Hồi 5

Chít vành khăn tang trắng trên đầu, Doanh Doanh cắn chặt môi mình đến bật máu tươi mà vẫn không thể ngăn dòng suối lệ bi thương. Thế là hết, hết tất cả rồi, nghìn thu vĩnh biệt, không hiểu nằm sâu dưới ba tấc đất lạnh lùng kia, cha mẹ nàng có hiểu cho tâm sự đứa con thơ? Vốn được nuông chiều, sống trong nhung gấm châu lụa, lại sắp phải lao thân vào mưa bão?

Làn gió nhẹ thổi hiu hiu phất phơ làn khăn tang trắng. Gục đầu vào bệ đá lạnh, nghe mùi thơm nhang khói nàng cứ ngỡ bàn tay từ mẫu vuốt ve mái tóc, động viên con trẻ trước đường sương gió.

− Cô nương, tất cả mọi người đã về hết rồi, xin cô nương lui gót ngọc, kẻo mưa phùn làm nhuốm bệnh.

Nghe Đỗ Ngọc nhắc, Doanh Doanh mới giật mình choàng tỉnh. Thì ra tự nãy giờ chàng đã dầm mình ngoài làn mưa bụi cầm dù che đỡ cho nàng, Doanh Doanh cảm động đưa tay chậm mắt:

− Công tử, tiện nữ không biết dùng lời chi để cảm tạ người. Song thân tiện nữ được mồ yên mả đẹp cũng nhờ ơn người chăm lo chu đáo. Nay mọi việc đã xong, xin người nhận cho hai lạy để đền ơn.

Đỗ Ngọc hoảng hốt cản tay nàng lại:

− Ơ kìa! Cô nương! Chuyện chẳng có gì xin cô nương đừng nhọc lòng lo ngại.

Chàng chợt hạ giọng:

− Tại hạ đưa cô nương về nhé.

Nước mắt vòng quanh mi, nàng lắc đầu:

− Tiện nữ muốn ở lại cùng cha mẹ.

Chàng ngồi xuống ghềnh đá cạnh bên nàng:

− Vậy thì tại hạ sẽ cùng ở lại với cô nương.

Doanh Doanh ngạc nhiên:

− Sao công tử lại tốt với tiện nữ như vậy?

Ánh mắt chàng nhìn nàng thiết tha đắm đuối:

− Doanh Doanh, nàng không hiểu thật ư?

Lời chàng gọi tên nàng âu yếm quá, làm Doanh Doanh phải rùng mình.

Đỗ Ngọc tiếp lời:

− Lúc đầu tại hạ giúp cô nương là vì nhiệm vụ. Còn bây giờ thì trái tim của tôi nó bảo phải làm như vậy. Doanh Doanh! Nàng là cành hoa yếu đuối giữa dòng đời, cần phải có một bàn tay quân tử để nương tựa và tôị.. tôi đã mơ mình được đóng vai trò người quân tử đó.

Ngoài trời mưa vẫn rơi, gió vẫn rít từng cơn mạnh. Trước mộ phần của song thân, lời tỏ tình đột ngột của Đỗ Ngọc đã làm Doanh Doanh choáng váng. Nàng cứ ngồi yên không hiểu mình say hay tỉnh, và không hiểu khuôn mặt của chàng đang chập chờn ẩn hiện kia là do mưa rơi hay do lệ dâng lên làm nhạt nhòa hình ảnh.

Bàn tay Đỗ Ngọc tìm lấy tay nàng tha thiết:

− Doanh Doanh! Nàng là người con gái mà suốt đời Đỗ Ngọc này đã bỏ công tìm kiếm. Lần đầu tiên gặp nàng ta cứ ngỡ mình nghe sét đánh giữa thinh không! Doanh Doanh, ta sẽ vì nàng mà rửa thù cho cha mẹ.

Lớp mây mù được vén bớt sang một bên. Gương mặt Đỗ Ngọc hiện ra hơi rõ nét.

Lòng người con gái bỗng bâng khuâng xao động. Làm sao có thể dửng dưng với gương mặt đẹp trai thanh tú thế kia? Ánh mắt đa tình nồng nàn tia lửa ấm. Nàng bỗng nhiên thấy mình mệt mỏi, trong giây phút ấy muốn được ngã vào lòng chàng để được vuốt ve an ủi, để được ngủ vùi trong hơi ấm tình thương, để được chở che, nâng niu chiều chuộng.

Vòng tay chàng rộng mở, lồng ngực hứa hẹn sẽ ấm áp biết bao. Giữa lúc nàng muốn ngã vào lưới mật thì ánh mắt dịu hiền của từ mẫu lại hiện lên.

Doanh Doanh giật mình, như kẻ từ cung trăng rơi xuống, nàng lắc đầu:

− Đa tạ công tử đã có lòng thương tưởng đến phận hoa hèn. Nhưng tiện nữ hiện nay trên đầu còn trắng khăn tang, đâu dám mộng tưởng chuyện trăm năm tơ tóc. Còn chuyện báo thù tiện nữ đã hứa với lòng, tự tay mình lấy máu kẻ ác gian để tế mộ song thân.