Hồi 9 – Hoạn nạn thấu chân tình

Những nhà trong con hẻm này chắc chắn là rộng lớn giàu có, nên phải đề phòng quân trộm cướp. Do đó họ thà không thấy ánh mặt trời, nhất định xây tường thật cao vây quanh nhà. Hai người vừa bước vào con hẻm, nhìn hai bên toàn là tường rất cao, đến độ khinh công của Thiên Mã Đường cũng không thể nhảy một cái lên đầu tường được.

Con hẻm rất sâu, rất tối, phía trước có bốn người, phía sau cũng có ba người. Bảy người đều mặc áo dạ hành màu đen bó sát thân, khuôn mặt dùng khăn đen che lại. Họ bước đi rất chậm, xem ra không có vẻ gì gấp rút, vì họ biết cả hai người này cũng như cá nằm trong lưới, cua trong rọ, không có đường nào thoát được.

Mã Như Long hạ nhỏ giọng nói:

– Cô chớ sợ, ta sẽ kêu bọn họ thả cho cô đi.

Đại Uyển hỏi:

– Họ có để chịu để cho ta đi chăng ?

– Chuyện này không can hệ gì đến cô, tại sao không thả cô đi được chứ ?

– Ngươi nghĩ rằng bọn họ đến tìm ngươi à ?

– Dĩ nhiên là tìm ta!

Đại Uyển thở ra:

– Ngươi lầm rồi, ta cũng mong là bọn họ đến tìm ngươi, nhưng rất tiếc không phải vậy.

– Tại sao không phải ?

– Ngươi là hung thủ, kẻ đi bắt hung thủ là làm một việc quang minh chính đại rất đáng hãnh diện, tại sao bọn họ lại dùng khăn đen bịt mặt cả ?

Mã Như Long rốt cuộc đã nghĩ đến việc Đại Uyển cũng bị rắc rối như y, cũng bị người truy tìm hạ sát.

Đại Uyển lại nói:

– Nhưng ngươi đừng lo, ta sẽ kêu bọn họ thả ngươi đi.

– Cô tưởng ta chịu đi à ?

– Hai ta chẳng phải thân thích, cố tri cũng không, người ta chưa đòi mạng ngươi, không lẽ ngươi lại muốn cùng chết với ta sao ?

– Bất kể xảy ra chuyện gì, ta không thể nào để một mình cô ở lại đây.

– Tại sao không thể ?

– Bởi vì ta không thể làm chuyện đó được.

– Lý do này không đủ!

– Nhưng đối với ta như thế đã đủ.

– Không chừng ta là một nữ nhân xấu xa, một kẻ trộm, ngươi nên giúp bọn họ bắt ta mới phải.

– Ta biết cô không phải hạng người đó.

– Làm sao ngươi biết được, đến ta họ gì ngươi cũng không rõ mà.

– Nhưng ta tin cô.

Đại Uyển nhìn Mã Như Long, bỗng thở dài:

– Ta cứ tưởng ngươi đã thông minh ra một chút, chẳng ngờ ngươi vẫn ngu muội như thế.

Con hẻm tuy khá dài, và bảy người áo đen đi khá chậm, nhưng lúc này đã đến rất gần.

Bảy người đều mang binh khí, loại binh khí ngoại môn cực kỳ hiếm thấy. Có kẻ trong tay cầm đôi Long Phụng Kim Hoàn, thứ binh khí mà Thượng Quan Kim Hồng sử dụng, song từ lúc y bị chết dưới tay Tiểu Lý Phi Đao thì không còn ai dùng nữa. Có người khác lại cầm trong tay đôi Uyên Ương Khóa Hổ Lam (giỏ chụp hổ).

Những loại binh khí này đều đã tuyệt tích giang hồ từ lâu, vì rằng tuy uy lực của mỗi thứ binh khí rất lớn, nhưng lại rất khó luyện, do đó kẻ đủ sức sử dụng các binh khí này hẳn có thân thủ không phải tầm thường. Mã Như Long quả thật không nắm chắc có thể ngăn chặn nhóm người này nhưng y không hề ngán sợ.

Đại Uyển bỗng hỏi:

– Này, các người đến tìm ta, hay là tìm hắn ?

Người áo đen tay cầm Long Phụng Song Hoàn, vóc thấp nhưng tinh anh, bước đi vững vàng, đôi mắt bên trên vuông khăn che mặt lấp lánh, nhãn quang sắc bén như mắt chim ưng, rõ ràng là một cao thủ. Y lạnh lùng nói:

– Đến tìm cô thì sao ? Tìm hắn thì sao ?