Hồi 22 – Oán phẫn nói chuyện xưa. Tiều tụy dị đương thời (2)

Thấy Hà Hồng Dược đang nói, bỗng gọi mình là tiểu tử, Thanh Thanh bực mình, nằm quay mặt vào trong không thèm trả lời nữa.

Hà Hồng Dược nói với Hà Thiết Thủ rằng:

– Thưa Giáo chủ, chúng ta phải bắt tên họ Viên chữa cho giáo hữu chúng ta trước, rồi chúng ta mới thả tên tiểu tử ra.

Hà Thiết Thủ đáp:

– Điều đó tất nhiên rồi!

Hà Hồng Dược bỗng cúi xuống. Thừa Chí và Uyển Nhi sợ hãi quá, nhưng may thay mụ ăn xin không nhìn vào trong gầm giường, chỉ ở trước giường dùng ngón tay viết mấy chữ lên trên ván gác thôi. Mấy chữ đó là: Cho nó uống ngãi Nhện độc, ba năm sau mới phát bệnh. Hà Thiết Thủ dùng chân dí những chữ đó đi, và trả lời rằng:

– Cũng được, cứ theo đó mà thi hành.

Thừa Chí nghĩ thầm: “Thế là ý nghĩa gì?⬦ à, phải rồi, trước khi thả chú Thanh ra về, chúng sẽ cho chú ấy uống ngãi Nhện độc, ba năm sau mới phát bịnh, lúc ấy thì không còn thuốc nào chữa khỏi được nữa. Như vậy chúng cũng coi như đã trả được mối thù rồi. Hừ, các ngươi độc ác thật. Cũng may trời sai khiến để cho ta thấy âm mưu của chúng, nếu ta không tới đây⬦”

Nghĩ tới đây, chàng toát mồ hôi lạnh, rùng mình khiếp sợ.

Hà Hồng Dược đứng dậy đi ra ngoài cửa, khi sắp bước qua ngưỡng cửa bỗng nghĩ ngợi cái gì, lại quay trở lại nói:

– Cháu có thật bụng nghe lời cô mà thi hành không?

Hà Thiết Thủ đáp:

– Tất nhiên rồi, nhưng⬦ Nhưng chúng ta không nên thất tín với người.

Hà Hồng Dược nổi giận nói:

– Cô biết cháu đã yêu nó mà. Sự thật có bao giờ cháu để tâm đến việc trả thù cho cha cháu đâu?

Mụ ta giận dữ quay trở vào, ngồi xuống ghế, hình như đang cố nén cơn hờn giận và nghĩ ngợi mưu kế để hãm hại Thanh Thanh. Trong phòng lúc bấy giờ yên lặng không có một tiếng động gì.

Thừa Chí và Uyển Nhi thở cũng phải cẩn thận. Thanh Thanh bỗng đập mạnh xuống giường một cái, la lớn:

– Các người còn không ra phải không? Muốn làm gì nữa?

Thừa Chí sợ quá, định nhảy ra bên ngoài, Uyển Nhi vội nắm tay chàng kéo trở lại.

Hà Thiết Thủ ôn tồn an ủi rằng:

– Công tử cứ yên tâm ngủ một giấc đi, chờ trời sáng tỏ tôi sẽ tiễn công tử về đằng nhà ngay.

Thanh Thanh chỉ hừ một tiếng bằng giọng mũi rồi cứ dậm mạnh xuống giường như đánh trống liên hồi vậy, bụi bẩn rơi cả xuống đầu, mặt, quần áo của Thừa Chí và Uyển Nhi. Hít phải bụi, Thừa Chí muốn phải hắc hơi mà phải cố gượng mãi mới nhịn nổi. Thanh Thanh nghĩ thầm: “Con Hà Thiết Thủ và con mụ ăn xin có địch nổi hai người đâu mà cứ ẩn núp mãi dưới gầm như vậy, có giả tâm gì thế?”

Nàng có biết đâuThừa Chí đã hay biết âm mưu giết vua lập Thành Vương, việc này liên can đến khí vận của Quốc gia chớ có phải là chuyện tầm thường đâu nên chàng mới cố nhẫn nại không dám ra ngay là vậy.

Thanh Thanh trong lòng tức giận vô cùng nhưng Hà Hồng Dược lại còn tức giận hơn nàng, liền nói với Hà Thiết Thủ rằng:

– Giáo chủ, cháu là Giáo chủ, việc đại sự trong giáo tất nhiên là cho cháu chấp chưởng. Cái móc vàng của giáo tổ truyền cho cháu, cháu có quyền sinh sát trong tay.

Nhưng cô phải cho cháu hay, tuy rằng trong giáo chúng ta không cấm đoán tình dục thật nhưng những việc bi thảm của cô đã tao ngộ chẳng lẽ cháu còn không sáng mắt ra hay sao?

Hà Thiết Thủ cả cười nói:

– Cô gặp phải kẻ phụ tâm rồi cứ tưởng đàn ông nào cũng bạc hạnh như thế cả!