về đến nơi, anh em họ Từ giao Tử Khuê cho Tống Tiểu Tinh hầu hạ rồi đi kiểm tra việc tuần phòng.

Đã quá quen thuộc nên Tử Khuê thản nhiên để Tiểu Tinh cởi y phục của mình. Lòng rất khoan khoái khi được trút bỏ chiếc mặt nạ chết giẫm, nó đã làm sống mũi chàng bị đau.

Khá mệt mỏi, Tử Khuê ngồi dựa thành bồn tắm, ngâm mình trong làn nước ấm thơm tho. Chàng nhắm mắt lại hồi tưởng quá khứ, để mặc Tiểu Tinh kỳ cọ, gội đầu cho mình.

Thích được người khác tắm giùm là một bản năng xuất phát từ khoảng thời gian thơ ấu, trong vòng tay mẹ chứ không phải là một thú vui xa xỉ. Tử Khuê cũng vậy, chàng cảm thấy rất thư thái dưới sự chăm sóc của Tiểu Tinh. Lúc còn ở Quách gia trang, Dịch Tái Vân luôn giành lấy việc tắm cho chồng, không để bọn nô tỳ làm. Phu thê nồng thắm nên thường đùa giỡn, rốt cuộc Tái Vân ướt sạch. Thân hình tuyệt mỹ của đông Nhạc Tiên Hồ và ánh mắt tình tứ đầy mê hoặc của nàng như mời gọi cuộc ái ân cháy bỏng. Tử Khuê thầm hổ thẹn vì hiểu rằng mình đã không công bằng khi yêu mến Tái Vân hơn cả Thiên Kim, Tống Thụy hoặc Thanh Chân.

Chàng nhớ nhung da diết, muốn chạy ngay đến dãy đông sương, quỳ lạy từ mẫu và ôm lấy thê thiếp. Nhưng lúc tối, Lục Mạo Chân nhân đã luôn theo sát chàng và dặn dò đủ điều. Ông bảo rằng vận số chàng đang rất hắc ám, nếu để lộ thân phận thực sẽ mang họa ngay. Ông khuyên chàng nên ẩn nhẫn đóng vai Ngân Diện Hầu, chờ tiêu diệt xong Long Vân Tú Sĩ Quảng Chiêu Phong. Họ Quảng còn lợi hại hơn Xoa Lạp cốc chủ bội phần và chính là ma vương xuất thế!

Tử Khuê vô cùng thất vọng xong chẳng dám cãi lời lão. Ân sư chàng, Vu Mộc Chân Nhân tuy lớn tuổi hơn song rất kính trọng Lạc Mạo, xem lão ta như bậc thần tiên nắm được thiên cơ

Càng khó gặp thì càng khao khát, vẻ thanh tân lồ lộ cùng mùi da tịt nồng nàn của Tái Vân và Thiên Kim như hiển hiện. Bất giác Tử Khuê động tình… Chợt nhớ ra sự có mặt của Tiểu Tinh, Tử Khuê giật mình mở mắt nhìn nàng với vẻ thẹn thùng.