Hồi 19 – Anh hùng bất tử (Hết)

Hai mươi bảy tháng hai.

Ngoài thành Trường An, hoang dã cùng sơn.

Còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc trời sáng, giữa đất trời vẫn một màn hắc ám.

Ngoài quang ảnh dưới vô số trản khổng minh đăng bắn rọi, có hai bóng người theo tiếng ca xuất hiện như u hồn, một người ôm tỳ bà, một người thổi tiêu.

Bóng người mông lung, giọng ca ai oán, giữa dư quang phản ảnh, không ngờ đã có thể nhận ra bọn họ chính là nhạc sư đầu bạc đã bán nghệ ở đệ nhất lâu Trường An Cư cái đêm đó, đi theo lão dĩ nhiên là cô gái mù lòa khiến cho người ta vừa nhìn thấy đã muốn tan vỡ cõi lòng.

Bọn họ làm sao có thể bất chợt xuất hiện ở đây ? Có phải có người đặc biệt mời bọn họ đến hát khúc bi ca ?

“Búi tóc ngọc ngà chải vội.

Son phấn lợt lạt điểm trang.

Khói xanh sương tím vây uyển chuyển.

Đường tơ bay bổng vô định”.

Xuâm tằm chưa chết, tơ chưa tận, ngọn nến chưa tàn, lệ chưa khô.

Nhiệt huyết và hào khí của Châu Mãnh đột nhiên trong phút chốc đã hoá thành đường tơ vô định.

Bởi vì hắn lại đã thấy một người.

Trong bóng tối đột nhiên có một người xuất hiện, giống như u linh của hồ điệp trong mộng, khinh sa che mặt, vận vũ y bằng khinh sa mỏng như cánh ve.

Vũ y lất phất.

“Gặp mặt không bằng không gặp.

Hữu tình sao bằng vô tình.

Sênh ca dứt tiếng vừa tỉnh rượu.

Vườn sâu trăng tàn lặng người”.

Vũ y phất phơ như hồ điệp, vũ giả cũng như hồ điệp.

Châu Mãnh không rơi lệ, Châu Mãnh đã không còn lệ, thậm chí cả nhiệt huyết đều đã cạn khô.

Hắn biết nàng không phải là Điệp Vũ, nhưng điệu múa của nàng lại đã lôi hắn nhập vào mộng cảnh hồ điệp. Thật mà không thật, ảo mà không ảo.

Thật ra là thật hay là ảo ?

Là thật thì sao ? Là ảo thì sao ? Sinh mệnh ngắn ngủi tạm bợ như vậy, cảm tình trân quý như vậy, hà tất phải nhận định có thật hay không ?

Để cho hắn đi ! Chuyện gì đều cứ để cho hắn đi ! Theo hồ điệp mà đi, đi là tốt nhất.

Hắn biết hiện tại vô luận là ai đều có thể bạt kiếm đâm chết hắn, nhưng hắn đã không còn để ý lo lắng nữa.

Hắn đã chuẩn bị buông thả hết tất cả.

Tư Mã Siêu Quần lại không để hắn buông thả, ca giả vẫn đang ca, vũ giả vẫn đang múa, Tư Mã Siêu Quần đột nhiên bộc phát phóng tới như một con mèo, muốn bóp chết hồ điệp dưới vuốt sắc của y.

Vũ giả không những không tránh né, trái lại còn nghênh đón, bằng một thứ tư thế múa may lơi dịu nghênh thẳng trước mặt, trước tiên như ánh chớp lướt qua sát cú đánh đó, đột nhiên nói nhỏ hai chữ bên tai y.

Không ai nghe thấy nàng nói hai chữ gì, những mọi người đều nhìn thấy biến hóa của Tư Mã Siêu Quần.

“Đồng đồng”.

Đó là hai chữ nàng nói, hai chữ hoàn toàn không có bất cứ ý nghĩa gì.

“Đồng đồng”.

Vô luận là ai nghe thấy hai chữ đó đều không thể có bất cứ phản ứng gì, nhưng đối với Tư Mã Siêu Quần mà nói, hai chữ đó lại giống như một tia chớp đột nhiên từ trên không đánh xuống.

Giữa một giây phút đó, tất cả mọi động tác của y đột nhiên đình chỉ, thân thể tứ chi cũng đột nhiên cứng ngắc, trong mắt đột nhiên ngập tràn vẻ khủng bố kinh sợ, không tự chủ được mình từng bước từng bước thoái lui.

“Đồng đồng”.

Hai chữ đó giống như một ma chú thần bí trong tích tắc đã nhiếp đoạt hồn phách của Tư Mã Siêu Quần.

Tại sao có thể như vậy được ?