Hồi 23 – Người thật thà mà chẳng thật thà

Thiết Chấn Thiên vốn đã quyết liều chết, thu hết sức lực nhào qua phía Tuyệt Đại Sư để xuất chưởng cuối cùng. Nhưng y không chết, bởi vì lần này Mã Như Long ôm ngang hông y kéo lại.

Tuyệt Đại Sư vốn chuẩn bị nghinh chiến, nhưng cũng không xuất thủ. Tiếng cười vừa vang lên, sương biếc tỏa lan khắp nơi, khiến Tuyệt Đại Sư ngưng cử động, khuôn mặt lạnh lùng bỗng lộ ra một vẻ rất kỳ lạ. Sau đó ông chẳng còn nhìn thấy Thiết Chấn Thiên.

Màn sương biếc như lan ra từ miệng quỷ, trong phút chốc đã che phủ cả khoảng sân, không ai nhìn thấy được thứ gì cả. Ngay lúc ấy Mã Như Long kéo Thiết Chấn Thiên chạy trở về tiệm tạp hóa.

Nhóm Tuyệt Đại Sư không thấy gì chung quanh cả, Mã Như Long đương nhiên cũng không thấy. Nhưng dù sao y cũng ở tại khu này vài tháng, đã thuộc đường đến nhà Đào Bảo Nghĩa. Mã Như Long cũng không úy kỵ bằng nhóm Tuyệt Đại Sư, y chẳng sợ bị ám toán, bởi một người đã chuẩn bị chết, còn sợ gì nữa ? Bởi thế, y lại trở về tiệm tạp hóa.

Kẻ ngủ sớm thường dạy sớm. Những nhà hàng xóm gần đấy đều ngủ sớm dạy sớm, thông thường đến lúc này tiệm tạp hóa cũng đã mở cửa. Tuy nhiên hôm nay thì khác. Mã Như Long dẫn Thiết Chấn Thiên vào một con hẻm nhỏ dắt đến phía sau tiệm tạp hóa, và nhảy qua tường vào sân sau.

Thiết Chấn Thiên tỏ ra khá suy yếu, một chưởng lúc nãy tuy chưa đánh ra, song y đã vận toàn khí lực xuất ra, do đó y rất mỏi mệt. Mã Như Long kéo y đi, y chỉ có nước bước theo, nhưng y không quên huynh đệ của y. Thiết Toàn Nghĩa tuy không phải anh em ruột, nhưng bao nhiêu năm nay cả hai đã cùng vào sinh ra tử, nên tình cảm giữa hai người càng sâu đậm hơn cả liên hệ huyết thống.

Thiết Chấn Thiên nói:

– Ta không thể bỏ mặc Thiết Toàn Nghĩa, chúng ta nhất định phải quay trở lại đem y đi.

Bây giờ quay trở lại e không kịp nữa.

Mã Như Long nói:

– Họ muốn bắt huynh chứ không phải Thiết Toàn Nghĩa, huynh chưa lọt vào tay họ, thì họ chưa giết Thiết Toàn Nghĩa đâu.

Sân sau tiệm tạp hóa cũng giống như hậu viên Đào gia, chỉ không có cái giếng, mà có thêm một căn phòng, là phòng của lão Trương thật thà. Cửa phòng đang mở, lão Trương thật thà không có mặt trong phòng, cũng không thấy bóng dáng trong nhà bếp. Tạ Ngọc Luân vẫn có mặt, dường như đang ngủ, Mã Như Long đẩy nhẹ cửa rón rén bước vào, không muốn làm kinh động đến cô.

Mã Như Long để Thiết Chấn Thiên ngồi xuống cái ghế tre cũ mà y thường ngồi, sau đó y ra phía trước lấy một thùng muối và một rổ trứng gà sống đem vào phòng. Lão Trương thật thà cũng không có mặt trong tiệm.

Thiết Chấn Thiên ăn xong một vốc muối lớn và hai cái trứng, bèn hỏi:

– Đây là tiệm tạp hóa của lão đệ ?

– Phải.

– Nữ nhân nằm trên giường là ai ? Vợ của lão đệ chăng ?

Mã Như Long không trả lời được. Y không muốn dối Thiết Chấn Thiên, nhưng y cũng không biết nên thừa nhận hay phủ nhận. Trong nhất thời y không biết trả lời ra sao.

Thiết Chấn Thiên không hỏi tiếp, bất chợt y thở dài:

– Lão đệ không nên đem ta về đây, chắc chắn không nên.

– Đệ nhất định phải đem huynh về đây.

– Tại sao ?

– Tại vì nơi đây có một người không chừng có thể chữa lành thương thế của huynh.

Mắt Thiết Chấn Thiên sáng lên. Y không khỏi cảm thấy vui mừng, chỉ cần có người chữa được thương thế của y, thì y có hy vọng đối phó Tuyệt Đại Sư. Lúc trước y vì quá tự tin mới đấu chưởng lực cùng Tuyệt Đại Sư, nhưng bây giờ y sẽ không phạm lỗi lầm đó nữa.