Hồi 7 – Đánh nhau ban đêm

Chỉ ở trong bóng tối mới chịu xuất hiện, dù là người hay dã thú, đều có vẻ thần bí và đáng sợ.

Người chỉ ở trong bóng tối mới xuất hiện, ít nhiều gì cũng có chỗ muốn giấu diếm người khác.

Bọn họ mặc đồ đen, đi giày đen, che mặt bằng vải đen, mỗi người có một cặp mắt như sói, người nào cũng cử động rất nhanh nhẹn kiêu hãn.

Nhưng người đi cuối cùng lại là một người bị thọt chân.

Y cử động rất vụng về, đi đứng rất chậm chạp, nhưng y vừa bước ra, giống y như một cây đao vừa tuốt vỏ, tự nhiên mà đem theo một luồng sát khí.

Tiểu Mã dẫn đầu, Thường Vô Ý đoạn hậu, vòng vây đã bắt đầu nhỏ lại.

Chị em Tăng Trân, Tăng Châu đã nắm lấy chui kiếm.

Cặp mắt của lão Bì loạn chuyển, làm như muốn mở đường thoát thân.

Gã thọt chân từ từ bước lại, ho khẻ hai tiếng, mọi người ngỡ là y đang tính nói gì.

Nào ngờ y ho lên hai tiếng, bao nhiêu các thức các dạng vũ khí ám khí, bay ào ào như mưa lại chỗ bọn Tiểu Mã. Có đao, có kiếm, có thương, có luyện tử thương, có liên châu tiễn, thậm chí còn có mê hồn hương.

Các thứ vũ khí hạ tam lam trong giang hồ, trong một khoảnh khắc nhỏ bé đó đều đã xuất hiện cả ra.

Mỗi thứ vũ khí hay ám khí đều nhắm vào chỗ yếu hại, nếu trúng phải, không chết cũng bị tàn phế.

May mà trong bọn, không có cao thủ nhiều lắm.

Chị em họ Tăng vung kiếm lên tấn công, bàn tay trắng nuốc như ngọc của Hương Hương cũng rút từ eo lưng ra một thanh nhuyễn đao dài một trượng bảy tám thước.

Hai người dùng mê hồ hương đã bị Tiểu Mã nhảy lại trước, hai nắm tay đấm bể mũi cả hai.

Thường Lục Bì thân hình phiêu hốt như quỷ mị, người nào đụng phải y lập tức bị ngã gục xuống.

Có điều các thức các dạng vũ khí ám khí cứ tiếp tục như nước triều đập vào, đợt này tới đợt khác.

Lưỡi kiếm đầy những máu tươi, dưới ánh trăng, lấp loáng sáng rực.

Bọn họ rốt cuộc chỉ là những cô bé, bàn tay đã từ từ mềm nhũn, đã bắt đầu thở hổn hển.

Lão Bì thì đang la ó không ngừng, không biết là đã bị thương gì hay chưa.

Tiểu Mã và Trương Lung Tử đã xông lại đứng trước chiếc kiệu của bệnh nhân và Lam Lan.

Mấy gã đại hán khiêng kiệu tay vung thiết bổng, tuy đánh vỡ đầu hết mấy người, rốt cuộc chính mình cũng bị đánh ngã.

Trương Lung Tử nói :

– Cầm tặc phải cầm đầu xỏ trước!

Cây đao hình dạng quái lạ của y, quả thật rất giống đồ nghề làm da thuộc.

Y đánh nhát đao tà tà qua, một cánh tay đã bị rụng xuống đất.

Tiểu Mã nói :

– Ngươi muốn ta đối phó với gã thọt chân trước?

Trương Lung Tử gật gật đầu.

Gã thọt chân nãy giờ đang đứng ngoài thỏng tay nhìn, bỗng ho lên hai tiếng :

– Lui.

Y vừa nói lui xong, những người áo đen còn chưa ngã lập tức thoái vào trong bóng đêm.

Gã áo đen thọt chân đã đi mất từ lâu.

Chiến trường nãy giờ còn đang đầy những máu me xương thịt tan nát, bỗng biến thành yên lặng như tờ.

Nếu không có những người chết hay bị thương nằm dưới đất, chẳng ai tin có chuyện gì vừa mới xảy ra.

Hương Hương và chị em họ Tăng ngồi phệt ra, ngồi ngay trên vũng máu, thở hổn hển không ngớt.

Lão Bì hình như cả người đã mềm ra như sợi bún, lão nằm ỳ ra luôn chẳng thèm ngồi dậy.

Chỉ nghe Lam Lan trong kiệu nói ra :

– Bọn họ đã đi hết?