Hồi 6 – Đánh nhau với sói

Lưỡi quỷ đầu đao rất nặng, cán thì nhỏ, một nhát đao chém xuống, chính như một cây trùy nện rầm xuống.

Quỷ đầu đao ít khi nào chặt xuống chỗ khác, quỷ đầu đao thường thường chặt vào cổ.

Một nhát đao chém xuống, đầu lập tức rơi, nhất định không cần phải nhát thứ hai.

Nhất là lưỡi đao kề vào cổ Thường Vô Ý. Dĩ nhiên con đao đó nặng nhất. Thường Vô Ý vẫn còn đang ngủ.

Mười tám thanh quỷ đầu đao, mười chín người. Người sói.

Một người trong tay không có đao, nhưng lại cầm trong tay một cái dọc tẩu còn dài hơn cả đao.

Trương Lung Tử biết người đó là ai.

Y đã có gặp qua sói già Bốc Chiến một lần, cách ăn mặc, khí phái, thần khí của người đó, giống hệt Bốc Chiến, như đúc một lò ra.

Vì vậy, chứng tật gì của Bốc Chiến, gã này đều học đầy đủ, nhưng Bốc Chiến khí phái ra sao, gã này cả đời chắc cũng học không xong.

Trương Lung Tử nói :

– Ngươi là con trai của Bốc Chiến, hay là đệ tử của y?

Gã đó chẳng thèm nhìn y nửa con mắt, chỉ nhìn đăm đăm vào Tiểu Mã.

Tiểu Mã đã nhảy lên tảng đá, y cười cười nói :

– Ta xem hắn chỉ bất quá là cháu chít gì của lão sói già đó.

Trương Lung Tử cười lớn.

Dĩ nhiên y làm bộ cười, thật ra, trong bụng y chẳng có tý gì là muốn cười.

Nhìn thấy thanh quỷ đầu đao kề trên cổ một người đàn bà mình thương, bất kỳ ai cũng chẳng thấy khoan khoái tý nào.

Huống gì y đã nghe tiếng từ lâu, những người sói thuộc hạ của Bốc Chiến rất kiêu hãn dũng mãnh, không sợ chết, giết người lại càng xông xáo, giết không chớp mắt.

Làm bộ cười lên như vậy, đại khái cũng cho có vẻ khó nghe một chút, không những vậy còn chọc tức đối thủ.

Gã này vẫn tỉnh bơ, cũng chẳng thèm để ý đến y, vẫn còn nhìn Tiểu Mã lom lom hỏi :

– Ngươi họ Mã?

Tiểu Mã gật gật đầu.

Gã này nói :

– Ngươi là gã Tiểu Mã Phẫn Nộ?

Tiểu Mã nói :

– Còn ngươi? Có phải ngươi tên là Tiểu Cẩu đội lốt sói không?

Gã này có cặp mắt tam giác, gương mặt hình tam giác, y tức quá gương mặt trắng bệch cả ra, nhưng còn làm bộ ra vẻ khí phái vô cùng, phong độ vô cùng. Y lạnh lùng nói :

– Ta biết lai lịch của ngươi.

Tiểu Mã nói :

– Thế à?

Gã này nói :

– Ngươi là người của Loạn Thạch Cương miền Đông Bắc.

Tiểu Mã nói :

– Đúng như vậy rồi sao?

Gã này nói :

– Nghe nói tay quyền của ngươi rất cứng, ngươi đã đánh cho Bành Lão Hổ một trận nằm lăn ra bò dậy không nổi.

Tiểu Mã hỏi :

– Có phải ngươi cũng tính thử?

Gã này cười nhạt nói :

– Hiện tại, tuy Loạn Thạch Cương đã tan nát, tính qua tính lại, chúng ta cũng là đồng đạo với nhau, vì vậy ta mới đặc biệt khách khí một chút với ngươi.

Tiểu Mã nói :

– Thật ra, ngươi cũng chẳng cần khách khí lắm.

Gã này nghinh mặt lên nói :

– Ta là Thiết Tam Giác.

Nhìn bản mặt và cặp mắt hình tam giác của y, Tiểu Mã phì cười :

– Cái tên cũng không sai lắm.

Thiết Tam Giác nói :

– Nhưng tên của ngươi lại gọi sai rồi.

Tiểu Mã nói :

– Vậy sao?

Thiết Tam Giác nói :

– Thật ra ngươi phải nên gọi là trứng ngốc mới đúng, bởi vì thật tình ngươi ngu ngốc không chịu được.

Y lấy dọc tẩu chỉ chỉ chung quanh hỏi :

– Ngươi đếm xem chúng ta có bao nhiêu lưỡi đao?

Tiểu Mã chẳng cần phải đếm lại.

Thình lình bỗng đụng phải bao nhiêu đó quỷ đầu đao, bất cứ ai cũng phải đếm thầm một hồi.