Hồi 18 – Nhất kiếm quang hàn

Hai mươi sáu tháng hai.

Trường An.

Cao Tiệm Phi đang đợi.

Trịnh Thành nói với chàng:

– Trác tiên sinh tạm thời còn chưa thể gặp ngươi, nhưng ông ta nói ngươi có thể đợi ở đây.

Tiểu Cao mỉm cười:

– Ta có thể đợi.

Nụ cười của chàng vừa ôn hòa, vừa bình tĩnh:

– Ta có thể bảo đảm với ngươi, ngươi nhất định chưa từng gặp qua một người có thể đợi chờ như ta.

– Ồ ?

“Bởi vì ta nhẫn nại hơn ai hết, có lẽ còn nhẫn nại hơn cả một lão đầu tử tám mươi tuổi”. Tiểu Cao thốt:

“Ta từ nhỏ đã sống trong thâm sơn, có lần vì đợi xem một đóa sơn trà khai hoa, ngươi đoán thử ta đã đợi bao lâu coi ?

– Ngươi đợi bao lâu ?

– Ta đợi trọn ba ngày.

– Sau đó ngươi hái đóa hoa đó xuống cắm trên ngực áo ?

“Ta không hái”. Tiểu Cao đáp:

“Đợi hoa nở xong, ta bỏ đi”.

– Ngươi đợi ba ngày là vì muốn nhìn một chớp mắt lúc hoa nở ?

Chính Trịnh Thành cũng là một người rất nhẫn nại, hơn nữa chừng như hiểu được ý tứ của Tiểu Cao.

“Không cần biết là ngươi đợi cái gì, thông thường đều không thể không có mục đích”. Gã nói với Tiểu Cao:

“Ngươi tuy không ngắt đóa hoa đó, nhưng mục đích của ngươi nhất định đã đạt được, hơn nữa mục đích của ngươi tuyệt không phải đơn thuần chỉ vì muốn xem đóa hoa sơn trà đó nở”.

– Ta còn có thể có mục đích gì khác ?

“Một đóa hoa cũng là một sinh mệnh, giữa một chớp mắt lúc đóa hoa đó nở, cũng là lúc sinh mệnh sinh thành”. Trịnh Thành đáp:

“Một sinh mệnh sinh ra trong sự dưỡng dục của đất trời, biến hóa trong đó tinh vi kỳ diệu làm sao, trên thế gian tuyệt không có bất cứ chuyện gì có thể so sánh được”.

Gã ngưng thị nhìn Trác Thanh:

– Cho nên ta nghĩ thời gian ba ngày của ngươi tịnh không uổng phí, trải qua lần quan sát đó, kiếm pháp của ngươi nhất định tinh tiến không ít.

Tiểu Cao kinh ngạc nhìn gã, một người trẻ tuổi mặt mũi bình bình phàm phàm như vậy xem ra còn thông minh hơn nhiều so với ý tưởng của chàng.

“Chờ đợi người ta càng không thể không có mục đích, ngươi đương nhiên cũng không thể đợi Trác tiên sinh vừa đến là bỏ đi”. Trịnh Thành điềm đạm hỏi Tiểu Cao:

“Lần này mục đích của ngươi là gì ?” Gã không để Tiểu Cao mở miệng, lại nói:

– Câu hỏi này ngươi không cần phải trả lời, ta cũng không muốn biết.

– Đó là tự ngươi hỏi ta, tại sao lại không muốn ta trả lời, lại không muốn biết ?

– Bởi vì một người biết càng ít chuyện càng tốt.

– Ngươi đã căn bản không muốn biết, tại sao lại phải hỏi ?

“Ta chỉ bất quá là đang đề tỉnh ngươi, ta đã có thể hỏi như vậy, Trác tiên sinh nhất định cũng có thể nghĩ như vậy”. Trịnh Thành đáp:

“Đợi đến khi Trác tiên sinh hỏi ngươi câu đó, ngươi tốt hơn hết là có một lý do rất tốt để đáp lời ông ta, hơn nữa phải khiến cho ông ta thỏa mãn, nếu không ngươi tốt hơn hết không cần phải đợi chờ nữa”.

Gã vừa nghiêm túc vừa thành khẩn:

– Người khiến cho Trác tiên sinh cảm thấy thỏa mãn hiện tại còn sống cũng tịnh không nhiều.

Nói xong câu đó, gã bỏ đi, gã tịnh không muốn đợi xem Tiểu Cao đối với câu nói đó của gã có phản ứng gì.

Nhưng đi đến cửa, gã lại quay đầu lại:

– Còn có một chuyện ta quên nói cho ngươi biết.

– Chuyện gì ?

– Trác tiên sinh còn phân phó với ta là, ngươi nếu muốn gì cứ cho ngươi cái đó, không cần biết là ngươi muốn gì cũng được.