Hội Đồng Hương Chợ Ông Tạ

Chợ Lớn Lặc Piệc


Tôi cũng có nhiều kỷ niệm về vùng Chợ Lớn. tôi biết được Chợ Lớn là qua mẹ tôi. Hồì nhỏ tôi thường được mẹ dắt đi mua hàng hoá trên vùng này. Chợ Lớn có hai vùng Chợ Lớn cũ và Chợ Lớn mới.

Hai mẹ con sáng sớm leo lên chiếc xe xích lô máy chạy một mạch đến Chợ Lớn Mới. Hồi đó rừng cao su Phú Thọ vẫn còn âm u với nhiều cây già dọc hai bên đường được trồng thẳng tắp. Gió thổi mát rượi vào mặt, thỉnh thoảng mùi lá và mùi mủ cao su xông vào mũi. Xuống xe, mẹ dắt tôi đến hàng bánh cuốn rong làm bữa điểm tâm sáng, công nhận bánh cuốn của bà này ăn rất ngon, mẹ để tôi ngồi ăn thả dàn nhưng bụng của tôi có hạn nên đành phải quệt mém đứng lên. Sau đó ghé qua tiệm bán sắt dài và sắt khoanh. Vừa vào đến tiệm, một bà xẩm lớn tuổi chào.

– Chào pà pào mạnh giỏi lớ. Pà puôn pán mở hàng cho ngộ. Ngộ lể rẻ pữa lay lặc piệc. pa chục lồng pạc. 

– Chào bà chủ, có gía rẻ đặc biệt tôi sẽ mua. 

– Lặc piệc cho pà lớ.

– Cậu em lày li lâu lây, con pà pào lớ. 

Ui cha nghe cái bà tầu này nói tiếng việt sao mệt quá trời, thui ngộ chẩu nghe bà chủ. Tôi đi qua hàng bán đồ chơi gần đó xem, đồ chơi hấp dẫn tôi hơn.

Sau đó mẹ tôi dắt tôi đi bộ qua Chợ Lớn cũ, để xem giá cả có rẻ hơn không. Cũng lại cái giọng lơ lớ nói tiếng Việt của người chủ Tầu. 

– Lặc piệc! Lặc piệc! 

Biết rồi khổ lắm nói mãi. Tôi lầm bầm trong miệng “Lặc Piệc”. Về đến tận nhà miệng tôi vẫn còn mấp máy.

– Lặc piệc! Lặc piệc! 

Thiếu điều đi ngủ tôi chắc cũng dám nằm mơ “Lặc piệc! Lặc piệc!”. 

LNHiệp