Hồi 8 – Hùng Sư Đường trong hẻm Đông Đà

Mùng sáu tháng hai.

Lạc Dương.

Lạc Dương là đất kiến đô của Đông Châu, Bắc Ngụy, Tây Tấn, Ngụy, Tùy, bảy triều Hậu Đường, bên phải ôm Hổ Lao, bên trái nắm Quan Trung, phía bắc vọng Yên Vân, phía nam kề Giang Nam, cung điện thành trì cực kỳ tráng lệ đẹp đẽ.

Giáp Mã Doanh nơi Tống Thái Tổ xuất thế, thời Hậu Đường xây Đông Đại Tự, Mật Phi Từ trong Lạc Thần Phú của Tào Thực, cố cư của Lão Tử trong hẻm Đồng Đà, Bạch Mã Tự từ Bạch Mã Tây Thiên Đà Kinh mà ra, cây cầu cổ xưa “Thiên Tân Kiều hạ dương xuân thủy”, cho đến nay vẫn còn đó.

Nhưng chí của Cao Tiệm Phi lại không còn.

Tiểu Cao tịnh không phải đến đây vì những danh thắng cổ tích đó, chàng chỉ muốn tìm một chỗ, một người.

Chàng muốn tìm Hùng Sư Đường, Hùng Sư Đường của Châu Mãnh.

Chàng đã tìm ra.

Tổng đà Hùng Sư Đường trong hẻm Đồng Đà, gần cố cư của Lão Tử trong truyền thuyết, cơ hồ chiếm cứ cả con hẻm.

Tiểu Cao rất mau chóng tìm ra.

Trong tưởng tượng của chàng, Hùng Sư Đường nhất định là một tòa kiến trúc khổng lồ kiên cố cổ xưa, tuy không rất hùng vĩ hoa lệ, nhưng lại nhất định rất rộng rãi thoáng mát, rất có khí thế, giống như con người của Châu Mãnh vậy.

Ý tưởng của chàng không sai, Hùng Sư Đường vốn quả thật là vậy, chỉ bất quá có điểm chàng không nghĩ đến, tòa trang viện rộng rãi kiên cố cổ xưa đó hiện tại cơ hồ đã hoàn toàn bị thiêu rụi thành tro.

Ngoại trừ vài gian phòng phía sau ra, Hùng Sư Đường hùng cứ Lạc Dương bao năm nay không ngờ đã hoàn toàn bị hủy diệt trong ngọn lửa cuồng liệt.

Tâm Cao Tiệm Phi chìm đắm liền.

Gió lạnh như dao cắt, trong đống tro tàn ngẫu nhiên còn có vài mảnh tàn dư bị gió lạnh lùa bay quyện theo, cũng không biết là xà gỗ đã bị đốt thành than, hay là xương người tàn tạ.

Hùng Sư Đường đầy nghẹt tân khách và môn đệ năm xưa hiện tại không ngờ lại không thấy tới một bóng người.

Hẻm Đồng Đà đầy dẫy truyền thuyết cổ xưa và đương kim hào kiệt hùng phong ngày nào hiện tại chỉ còn lại một màu thống khổ thê lương.

Thương hải tang điền, chuyện đời biến hóa khó lường, nhưng thứ biến hóa như vầy cũng không tránh khỏi biến thành quá đột ngột, đáng sợ.

— Chuyện gì đã xảy ra ? Phát sinh ra sao ?

— Châu Mãnh chí khí ngất trời, kiêu hùng bất khuất, và đám hảo thủ dưới trướng thân kinh bách chiến đã đi đâu ?

Tiểu Cao chợt nghĩ đến Trác Đông Lai, nghĩ đến phương pháp hành sự của hắn, nghĩ đến sự âm trầm của hắn.

Mỗi một chuyện phát sinh vào ngày đó ở Hồng Hoa Tập hiện tại lại kéo màn xuất hiện lại trong óc chàng.

Chàng chợt hiểu Trác Đông Lai tại sao muốn phóng tha Châu Mãnh.

Châu Mãnh rời khỏi Lạc Dương, lực lượng phòng thủ của tổng đà Lạc Dương nhất định yếu đi, nếu quả phái người gấp rút đột tập, không còn nghi ngờ gì nữa, là cơ hội tốt nhất.

Thứ cơ hội đó Trác Đông Lai nhất định đã đợi từ rất lâu.

Lúc hắn nâng chén chúc phước kính rượu với Châu Mãnh, nhân mã đột tập nhất định đã lên đường.

Đây nhất định là kết quả đột tập lần này.

Lúc Châu Mãnh đang có cảm giác mình hoàn toàn đắc thắng, họ Châu đã bị đánh bại.

Lần này hắn thật sự bại quá thảm thương.

Tay chân Tiểu Cao lạnh buốt.

Chàng không thể tưởng tượng Châu Mãnh làm sao có thể chịu đựng thứ đả kích lớn lao như vầy, nhưng chàng tin rằng Châu Mãnh nhất định không bị đánh gục.

Một khi Châu Mãnh còn sống, nhất định không thể bị bất kỳ một ai đánh gục.