Hồi 18 – Người ăn muối

Tối hôm nay, Mã Như Long như thường lệ nằm dưới đất bên cạnh giường, nhưng y không ngủ được.

Tạ Ngọc Luân cũng không ngủ được, Mã Như Long bỗng nghe cô gọi y:

– Này, ngươi ngủ chưa vậy ?

– Chưa ngủ.

Người đã ngủ thì hẳn không trả lời.

Tạ Ngọc Luân lại hỏi:

– Tại sao ngươi không ngủ được ? Có phải ngươi đang nghĩ đến người khách kia chăng ?

Mã Như Long cố ý hỏi:

– Nghĩ sao ?

– Chủ đất họ Đào kia đã từng luyện võ, ngươi nghĩ ngày xưa y có phải từng là giang hồ đại đạo, mà người đến mua muối kia là đồng đảng ngày xưa của y, họ đến đây có thể nào là để chuẩn bị một vụ cướp chăng ?

– Trong tiệm tạp hóa này có gì đáng để cướp ?

– Có một thứ.

– Thứ gì ?

– Ta.

– Cô cho là họ sẽ cướp cô ?

Lần này Mã Như Long không có ý cười, vì y cũng nghĩ điều này không phải hoàn toàn vô lý.

Tạ Ngọc Luân bỗng thở dài:

– Có thể ngươi quả thật không biết ta là ai, nhưng ngươi phải tin rằng nếu ta rơi vào tay kẻ ác …

Cô không nói tiếp, như thể đã nghĩ đến nhiều hậu quả rất đáng sợ. Qua một lúc sau, cô khẽ nói:

– Tuy ta không đoán ra tại sao ngươi lại đối xử với ta như thế này, nhưng qua nhiều ngày nay ta đã nhận ra ngươi không phải kẻ xấu, do đó ngươi nhất định phải giúp ta dò ra lai lịch người kia.

– Ta dò như thế nào ?

Tạ Ngọc Luân bỗng cười nhạt:

– Ngươi tưởng ta không nhìn ra ngươi cũng là người có võ hay sao ? Cho dù bây giờ ngươi là chủ tiệm tạp hóa, nhưng lúc trước nhất định có đi lại trên giang hồ, mà nhất định là một người rất nổi tiếng, bởi ta nhận thấy võ công không tệ lắm.

Mã Như Long im lặng. Một cao thủ đã luyện võ hơn mười mấy năm, có những điều không giống người thường. Y tin rằng Tạ Ngọc Luân chắc chắn có thể nhận ra chỗ khác biệt, vì mỗi ngày cô đều quan sát y. Cô chẳng có chuyện gì khác để làm, cũng chẳng có thứ gì khác để ngắm.

Tạ Ngọc Luân lại nhìn y chăm chú:

– Nếu ngươi không giúp ta chuyện này , thì ta …

– Thì cô làm gì ?

– Ta sẽ tuyệt thực, không uống nước, ta đã chán sống rồi!

Đây đúng là một tuyệt chiêu, Mã Như Long đương nhiên không thể để mặc nàng nhịn đến chết. Y thở dài nói:

– Cô muốn ta lúc nào đi ?

– Đi bây giờ.

Cô nghĩ một chút, nói thêm:

– Ngươi có thể thay áo màu đen, kiếm khăn đen che mặt, nếu lỡ bị người phát giác đuổi theo, thì ngươi nhớ kỹ chớ chạy thẳng về đây, ta cũng biết ngươi không muốn cho người khác nhận ra lai lịch của ngươi.

Cẩn trọng giang hồ, xem ra cô biết rành hơn cả y.

Tạ Ngọc Luân lại nói:

– Ngươi phải làm theo lời ta, những điều này ta chưa bao giờ làm thử, nhưng có người lịch duyệt giang hồ đã chỉ ta như vậy.

Cô lại thở dài:

– Ta cam chịu dở sống dở chết trong tiệm tạp hóa này chỉ vì ta tin rồi cũng có ngày có người đến kể cho ta nghe đầu đuôi câu chuyện này, vì thế ngàn lần vạn lần ngươi không thể để người truy đuổi tìm về đến đây, nếu không cả hai chúng ta sẽ chết chắc.

Mã Như Long chỉ biết nghe và gượng cười. Cả đời y chưa bao giờ làm chuyện lén lút do thám, nhưng lần này y phải đi.

Đêm đã khuya, những nhà nghèo vì ban ngày làm việc mệt nhọc, vì muốn nghĩ ngơi sớm, vì tiết kiệm dầu thắp đèn, vì muốn hưởng một khoái lạc duy nhất mà họ có thể hưởng được, vì đủ các lý do, họ thường đi ngủ sớm. Con hẻm tối đen không đèn, cũng không người.