Hồi 19 – Thi độc chưởng tàn ác biết bao. Xuất thiết thủ hiểm độc khôn lường

Thấy người nọ gắp con rít lên ăn, ai nấy đều thất kinh. Ghê tởm quá, Thanh Thanh suýt nôn mửa tại chỗ, vội quay đầu ra phía sau, không dám nhìn nữa.

Còn Thừa Chí và mọi người cũng không ai dám gắp những món ăn đó cả. Thấy ai nấy đều hoảng sợ ghê tởm, người nọ lại càng đắc chí, liền nói với Đơn Thiết Sinh rằng:

– Ngươi là chó săn của phủ nha theo tới đây chắc vì tiền bạc của ngân khố phải không? Hừ, ngươi biết ta là ai không?

Đơn Thiết Sinh đáp:

– Xin thứ lỗi tiểu nhân mắt kém. Chẳng hay các hạ quý tánh danh là gì?

Người nọ cả cười, uống một hớp rượu, lại gắp một con giun nữa lên ăn rồi cười nói:

– Tôi họ Tề, tên Vân Ngao, chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt thì lão huynh biết sao được?

Giật mình, đứng ngay dậy, Đơn Thiết Sinh nói:

– Ủa, thế ra các hạ là Cẩm Y Độc Cái, tiểu nhân nghe đại danh đã lâu rồi.

Thừa Chí xưa nay chưa hề nghe thấy cái tên Cẩm Y Độc Cái ấy bao giờ, nhưng thấy Đơn Thiết Sinh hoảng sợ như vậy, chắc người đó phải là một nhân vật cừ khôi trong giới võ lâm cũng nên. Chàng lại sực nghĩ tới bữa nọ, tên ăn xin này bắt rắn thì võ nghệ của y không có gì đặc biệt lắm, như vậy hà tất phải sợ y một cách quá đáng như thế? Lại thấy Đơn Thiết Sinh nói:

– Quý giáo xưa nay thường hàn đạo ở bốn tỉnh: Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, và Quý Châu, cho nên tiểu nhân không được hân hạnh bái kiến.

Tề Vân Ngao nói:

– Vâng, chúng tôi lên trên Bắc Kinh này mới có mấy tháng nay thôi.

Đơn Thiết Sinh lại nói:

– Tiểu nhân hồi hưu đã lâu. Lần này Tề anh hùng cùng chư vị huynh đệ tới Bắc Kinh, anh em chúng tôi tự biết tiếp đãi thiếu chu đáo, đã làm mích lòng chư vị anh hùng, cho nên mới phái tiểu nhân tới đây xin lỗi.

Nói xong, y vái chào lia lịa. Tề Vân Ngao cứ việc ăn uống, không thèm đáp lễ lại.

Thanh Thanh nghĩ thầm: “Xưa nay bọn công sai vẫn cậy thần cậy thế hà hiếp lương dân, lúc ấy sao bọn chúng hung ác như lang như hổ? Nay gặp phải tay cứng cỏi, y đã chịu quy lụy hèn hạ đến thế rồi! Ta hãy xem kết cuộc ra sao.”

Đơn Thiết Sinh lại nói:

– Anh em chúng tôi thật hồ đồ quá, thất lễ với Tề anh hùng bao lâu nay mà vẫn không hay biết chi cả. Bây giờ Tề anh hùng muốn sai điều gì, nếu anh em chúng tôi có thể làm được, sẽ tuân theo tôn lệnh ngay.

Tề Vân Ngao nói:

– Cho tới ngày hôm nay, chúng tôi lấy của ngân khố tất cả là chín nghìn năm trăm lạng. Con số ấy nhỏ quá, vẫn còn ít quá. Chúng tôi định khi nào lấy đủ mười vạn lạng mới thôi!

Đơn Thiết Sinh nói:

– Hộ Bộ Sát đại nhân của Cửu môn đề đốc Chu đại tướng quân hễ biết tới chuyện này thể nào cũng đến đây xin lỗi và thỉnh an Thành Vương gia ngay. Chúng tôi là kẻ bề dưới, chỉ có việc xin đại ca thương cho bát cơm để cho đệ và các cháu nó được nhờ.

Tền Vân Ngao trợn mắt lên rồi nói:

– Ngươi đã biết số bạc đó ở trong biệt thự của Thành Vương rồi chẳng lẽ ngươi còn muốn thoát chết ra khỏi nơi đây hay sao?

Lời nói đó vừa dứt, không khí trong khách sảnh căng thẳng tức thì. Thanh Thanh đang định nói vài câu bỗng nghe một tiếng còi rất lớn ở bên trong vọng ra. Tiếng còi đó rùng rợn vô cùng, ai nấy đều sờn lòng, dựng tóc gáy. Thanh Thanh cũng kinh hãi, nắm tay Thừa Chí hỏi: