Hồi 18 – Nhà kỳ lạ, tường vây năm vòng không cửa ngõ. Khách quái dị, đến từ bốn phía trộm khố ngân

Không bao lâu, Thừa Chí và các hảo hán đã tới thành phố Bắc Kinh. Lúc ấy mùa thu vừa qua, tiết đông mới tới, Thừa Chí đưa tiền cho Hồng Thắng Hải mua một căn nhà ở phố lớn. Vì định làm thân với một vài vương tôn công tử để làm nội ứng cho Sấm Vương, nên phải trang hoàng cho lịch sự.

Ngày hôm đó, Thanh Thanh đang chỉ huy bọn người nhà quét dọn bố trí bận rộn khôn tả. Thừa Chí một mình đi dạo chơi các phố lớn trong nội thành. Đi tới một nơi, chàng thấy có rất nhiều lính coi kho bạc của Bộ Hộ tay cầm khí giới canh gác cẩn mật.

Nghe những người đứng xem nói, chàng mới hay tiền thuế má ở miền Nam vừa vận tải đến, đang gởi vào trong kho ngân khố. Chàng nghĩ, số vàng bạc này là huyết mạch căn bản của vua Sùng Chính đây. Vừa nghĩ, chàng lảng ra đằng xa để quan sát đường lối vào ngân khố, thì bỗng trông thấy hai cái bóng đen ở trên mái nhà ngân khố nhảy lên, thân pháp nhanh nhẹn vô cùng, chỉ trong chớp mắt đã lẩn khuất về phía Đông bắc rồi.

Ngạc nhiên vô cùng, Thừa Chí nghĩ: “Ban ngày ban mặt thế này, chẳng lẽ có người dám trộm cắp tiền bạc của ngân khố hay sao? Ta phải đuổi theo xem hai người đó là anh hùng hảo hán của bang phái nào mới được!”

Nghĩ đoạn, chàng liền chạy theo về phía Đông bắc, thấy bóng người đã mất hút nhưng phía đó chỉ có một con đường thôi, chàng vội giở khinh công do Mộc Tang đạo trưởng truyền dạy cho, chạy nhanh như ngựa phi, chỉ đuổi theo giây phút đã trông thấy hai người đang chạy ở phía đằng trước. Sợ chúng hay biết, chàng chạy rất nhẹ chân, nhưng vẫn nhanh như cũ.

Một lát sau, chàng chỉ còn cách hai người kia độ một trượng thôi. Nhìn kỹ, chàng mới hay hai người nọ rất bé nhỏ, mặc áo đỏ, trên đầu có hai cái đuôi sam nho nhỏ. Chúng là hai thằng nhỏ trạc độ mười ba, mười bốn thôi. Mỗi tên khuân vác hai túi đồ trên vai, có vẻ khá nặng nề, chắc là tiền bạc của ngân khố cũng nên? Tuy chúng ít tuổi như thế, khuân vác hai túi đồ khá nặng, mà vẫn còn chạy nhanh như bay, thật là hiếm có.

Không bao lâu, hai thằng bé áo đỏ đã chạy tới chân thành, Thừa Chí nghĩ: “Xem chúng bay ra ngoài thành bằng cách nào?”

Ngờ đâu, chúng không ngừng bước, cứ thế xông thẳng ra ngoài cửa thành. Bọn lính canh gác cổng thành chỉ thấy thoáng một cái, hai cái gì đo đỏ đã ở bên cạnh lướt qua, đang kinh ngạc thì lại thấy một cái bóng xám lướt qua, ra khỏi cổng thành còn nhanh hơn hai cái bóng đỏ kia. Chờ tới bọn lính định thần trông thấy rõ hai cái bóng đỏ là hai đứa bé và một người đàn ông mặc áo màu xám thì ba người đã chạy thật xa rồi.

Nhờ khinh công lợi hại, Thừa Chí theo dõi bấy nhiêu lâu mà hai thằng bé không hay biết gì cả. Ra khỏi thành chạy thêm bảy, tám dặm đường, hai thằng nhỏ tới một căn nhà lớn, liền nhảy ngay vào.

Tới gần, Thừa Chí thấy căn nhà đó xung quanh xây một bờ tường đen cao chừng hai trượng, nhưng không có cửa ngõ. Bờ tường đó sơn đen, trông rất ghê rợn và kỳ lạ. Nhứt là nhà không cửa ngõ, thật thiên hạ hiếm có. Lòng hiếu kỳ thúc đẩy, nhảy luôn vào bên trong, không ngờ chân tường bên trong lại sâu hơn bên ngoài ba thước. Nghĩa là bên ngoài từ chân lên tới bờ tường cao hai trượng nhưng bên trong thì cao những hai trượng ba. Nếu không có võ công tuyệt đỉnh thì chàng đã bị ngã lăn đùng ra rồi. Bên trong lại có một bờ tường màu trắng xây xung quanh nhà như bên ngoài, nhưng cao hơn tường ngoài ba thước.