Hồi 4 – Kỳ tập

Mười bảy tháng giêng.

Trường An.

Sáng sớm, buốt lạnh.

Lúc Trác Đông Lai xuống giường, Tư Mã Siêu Quần đang đợi ở tiểu sảnh, ngồi trên cái ghế dựa bọc da chồn màu tím, uống rượu bồ đào bằng chén thủy tinh.

Chỉ có một mình Tư Mã Siêu Quần mới có thể làm như vậy. Có một ngày có một thiếu nữ tự nghĩ Trác Đông Lai không thể xa lìa mình, dám ngồi lên cái ghế đó, bị lột hết quần áo quăng thẳng vào bão tuyết ngoài cổng.

Tất cả mọi thứ của Trác Đông Lai đều tuyệt không cho phép ai xâm phạm, chỉ có Tư Mã Siêu Quần là ngoại lệ.

Nhưng Trác Đông Lai vẫn để y đợi bên ngoài rất lâu mới khoác áo choàng đi chân không ra khỏi ngọa phòng, câu đầu tiên hỏi Tư Mã Siêu Quần là:

– Ngươi đến sớm như vầy có phải là vội muốn hỏi ta hôm qua sao lại phóng tha Châu Mãnh ?

“Phải”. Tư Mã Siêu Quần đáp:

“Ta biết ngươi nhất định có rất nhiều lý do, chỉ tiếc ta không tưởng ra một điểm nào hết”.

Trác Đông Lai cũng đã ngồi xuống, ngồi trên một cái ghế dựa bọc da chồn màu tím kế bên. Lúc bình thời, hắn ở trước mặt họ Tư Mã, vĩnh viễn luôn luôn vận y phục chỉnh tề, thái độ kính cẩn, chưa bao giờ ngồi ngang hàng với họ Tư Mã.

Bởi vì hắn muốn để người ta cảm thấy Tư Mã Siêu Quần vĩnh viễn đều cao cao tại thượng.

Nhưng hiện tại trong nhà chỉ có hai người bọn họ.

“Ta không thể giết Châu Mãnh”. Trác Đông Lai đáp:

“Thứ nhất là vì ta không muốn giết hắn, thứ hai là vì ta không nắm chắc”.

– Ngươi sao lại không muốn giết hắn ?

– Hắn đơn thân độc mã xâm nhập lãnh địa của bọn ta, thong dong huy đao chém chết đại tướng của bọn ta trước ngựa, vốn còn có thể thảnh thơi mà đi, chỉ vì phải bồi một bằng hữu uống rượu cho nên mới ở lại.

Hắn điềm đạm nói tiếp:

– Lúc đó ta nếu giết hắn, người trong giang hồ sau này nhất định nói “Hùng Sư” Châu Mãnh quả thật không hổ là hảo hán, hy sinh vì bằng hữu, trọng nghĩa khí, có đảm khí.

Trác Đông Lai cười lạnh:

– Ta có giết hắn không phải trái lại đã thành toàn cho hắn sao ?

Tư Mã Siêu Quần ngưng thị nhìn rượu trong chén thủy tinh, qua một hồi rất lâu mới lạnh lùng nói:

– Ta biết ngươi nhất định có lý do, nhưng ta lại không nghĩ ra ngươi sao lại không nắm chắc ?

Y hỏi Trác Đông Lai:

– Ngươi dẫn theo không ít hảo thủ, đối phó không phải chỉ có ba người sao ?

– Không phải là ba, mà là bốn người.

– Người thứ tư là ai ?

“Ta không nhìn thấy, nhưng ta có cảm giác y đang đứng bên ngoài một song cửa sổ sau lưng ta”. Trác Đông Lai đáp:

“Y tuy đứng xa xa ngoài song cửa, nhưng trong cảm giác của ta lại chừng như sát rạt sau lưng ta vậy”.

– Tại sao ?

“Bởi vì sát khí của y”. Trác Đông Lai đáp:

“Ta bình sinh chưa từng đụng phải sát khí đáng sợ như vậy”.

– Ngươi không quay đầu nhìn y ?

– Không, bởi vì ta biết y một mực đang nhìn ta chăm chăm, giống như đặc biệt cảnh cáo ta, chỉ cần ta có động, vô luận là động tác gì đi nữa, y đều có thể xuất thủ.

Trác Đông Lai lại nói:

– Ta tuy không nhìn thấy y, nhưng Cao Tiệm Phi nhất định đã nhìn thấy y.

– Sao ngươi biết ?

– Lúc đó Cao Tiệm Phi đang ngồi đối diện ta, đối diện với song cửa sổ đó, lúc ta cảm thấy luồng sát khí đó, sắc mặt của Cao Tiệm Phi cũng đã có biến, chừng như bỗng nhìn thấy quỷ vậy.