Hồi 2 – Tiểu Mã phẫn nộ 2

Nghe nói Lang Sơn có rất nhiều chó sói.

Nghe nói thiên hạ tất cả chó sói nhỏ lớn, đực cái, các thứ các dạng, đều lại từ Lang Sơn, đến lúc chúng sắp chết, lại quay trở về Lang Sơn chết.

Đấy dĩ nhiên chỉ là truyền thuyết.

Trên đời này vốn có rất nhiều truyền thuyết thần thoại, có thứ mỹ lệ, có thứ thần bí, có thứ kinh sợ.

Không ai biết được những truyền thuyết ấy có được mấy phần chân thật.

Mọi người chỉ biết được một chuyện… Hiện tại ở trên Lang Sơn, một con chó sói cũng không còn thấy đâu.

Chó sói trên Lang Sơn, đều đã bị người trên Lang Sơn giết sạch.

Vì vậy người trên Lang Sơn còn đáng sợ hơn cả chó sói nhiều. Sự thật là, người trên Lang Sơn còn đáng sợ hơn hết cả rắn độc thú dữ trên đời này.

Bọn họ không những giết chó sói, mà còn giết người.

Bọn họ giết người không chừng còn nhiều hơn là giết chó sói.

Người trong giang hồ đặt cho bọn họ một danh hiệu, gọi là “người sói”. Chính bọn họ cũng rát thích cái tên đó.

Bởi vì bọn họ thích người khác sợ mình.

Nghe nói tới hai chữ “Lang Sơn”, Tiểu Mã không đi nữa, y quay lại bên giường, nhìn Lam Lan.

Lam Lan nói:

– Anh biết chỗ Lang Sơn sao?

Tiểu Mã hỏi:

– Nhưng tôi không biết tại sao mình lại muốn lên Lang Sơn nạp mạng?

Lam Lan nói:

– Bởi vì anh cần bảo vệ chúng em đi.

Tiểu Mã hỏi:

– Bọn cô?

Lam Lan nói:

– Chúng em chính là em và em trai của em.

Tiểu Mã hỏi:

– Bọn cô tính lên Lang Sơn?

Lam Lan nói:

– Không đi không được.

Tiểu Mã hỏi:

– Chừng nào đi?

Lam Lan nói:

– Sáng dậy là đi.

Tiểu Mã ngồi xuống giường, nhìn cô cả nửa ngày, rồi nói:

– Nghe nói người có tiền nhiều, đều có ít nhiều chứng tật.

Lam Lan nói:

– Tiền của em không ít, nhưng em không có tật gì cả.

Tiểu Mã hỏi:

– Người không có chứng tật gì, tại sao lại nhất định muốn lại chỗ ma quỷ đó?

Lam Lan nói:

– Bởi vì đường qua đó gần nhất.

Tiểu Mã hỏi:

– Gần nhất?

Lam Lan nói:

– Đi qua Lang Sơn đến Tây vực, ít nhất cũng đở được sáu bảy ngày đường.

Tiểu Mã hỏi:

– Bọn cô cần phải đi gấp tới Tây vực?

Lam Lan nói:

– Em của em có bệnh, có thể cả đời không chữa nổi, nếu trong vòng ba ngày không tới được Tây vực, không chừng nhất định sẽ chết thôi.

Tiểu Mã nói:

– Nếu đi qua Lang Sơn, có thể cả đời cũng không tới Tây vực.

Lam Lan nói:

– Em biết.

Tiểu Mã nói:

– Nhưng cô còn muốn thử thời vận?

Lam Lan nói:

– Em nghĩ không ra cách nào hơn.

Tiểu Mã nói:

– Tây vực có người chữa được bệnh cho em cô sao?

Lam Lan nói:

– Chỉ có một mình y.

Tiểu Mã đứng dậy, rồi lại ngồi xuống. Hiển nhiên y cũng không nghĩ ra được cách nào hay hơn.

Lam Lan nói:

– Chúng em vốn đã tính đi mướn những người tiêu khách nổi danh, có điều chuyện này gấp quá, em chỉ mời được một người.

Tiểu Mã hỏi:

– Ai?

Lam Lan nói:

– Chỉ tiếc là người này không còn tính là cả một người nữa.

Tiểu Mã hỏi:

– Tại sao?

Lam Lan nói:

– Bởi vì y đã bị anh đánh cho tơi bời, đứng còn muốn đứng không nổi.

Tiểu Mã hỏi:

– Lôi Lão Hỗ?

Lam Lan cười khổ nói:

– Chúng em cứ ngỡ Ngũ Hỗ Đoạn Môn Đao của y cũng có gì dữ lắm, nào ngờ y gặp phải anh, “lão hổ” đã biến thành “bệnh miêu”.

Tiểu Mã hỏi:

– Vì vậy cô bèn nghĩ đến chuyện tìm tôi?