Hồi 25 – Hẻm chết

Người này quả là khách sộp, mua hàng thật nhiều. Hễ có hàng bán, tất có khách mua, khách mua bao nhiêu thì phải bán bấy nhiêu. Mã Như Long nhìn thấy sắc mặt Thiết Chấn Thiên đã biến hẳn. Y nghĩ chắc sắc diện mình cũng thay đổi, chỉ tiếc là không nhìn thấy sắc diện của lão Trương thật thà, chỉ nghe tiếng lão đáp:

– Tiệm tạp hóa của chúng tôi tuy không lớn, nhưng cũng không nhỏ lắm, hàng hóa cũng không phải là ít, một mình đại nhân dọn đi hết chăng ?

Khách đáp:

– Ta có thể kêu người đến khiên đồ, ngươi chỉ cần ra giá ta sẽ trả đủ.

Kêu người đến khiên đồ ? Kêu ai ? Có phải đến khiên đồ thật sự ? Hay đến đòi mạng ?

Mã Như Long không xông ra đối phó với vị khách này, y bỗng có cảm giác kỳ quặc, là lão Trương thật thà nhất định có cách đối phó với vị khách.

Lão Trương thật thà đáp:

– Tiểu nhân chỉ là kẻ thu tiền của tiệm, việc mua bán nhiều như vầy, tiểu nhân không tự quyết định được.

– Vậy ai mới quyết định được ?

– Ông chủ tiệm.

– Chủ tiệm ngươi có đây chăng ?

– Có, ở bên trong, đại nhân có thể bước vô hỏi thử.

– Ta không vào đâu, ngươi kêu y ra đây.

– Tại sao đại nhân không vào ?

– Tại sao không kêu y ra đây ?

Thái độ của vị khách chẳng nhường.

Lão Trương thật thà cũng không vừa:

– Bởi vì chủ là chủ, bất kể là ông chủ lớn hay ông chủ nhỏ, ít nhiều gì cũng có kiểu cách riêng.

Khách dường như hết hứng:

– Chủ không ra, thì ta không mua nữa.

Đột nhiên lão Trương thật thà bồi một câu rất nặng:

– Bây giờ đại nhân không muốn mua cũng không được, bởi vậy nhất định phải vào trong.

Thiết Chấn Thiên nãy giờ chuyên tâm lắng nghe cuộc đối thoại, trong mắt dường như đang suy nghĩ. Tiếng nói của cả hai không nhỏ lắm, ở phòng trong có thể nghe rõ từng chữ, y đâu cần phải chuyên chú lắng nghe.

Mã Như Long thầm nghĩ chắc Thiết Chấn Thiên đang cố nhận giọng nói của người khách kia. Đang muốn hỏi phải chăng Thiết Chấn Thiên đã biết lai lịch người khách, thì y đã nói:

– Vương Vạn Võ ư ?

Giọng Thiết Chấn Thiên tỏ vẻ hồi hộp:

– Coi chừng hai cánh tay của lão Trương thật thà.

Trong võ lâm chỉ có một Vương Vạn Võ, “phân cân thố cốt thủ” Đại Lực Ưng Trảo Công của y độc bộ giang hồ; y tâm độc tay hiểm, một khi xuất thủ là nhắm vào các khớp quan trọng trên thân thể, cho nên kẻ cùng y giao đấu, không chết cũng bị tàn phế.

Lúc này Vương Vạn Võ đã xuất thủ, Thiết Chấn Thiên nói đã quá trễ, vì Mã Như Long đã nghe thấy tiếng xương bể. Tiếng động rất khẽ nhưng nghe đến lạnh người.

Mã Như Long chỉ cảm thấy ruột thắt lại, bất kể lão Trương thật thà có thành thật hay chăng, y cũng đã cùng lão chung sống hết ba tháng hai mươi mốt ngày.

Điều kỳ lạ là Mã Như Long chỉ nghe tiếng xương vỡ chứ không hề nghe tiếng người kêu.

Chỉ có hai loại người có thể chịu đau không phát ra tiếng, một là người cứng cỏi khác thường, hai là kẻ đã chết, hoặc đã ngất đi và sắp chết.

Mã Như Long muốn xông ra, Thiết Chấn Thiên cũng muốn xông ra, nhưng chưa kịp dời bước thì bên ngoài đã có người vào. Người này lui ngược vào phòng, cả hai cánh tay đều bị bể khớp. Y đang cố gắng chịu đau không kêu la, đến độ mặt mày thân thể toát mồ hôi như tắm.

Y quả là một thiết hán. Chẳng thể ngờ được một Vương Vạn Võ nỗi danh giang hồ với thuật “phân cân thố cốt thủ” lại bị một kẻ thu ngân trong tiệm tạp hóa đánh vỡ khớp xương tay! Y có chết cũng không tin được điều này, Thiết Chấn Thiên và Mã Như Long cũng không thể tin nổi!