Hồi 17 – Trên cao lạnh không chịu nổi

Hai mươi lăm tháng hai, khoảng canh ba.

Trường An.

Mỗi một đêm đều có canh ba, canh ba của mỗi một đêm đều mang theo cái đẹp vừa thê lương, vừa thần bí.

Canh ba mỗi một đêm phảng phất là lúc khiến cho người ta tiêu hồn nhất trong ngày.

Trác Đông Lai đang ngồi thu mình trong áo hồ cừu, lẳng lặng rót mỹ tửu, thoảng vọng tiếng trống canh truyền đến từ xa xăm, giữa đêm khuya canh ba khiến cho người ta tiêu hồn đó, hắn có thể coi là người khoan khoái nhất trong thành Trường An.

Đối thủ của hắn đều đã bị đánh bại, chuyện hắn muốn làm đều đã hoàn thành, đương kim thiên hạ còn có ai có thể tranh phong với hắn ?

Có ai biết trong tâm hắn có thật khoan khoái như trong tưởng tượng của người ta không ?

Hắn cũng đang tự hỏi mình.

— Hắn đã không giết họ Tư Mã, tại sao lại phải đánh bại họ Tư Mã ? Tại sao phải đánh bại thần tượng anh hùng mà chính hắn đã tạo thành ? Có phải chính hắn cũng thất vọng như anh hùng thiên hạ không ?

Hắn vô phương hồi đáp.

— Hắn đã không giết họ Tư Mã, tại sao không sách tính thành toàn cho y ? Tại sao không lẳng lặng bỏ đi ?

Trác Đông Lai cũng vô phương hồi đáp.

Hắn chỉ biết một đao đó tịnh không thể dùng lưỡi đao chém xuống, tuyệt không thể để Tư Mã Siêu Quần chết trong tay hắn:

chính như hắn không thể tận tay giết chết mình vậy.

Trên một phương diện mà nói, con người hắn đã có một bộ phận dung nhập vào thân thể của Tư Mã Siêu Quần, trong thân thể hắn cũng có một bộ phận đã bị Tư Mã Siêu Quần thay thế.

Nhưng hắn tin rằng, cho dù không có Tư Mã Siêu Quần, hắn cũng sống còn như xưa, Đại Tiêu Cục cũng tiếp tục tồn tại như xưa.

Uống đến chén thứ tư, tâm tình của Trác Đông Lai mới thật sự khoan khoái, hắn chuẩn bị uống thêm một chén nữa trước khi lên giường.

Lúc hắn rót chén rượu đó, tâm hắn đột nhiên chìm đắm, tròng mắt đột nhiên co thắt.

Hắn đột nhiên phát hiện cái hòm đặt dưới đèn đã biến mất.

Xung quanh đêm ngày đều có người luân phiên thủ vệ, không ai có thể dễ dàng tiến vào gian tiểu ốc này của hắn, cũng không ai biết cái hòm bình phàm cũ kỷ đó là kiện vũ khí bí mật đáng sợ.

Có người nào dám mạo hiểm sinh mệnh đến đây đem cái hòm đó đi ?

“Cách” một tiếng, chén thủy tinh trong tay Trác Đông Lai đã vỡ vụn, hắn đột nhiên phát hiện mình rất có thể đã làm sai một chuyện, đột nhiên nhớ đến biểu tình của Trác Thanh trước lúc lâm tử.

Sau đó hắn nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa.

– Vào đi.

Một thiếu niên tráng kiện vai rộng mặt mày vuông vức lập tức đẩy cửa bước vào, y phục chỉnh tề, thái độ nghiêm túc thành khẩn.

Đại Tiêu Cục quy mô rộng lớn, mỗi một công việc, mỗi một hành động đều có người chia nhau phụ trách, người trực tiếp nghe lệnh của Trác Đông Lai tịnh không nhiều, cho nên thuộc hạ cấp dưới trong tiêu cục có thể gặp hắn mặt đối mặt cũng không nhiều.

Trác Đông Lai trước đây tịnh chưa chú ý đến người trẻ tuổi đó, nhưng hiện tại lập tức đã đoán ra gã là ai.

“Trịnh Thành”, Trác Đông Lai trầm mặt:

“Ta biết ngươi gần đây đã theo Trác Thanh lập công, nhưng ngươi cũng nên biết nơi đây không phải bất cứ người nào đều có thể tùy tiện đi vào”.

“Đệ tử biết”. Trịnh Thành cung kính thành khẩn:

“Nhưng đệ tử không thể không vào”.

– Sao vậy ?

“Năm ngày trước, Trác Thanh đã nhận đệ tử làm thuộc hạ của y, do y trực tiếp chỉ huy”. Trịnh Thành đáp: