Hồi 5 – Gặp người sói lần đầu tiên 2

Bà già lại nói :

– Không những y là ông vua trên núi, chỉ cần y cao hứng lên, tùy tiện đi đến đâu cũng có thể xưng vương. Giang hồ hiện nay, cao thủ hầu như không có ai võ công bằng y.

Giọng nói của bà ta nghe ra không có vẻ gì là phẫn nộ và oán hận, ngược lại còn ra chiều ngưỡng mộ vô cùng.

Bà ta lại bắt đầu uống rượu tiếp, một hơi đã uống cạn sạch bình rượu, ánh mắt rốt cuộc cũng sáng lên được chút xíu.

Bình rượu của Thường Vô Ý cũng cạn sạch.

Bà già nhìn y, bỗng nói :

– Tại sao ngươi không hỏi, ta và Châu Ngũ có liên hệ ra sao?

Thường Vô Ý nói :

– Bởi vì tôi không muốn biết.

Bà già hỏi :

– Thật tình không muốn biết?

Thường Vô Ý nói :

– Bí mật của người khác, tôi biết để làm gì?

Bà già lại nhìn y lom lom một hồi, thở ra nhè nhẹ một hơi nói :

– Ngươi quả là đứa bé rất ngoan, ta thích ngươi.

Bà ta bỗng móc trong người ra thứ gì đó nhét vào tay Thường Vô Ý nói :

– Cho ngươi cái này, nhất định ngươi có chỗ xài.

Cái vật gì đó bà ta móc ra, chính là một đồng tiền đã bị mài nhẵn, trên mặt có một nhát chém.

Thường Vô Ý nhịn không nổi hỏi :

– Cái này xài ra sao?

Bà già nói :

– Nó cứu được mạng người.

Thường Vô Ý hỏi :

– Cứu mạng ai?

Bà già nói :

– Cứu mạng các ngươi.

Bà ta lại giải thích :

– Nếu các ngươi gặp phải một người bàn tay trái có bảy ngón, đưa đồng tiền này cho y, tùy tiện ngươi muốn y làm gì, y đều sẽ đáp ứng.

Thường Vô Ý hỏi :

– Người này thiếu bà một món nợ ân tình?

Bà già gật gật đầu, nói :

– Chỉ tiếc là chưa chắc ngươi đã gặp được y, bởi vì y là loại sói đêm, trời sáng không bao giờ xuất hiện.

Thường Vô Ý nói :

– Tôi có thể chờ trời tối đi tìm y.

Bà già nói :

– Ngươi nhất định không được đi tìm y, phải để y đi tìm ngươi.

Biểu tình của bà ta rất nghiêm trọng :

– Trước mặt những người sói khác, nhất định không được đề cập đến y.

Thường Vô Ý còn muốn hỏi tới, bà già đã ngủ mất. Bỗng ngủ ngay ra đó.

Thường Vô Ý đành phải rón rén đi ra, đợi y ra khỏi phòng, người của bà già lại co rúc lại thành một đống, xê vào trong một góc, bà ta lại biến thành mệt mỏi, già yếu, kinh hãi, hoảng sợ không thể tả.

Thường Vô Ý ngồi xuống, ngồi đối diện với Lam Lan. Cặp mắt sắc bén như lưỡi đao, đầy những tia máu đỏ.

Y đã quá say.

Trước giờ y rất ít uống rượu, tửu lượng của y không tới đâu cả.

Lam Lan nói :

– Các người nói gì trong đó, bên ngoài này bọn tôi đều nghe cả.

Thường Vô Đạo biết.

Y vốn hy vọng bọn họ đều nghe được hết, đở mất công y phải lập lại.

Lam Lan nói :

– Cái vị bà bà này rốt cuộc là ai vậy?

Thường Vô Ý nói :

– Là một bà bà.

Lam Lan chớp mắt, nói :

– Tôi nghĩ bà ta phải là một nhân vật tiền bối trong võ lâm, không những vậy võ công còn rất cao cường.

Thường Vô Ý bỗng quay người lại nhìn đăm đăm vào Tiểu Mã hỏi :

– Cô ta là người của ngươi?

Tiểu Mã không thể phủ nhận.

Nhưng dĩ nhiên y cũng không thể thừa nhận.

Thường Vô Ý nói :

– Nếu cô ta là người của ngươi, ngươi phải bảo cô ta câm miệng lại.

Lam Lan giành hỏi :