Hồi 9

Lúc nãy nàng hung hãn bao nhiêu thì bây giờ nguội lạnh bấy nhiêu. Giết đứa bé kia ư? Cũng như nơi phương trời xa xôi nào đó, con nàng cũng bị người ta giết thảm.

− Trời!

Hồ Diễm Thúy nhắm mắt rùng mình không dám nghĩ thêm nữa. Thời gian trôi qua nặng nề, chậm chạp.

Người nhũ mẫu nãy giờ quá kinh hãi nép mình sau cột đá, giờ mới đến gần nàng cất giọng run run:

− Bang chủ, xin cho già phân giải đôi lời.

Hồ Diễm Thúy mở mắt, gục đầu vào lòng bà òa khóc:

− Nhũ mẫu ơi, con khổ quá …

Bà khẽ vuốt tóc nàng nói nghẹn ngào:

− Già hiểu tất cả nỗi oan uổng của nàng, nhưng xin nàng hãy xót thương giùm giọt máu của Tiên vương. Thái Ngân đã đền tội với nàng rồi.

Hồ Diễm Thúy càng khóc lớn hơn:

− Nhũ mẫu ơi! Ta không cố ý giết chết nàng đâu, nhưng ta không thể ôm ấp trong tay con của kẻ đã giết chết con mình được. Nhũ mẫu hãy đem đứa bé rời khỏi đây ngay.

Nhũ mẫu sợ hãi, quỳ xuống chân nàng van lạy:

− Hồ quý phi, hiện thời chỉ có nơi này là kín đáo nhất mà thôi. Nếu già ẵm tiểu Hoàng tử ra khỏi nơi này là bị giết chết trong nháy mắt. Cúi mong người mở rộng hải hà mà ra tay cứu độ.

Bây giờ Hồ Diễm Thúy mới sực nhớ, ngẩng lên thắc mắc:

− Nhũ mẫu, ngươi nói ta nghe lạ quá, Hoàng hậu và Hoàng tử bị ai truy đuổi chứ?

Quân vương đâu?

Nhũ mẫu đưa tay gạt nước mắt nói nhanh:

− Còn đâu nữa mà Quý phi hỏi, Thánh thượng đã bị bắt và lưu đày đến một vùng đất xa lạ, còn chúng tôi thì đang bị truy đuổi gắt gao.

Hồ Diễm Thúy vùng giận dữ:

− Kẻ nào gan trời dám mạo phạm đến thiên nhan?

− Bẩm kẻ đó là tên tặc thần Vương Khải đã cùng bọn thủ hạ chiếm đoạt ngôi vua, chúng định giết Hoàng tử cho tuyệt tộc, già trốn chạy tới đây.

Hồ Diễm Thúy không nói, nhìn đứa bé lên ba đang quỳ khóc bên xác mẹ. Giọng nó đã khàn hơi, bỗng chốc động mối thương tâm. Nàng nhẹ giọng:

− Nhưng ta vừa đẩy mẹ nó té chết mất rồi, bây giờ nó chỉ xem ta như kẻ nghịch thù thì làm sao mà cưu mang hoạn dưỡng chứ?

Thấy Hồ Diễm Thúy đã xiêu lòng, người nhũ mẫu mừng rỡ đến đỡ đứa bé dậy, nói nhanh:

− Bang chủ yên tâm, Hoàng tử năm nay mới được tròn ba tuổi, trí óc còn non nớt, nếu ta đem tình thương ra đối đãi, nó sẽ quên ngay chuyện hôm nay. Bang chủ đã mất một đứa con, sao không nhận nó làm con chứ?

Hồ Diễm Thúy mím môi suy nghĩ rồi gật đầu:

− Nhũ mẫu hãy hứa với ta là không tiết lộ chuyện này khi nó lớn đấy nhé.

Nhũ mẫu vội sụp quỳ, đưa tay thề thốt:

− Già xin lấy sinh mạng ra mà hứa với Bang chủ như vậy.

Hồ Diễm Thúy đưa tay vẫy sang đứa bé:

− Con hãy đến đây với mẹ nào!

Đứa bé đã nín khóc, trong tay bà nhũ mẫu, giương to đôi mắt đen láy còn đọng đầy nước mắt nhìn nàng ngơ ngác. Với bộ óc trẻ thơ của nó không hiểu vì sao người đàn bà xinh đẹp kia vừa có cử chỉ hung ác với mẹ nó giờ lại dịu dàng như vậy?

Nhũ mẫu đẩy nhẹ lưng đứa bé nói êm ái:

− Hồ Cẩm, hãy đến với mẹ của con đi.

Đứa bé quay nhìn xác Thái Ngân hoàng hậu, hỏi nghi ngờ:

− Thế còn mẹ này?

Nhũ mẫu cố kềm nước mắt nói:

− Ờ, đó là mẹ, đây cũng là mẹ. Con hãy đến mừng mẹ mới đi, mẹ mới rất thương con và sẽ cho con nhiều quà bánh.

Đứa bé vẫn ngần ngừ: