Hồi Ký Chí Hòa

Chương 19


Nằm Bệnh Xá
Khi tôi ở khu Kiên Giam được khoảng 3 năm 3 tháng, một đêm tôi bước lên bực xi măng ở chỗ cầu tiêu để nhảy lên song sắt như mọi khi thì bữa đó trời xui đất khiến làm sao không biết hoặc có thể bờ xi măng trên bàn cầu tiêu có dính nước ướt trơn quá làm tôi trợt chân té và đầu đập vào cạnh bờ xi măng. Trên đầu tôi bị tét một khoảng lớn và sưng lên thật to. Máu tuôn ra xối xả đầy cả mặt mày, tôi choáng váng không ngồi dậy được nữa. Cũng may lúc đó có Nguyễn Văn Hai và Tám ở chung chạy lại đỡ tôi ngồi dậy, xong một đứa lấy khăn chụp ngay vào vết thương trên đầu cho đừng chảy máu nữa, một đứa nhảy lên song sắt gọi cấp cứu. Khoảng nữa tiếng sau cán bộ trực và y tá lên. Sau khi hỏi han và băng bó tạm cho tôi, tôi được đưa đi bệnh xá.
Đến bệnh xá, họ may trên đầu tôi cả chục mũi sau đó được nằm lại ở phòng chính giữa bệnh xá dãy tù nam, trên tầng lầu 2. Đây là một phòng khá lớn với nhiều giường đôi. Khi họ đưa tôi vào một giường trống 2 tầng trong một góc phòng thì chắc cũng đã gần 3 giờ sáng rồi. Đầu tôi vẫn còn nhức như búa bổ và có lẽ mất máu nhiều quá nên cảm giác choáng váng cứ còn hoài. Tôi ngả người nằm ngay xuống tầng dưới giường được một lúc rồi mệt quá thiếp đi hồi nào không biết.
Sáng hôm sau những tiếng động của nhiều vật đập vào song sắt làm tôi giật mình thức dậy. Đầu vẫn còn nhức lắm tôi ngồi dậy không muốn nổi. Nhìn lại tay chân quần áo thì còn dính nhiều vết máu do tai nạn tối hôm qua để lại. Tôi nhìn chung quanh, mọi người trong phòng đã thức dậy hết cả rồi và đang đứng dọc theo các song sắt bên ngoài chờ phát nước sôi. Tiếng động hồi nãy đánh thức tôi dậy chính là tiếng của mấy cái ca nhựa do tù trong phòng đứng chờ buồn tình gõ vào cửa sắt chơi. Có tiếng người hỏi:
– Anh mới tới đêm hôm qua phải không? Có mang theo ca nhựa để lấy nước sôi không?
Tôi quay qua thấy một người đàn ông khoảng 50 tuổi ngồi trên giường dãy bên kia đang nhìn tôi. Ông ta hỏi lại:
– Anh mới tới đêm qua phải không? Có mang theo ca ăn cơm không ra lấy nước sôi đi.
Tôi gượng ngồi dậy, nhìn vào trong cái giỏ lát thăm nuôi đựng thức ăn mà thằng Hai đã lấy đưa cho tôi mang theo hồi khuya. Tôi lấy ra cái ca nhựa rồi hỏi người đàn ông:
– Chú cho hỏi thăm. Họ phát cho nước sôi mỗi sáng hả? Cứ đứng xếp hàng ngay hàng rào song sắt chờ họ tới phát cho hay sao?
– Không phải mỗi sáng đều có đâu. Khi nào có thì họ cho biết. Cậu tới đứng chờ, chút xíu sẽ có lao động đến phát cho.
– Sao chú không đến chờ nhận nước sôi luôn đi.
Người đàn ông vừa móc trong túi ra gói thuốc, mồi một điếu hút vừa nói:
– Tôi không cần. Cậu cứ đi lấy nước đi nếu không rủi họ lấy hết cậu sẽ không còn gì đâu.
Tôi làm biếng định không đi ra chỗ song sắt đứng chờ nước sôi, chỉ muốn nằm nghỉ thêm một chút, nhưng nhớ còn một bịch mì vụn. Hàng ngày tôi chỉ ăn nó với nước lạnh. Bây giờ có nước sôi thì thôi kệ, chịu khó một chút. Nghĩ như vậy nên tôi cầm cái ca nhựa đi ra bên ngoài sát bên song sắt nhìn ra ngoài chờ đợi như những người khác.
Đây là một phòng chứa khoảng 20 cái giường sắt hai tầng. Trong phòng lúc bây giờ có khoảng gần 20 bệnh nhân, ngoài người đàn ông khi nãy ra là người lớn tuổi nhất trong phòng, đa số còn lại rất trẻ sau này được biết đa số họ can tội hình sự. Trong đó tôi chú ý tới một thanh niên khoảng 28, 29 tuổi mặc quần xà lỏn, thân hình rắn chắc nở nang có vẻ như anh ta vẫn thường xuyên tập thể dục đều đặn. Gương mặt anh có một vết thẹo nhưng vẫn không che dấu hết nét đẹp trai, phong trần. Trên bả vai mặt anh ta có xâm hình một con đại bàng đang giương cánh, bả vai trái có xâm hình một người đàn bà ở truồng bên dưới có mấy chữ mà sau này tôi mới biết là 4 chữ: "Hận Kẻ Bạc Tình". Nét xâm rất sắc sảo. Tôi nhận thấy mấy tay tù khác có vẻ nể sợ tay này lắm nên tôi đoán anh ta thuộc một loại anh chị giang hồ nổi tiếng nào đó bên ngoài trước đây. Anh ta đang ngồi trên giường dãy ngoài cùng gần bên song sắt, có mấy thanh niên khác đang xum xoe bên cạnh làm gì đó… được một lúc tôi thấy anh chàng này nằm dài ra và một thanh niên bắt đầu đấm bóp cho anh ta.
Nhìn qua bên kia cửa sắt ở dãy bên kia là khu bệnh nhân nữ. Trong đó cũng lố nhố rất đông tù nữ đang bám vào song sắt như chúng tôi bên đây. Đứng chờ một chút thì lao động ở bệnh xá mang nước sôi tới phát cho tù. Mỗi người được khoảng nữa ca nhựa nước sôi. Tôi trở về giường, bỏ một ít mì vụn vào ca nhựa rồi nằm xuống lại, không ngờ rơi vào giấc ngủ hồi nào không hay. Tôi nằm ngủ được một lúc thì có người lay tôi dậy:
– Dậy đi, cán bộ tới điểm danh kìa.
Tôi mở mắt ra, té ra người đàn ông bên dãy đối diện gọi tôi. Nhìn chung quanh thấy mọi người ai nấy đều đứng dậy kế ngay giường bệnh của mình, người đàn ông nói:
– Cậu đứng lên ngay bên giường của cậu đi.
Lúc đó một tên cán bộ công an cầm một cuốn sổ bước vào và đọc tên từng người điểm danh. Tới phiên tôi, hắn ta hỏi:
– Anh mới vào hồi khuya hả?
– Phải.
– Anh tội gì?
– Chính trị.
– Tên họ, ngày tháng năm sinh.
Tôi nói tên họ và tháng năm sinh cho hắn ghi vào sổ. Sau buổi điểm danh. Mọi người trong phòng thoải mái sinh hoạt. Tôi thấy tên thanh niên có vẻ là anh chị hồi nãy ra đứng chỗ song sắt, tay cầm hai cây quạt được làm bằng giấy giơ lên giơ xuống liên tục, mặt hướng về dãy tù nữ đối diện phía tuốt bên kia lầu 2. Tôi ngồi vừa ăn mì vừa nhìn hắn ta mà không khỏi ngạc nhiên, không hiểu hắn đang làm gì? Người đàn ông ngồi trên giường thấy vậy, nhìn tôi cười giải thích:
– Anh ta đang đánh "morse" với tù nữ đó.
Nghe ngộ ngộ, tôi chú ý nhìn qua dãy tù nữ thì thấy có một cô bên đó cũng đang cầm hai cây quạt đánh "morse"ù qua lại với tên tù anh chị. Vừa đánh "morse"ù hắn ta vừa cười nói vui vẻ với đám đàn em. Hắn ta quơ quạt truyền tin với một cô bên dãy bên kia một lúc có lẽ đã nói xong điều muốn nói, nên hắn đưa hai cây quạt cho một tên đàn em. Tên này thay phiên liên lạc với một cô gái khác bên đó. Hình như mỗi tên có một cô "bồ" bên phòng nữ ở phía bên kia khu bệnh xá. Mấy cô gái bên phòng nữ cũng nói cười có vẻ hào hứng và thích thú với trò chơi này lắm. Tôi nhìn quang cảnh đó cũng thấy vui vui. Đúng là trong cái khó sẽ ló cái khôn! Trong hoàn cảnh tù tội giam hãm như thế này, các tù nhân vẫn có cách liên lạc với nhau được.
Người đàn ông buột miệng hỏi:
– Bộ cậu chưa thấy cảnh này hả?
– Chưa. Tôi ở bên Kiên Giam và biệt giam khu ED, chung quanh bít bùng, không có cảnh này.
Tôi tìm cách bắt chuyện với người đàn ông:
– Chú ở khu nào tới vậy?
– Khu FG. Anh bị tội Xê tê hả.
Tôi nhún vai:
– Phải. Bên FG thì thường là tù bị tội gì chú?
– Đa số là tội hình sự. Có một khu ở các nơi phân loại gom lại chờ đi lao động.
Tôi nghe ông này nói vậy trong bụng thắc mắc không biết ông ta bị tội gì mà ghép vào hình sự như vậy. Trông ông ta thấy có vẻ hiền quá. Hình như đoán được ý nghĩ của tôi, người đàn ông mỉm cười, đốt thêm một điếu thuốc rồi hỏi:
– Chắc cậu thắc mắc không biết tôi bị tội gì mà vào khu FG hả?
Không đợi tôi trả lời, ông ta nói luôn:
– Tôi can tội giết người. Nhưng chỉ ngộ sát thôi.
Đang nhai miếng mì vụn cuối cùng của buổi ăn sáng, nghe nói vậy tôi không khỏi ngưng lại tò mò:
– Thiệt hả? Nhìn chú hiền quá, sao lại có chuyện giết người?
Người đàn ông rít một hơi thuốc, ngửa mặt lên trần nhả khói từ từ:
– Thiệt chứ. Tôi bị kết án 7 năm về tội ngộ sát. Ở đây gần 4 năm rồi. Còn cậu, có ra Toà chưa?
Tôi không khỏi thở dài:
– Chưa chú ơi. Họ không còn điều tra gì nữa, chỉ ngâm tôi mút chỉ. Hai người cùng vụ với tôi đã ra Toà và đổi đi lâu rồi, còn tôi kéo dài đã 3 năm 3 tháng rồi cũng vẫn không nghe nói năng gì.
Người đàn ông hơi nhỏm về phía tôi, nói lên một điều mà tôi chưa bao giờ nghe:
– Như vậy là cậu có hy vọng về rồi đó. Thông thường nếu không đủ bằng chứng để đưa ra Toà, thì họ cũng đã có một "án ngầm" dành sẵn cho người đó. Tôi không biết tội xê tê thì sao? Nhưng với tội hình sự mà không có bằng chứng đưa ra Toà thì cái "án ngầm" này thường thường là không quá 3 năm. Sau đó sẽ được thả về. Theo tôi nhận thấy thì cậu đã bị kết án ngầm rồi. Với thời gian cậu đã ở qua tôi thấy cậu có nhiều hy vọng lắm đó.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói tới hai chữ "án ngầm". Theo như người đàn ông này nói như vậy thì có lý lắm. Chứ không lẽ họ không có bằng cớ rồi muốn nhốt tôi suốt đời ở đây sao. Bắt buộc phải có một thời gian nhất định nào dành cho tôi chứ. Thằng Hồng Vân bị 11 năm vì nó bị bắt quả tang, thằng Cảnh khai có "đọc" bài thơ bị 6 năm. Còn tôi không có bằng cớ gì, không lẽ lại bị lâu hơn thằng Cảnh sao? Tôi thật tình không nghĩ như vậy. Chỉ có điều dưới chế độ này, luật pháp bảo vệ con người không có gì rõ ràng cả. Toàn là luật rừng. Nên ai mà biết được tôi sẽ bị nhốt đến bao lâu. Nếu bọn khốn kiếp này muốn, chúng có thể nhốt tôi tới mục xương ở trong Chí Hòa này. Thưa gởi ai đây? Tôi đã suy nghĩ về điều này nhiều lần lắm rồi. Đầu óc tôi đã muốn bể tung lên khi cứ lẫn quẩn hoài với câu hỏi: "Mình bị nhốt ở đây đến bao giờ? Không có bằng cớ gì buộc tội thì chắc mình sắp được về rồi… nhưng tại sao giờ này mình vẫn còn ở đây?" Những câu hỏi đó không có một luận cứ nào vững vàng để có thể trả lời cho tôi thoả đáng được.
Nay tình cờ nói chuyện với người đàn ông tội hình sự này, đã loé lên cho tôi chút hy vọng với hai chữ "án ngầm". Điều này có lý lắm. Chắc chắn tôi đã có một mức án nào đó dành cho tôi rồi, nhưng tôi không được biết mà thôi.
– Ha ha! Án ngầm.
Tôi không khỏi cười thầm một cách méo mó về một điều mà từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Như vậy cái án ngầm này dành cho mình sẽ là bao lâu?
Bỗng dưng tôi thấy biết ơn người đàn ông này. Ít ra tôi thấy loé lên chút hy vọng về ngày về của mình trên một cơ sở có lý. Theo như lời ông ta nói bên tội hình sự mức án ngầm thường là không quá 3 năm. Bây giờ tôi đã ở 3 năm 3 tháng rồi, vậy cứ lấy cái móc 4 năm cho cái án ngầm khốn kiếp này đi, như vậy cũng còn có một cột móc để hướng tới. Ha ha! Án ngầm. Tôi cay đắng nghĩ về điều này như một chuyện khôi hài đen chưa từng nghe qua bao giờ.
Người ta chắc sẽ phải vất vả tra tìm đỏ mắt mà không ra hai chữ "Án Ngầm" trong những bộ sách luật cao nghều của bất cứ nước văn minh nào trên thế giới. Chỉ có đất nước tôi, một đất nước XHCN ưu việt, mới có loại án ngầm hay ho này. Ha Ha.
Tôi đặt cái ca nhựa không xuống giường, rồi đứng lên nhìn người đàn ông, nói với một thái độ biết ơn thật lòng:
– Cám ơn chú đã nói lên một điều mà từ trước tới giờ tôi không nghĩ ra được. Thú thật với chú, tôi bị oan mà cứ phải bị nhốt hoài một nơi như vầy đau quá. Tôi tên K., tôi có thể gọi chú như thế nào?
– Tôi tên là Biên. Trong tù mấy đứa trẻ hay gọi tôi là ông già Biên "sát thủ" để chọc về cái tội ngộ sát của tôi.
– Chú có án và ở đây gần 4 năm rồi sao không được ra lao động?
– Tôi ra lao động tại chỗ. Hy vọng được giảm án về sớm hơn hạn định.
Tôi bỗng nhớ ra một việc, nên hỏi ông:
– Chú cho tôi tò mò hỏi một chuyện được không?
– Chuyện gì?
– Tôi nghe nói bên khu hình sự có vụ tù Đại Bàng, đàn anh đàn em đánh nhau này nọ?
– Có chứ. Thằng hồi nãy đánh morse qua dãy tù nữ là một trong những đại bàng ở bên khu FG đó.
Tôi liếc nhanh về phía mấy đám thanh niên, cả bọn đang bày ra ăn uống gì đó. Ông già Biên nói thêm:
– Hồi tôi mới vào, cũng may là tôi không phải thành phần anh chị bên ngoài, thứ hai tôi lớn tuổi rồi, tụi nó cũng nể vả lại khi nghe tôi bị tội giết người vào đây nên tụi nó tha không đụng tới. Chứ bất cứ tay anh chị nào bên ngoài mới vào đều bị dợt một trận chào sân dằn mặt trước.
Đang nói chuyện tới đây thì bỗng có tiếng nhốn nháo trong phòng, chúng tôi bỏ dở cuộc nói chuyện nhìn ra cửa sắt. Một người tù lao động đẩy một chiếc xe đẩy trên đó có đựng những chai lọ… Ông Biên nói:
– Y tá tới phát thuốc rồi. Đi ra gần đó chờ kêu tên đi.
Ông già Biên và tôi nhảy xuống giường, đến gần cửa sắt nơi các tù nhân trong phòng cũng lục đục kéo tới đứng gần chờ đợi. Y tá dừng lại kêu tên từng người để được xức thuốc, hoặc được đưa cho 1, 2 viên thuốc gì đó. Đến phiên tôi, tên y tá tù hỏi:
– Anh mới vào hồi khuya phải không? Đưa tôi coi chỗ may hồi khuya coi.
Nói xong hắn ta từ bên ngoài luồn tay vào song sắt gỡ miếng băng keo trên đầu tôi ra, nhìn qua nhìn lại rồi xức vào đó chút thuốc đỏ rồi đắp miếng băng keo cũ lại, lấy ngón tay dí dí vào cho nó dính lại không bị rớt ra. Hắn nói:
– Còn sưng nhiều lắm. Anh có tiền không? Nếu có tiền thì tôi có thể gởi mua trụ sinh và thuốc chống đau nhức dùm cho, còn không có thì thôi.
Tôi suy nghĩ nhanh trong đầu: "Chà chà! lại có màn lợi dụng bệnh để làm tiền tù nhân đây. Như vầy là ai có tiền thì còn đỡ, không có tiền thì đành chịu rồi". Tuy nghĩ thế nhưng tôi còn biết làm gì hơn được, cả một hệ thống, tổ chức đã như vầy từ bao lâu nay rồi.! Tôi hỏi tên y tá:
– Tôi có một ít tiền, anh mua dùm cho mấy viên trụ sinh và thuốc chống đau nhức đi. Không biết bao nhiêu?
– Có giá cả hẳn hoi hết. 3 viên Ampiciline, 6 viên aspirine 50 chục đồng. Anh chịu mua thì chút nữa tôi mang tới rồi lấy tiền luôn.
– Được rồi, như vậy thì nhờ anh giúp mua dùm. Cám ơn anh.
Cảm thấy cái đầu còn nhức quá, tôi trở vào nằm xuống trên giường rồi ngủ thiếp đi, vì vào giờ này nếu ở Kiên Giam là giờ ngủ của chúng tôi. Giờ giấc như vậy đã quen rồi. Tôi ngủ chắc không lâu thì ông già Biên lay tôi dậy:
– Cậu dậy đi, y tá mang thuốc đến cho cậu kìa.
Tôi lục trong xách tay lấy 50 đồng bằng tem phiếu ra mang đưa cho y tá lấy thuốc uống. Trong tù Chí Hòa không được giữ tiền mặt. Nếu có tiền mặt từ bên ngoài gửi vào phải đổi ra tem phiếu, trị giá cũng như nhau, mỗi tháng muốn mua thêm chao tương, thuốc rê hoặc ngay cả sau này khi tôi nhờ cán bộ mua dùm thức ăn bên ngoài… đều phải sử dụng bằng tem phiếu, rồi cán bộ đổi ra tiền mặt mua dùm…
Với 3 viên trụ sinh Ampiciline, tôi phải chia ra làm 3 lần, mỗi lần 1 viên mặc dù trước đây với loại trụ sinh này, dose của tôi là phải 2 viên một lần, nhưng… hoàn cảnh thế này thì 1 viên cũng là xa xỉ lắm rồi. Chừng nào vết thương làm độc, thì tính sau. Đâu có thể phung phí tiền nhiều vào chuyện này được!
Tới giờ trưa phát cơm, chúng tôi được phát canh rau và một ít nước váng mỡ bên trên. Tuy nhiên so với khẩu phần hàng ngày ở Kiên Giam thì ở đây như vậy là khá hơn nhiều, lại có màn ai có tiền có thể gởi cán bộ ra ngoài mua dùm thức ăn khác mang vào bồi dưỡng thêm. Mấy tay giang hồ anh chị ăn uống có vẻ linh đình lắm. Hai ba tên đàn em dấu diếm nấu thêm riêng trong một góc phòng và gởi lao động bên ngoài mang thức ăn riêng cho chúng. Buổi trưa hôm đó, tôi mệt nên không muốn ăn, chỉ nằm trên giường định ngủ thêm sau khi uống thuốc. Trong khi tôi còn loay hoay suy nghĩ lung tung chưa ngủ được thì có một tên thanh niên khoảng 19, 20 tuổi đến bên giường tôi hỏi:
– Anh có đồ đựng thức ăn không?
Tôi ngạc nhiên ngồi dậy hỏi:
– Tôi đã dùng đựng nước thịt kho rồi, Có chuyện gì vậy?
– Không có gì? Anh đổ bỏ nước thịt phát ra đó đi. Đại ca của tui mời anh ăn đồ ăn nóng của ảnh, anh đưa tui ca nước thịt đó đi, tui lấy thức ăn khác cho.
Tôi ngạc nhiên thật sự, lên tiếng từ chối:
– Tôi cám ơn mấy anh em nhiều lắm, nhưng thật tình đầu của tôi nhức quá tôi không muốn ăn cơm bữa nay. Chỉ muốn nằm ngủ cho khoẻ một chút. Em nói cho tôi gởi lời cám ơn đại ca của em nghe.
Vừa nói tôi vừa quay lại phía mấy tay anh chị đang quây quần ăn cơm và chỉ chỉ vào đầu tôi ra dấu như là còn đau lắm không muốn ăn uống gì cả, đồng thời nhấp nháy miệng nói cám ơn cho mấy anh em bên đó hiểu. Tên đàn em nghe tôi nói vậy nên quay về nói lại với đại ca của hắn, còn tôi thì nằm xuống lại, được một lúc rồi ngủ quên luôn.
Tôi thức dậy thì trời cũng chiều lắm rồi. Nhìn ra song sắt thấy tên anh chị đang quơ quạt nói chuyện với bên tù nữ nữa. Tôi đi bộ qua lại trong phòng cho khoây khoả được khoảng nửa tiếng thì lao động đến mở cửa cho chúng tôi đi tắm. Tôi cùng đám tù nhân trong phòng đi xuống dưới tầng một, bọc qua khu nhà bếp của bệnh xá ra đến mấy hồ nước lớn và bắt đầu tắm rửa. Đứng ở vị trí tắm rửa này tôi có thể thấy bên kia bức tường ngăn đôi khu xưởng may nữ mà con Nai đã ra lao động trước đây và sau lưng dãy kiên giam khu ED của chúng tôi. Đếm vị trí những khoảng trống có bùi nhùi kẽm gai trên từng hai, tôi có thể biết được đâu là Kiên Giam 1, 2, 3, 4, 5, 6 và kiên giam 7. Tiến đến sát bức tường ngay dưới kiên giam 6 của tôi, ngó qua ngó lại không thấy cán bộ đâu hết tôi cất tiếng gọi:
– Hai ơi, Tám ơi. Nghe không?
Tôi phải gọi 4, 5 lần thì mới nghe tiếng trả lời:
– Nghe, anh Ba Long đó phải không? (Lúc này danh hiệu của tôi đổi là Ba Long)
– Phải. Thấy không?
Tôi thấy một bàn tay thò ra khỏi đám kẽm gai bùi nhùi ngoắc ngoắc:
– Thấy. Em thấy Ba Long rồi. Anh thấy em không? Tám đây.
– Thấy. Tám với Hai khoẻ không?
– Khoẻ? Anh khoẻ không? Chừng nào anh về lại?
– Không biết? Gởi lời thăm thằng Hai với mấy anh em trên đó nghe.
Chúng tôi tắm rửa xong về lại phòng bệnh xá thì cũng vừa lúc phát cơm chiều. Tôi lân la lại hỏi tên lao động, sau khi hắn phát xong cơm và không có ai bên cạnh:
– Ở đây nếu tôi muốn gởi mua thêm thức ăn bên ngoài vào có được không?
– Được, muốn mua gì thì dặn trước qua hôm sau mới có. Ngoài số tiền mua đồ mà anh cần. Tiền "phải quấy" với cán bộ là 50 đồng nếu là món đồ gọn nhẹ, 100 đồng nếu mua nhiều thứ một lần.
Tôi nhẩm tính trong bụng số tiền tem phiếu tôi còn khoảng 375 đồng, rồi nói với anh chàng lao động:
-Tôi chỉ hỏi thăm anh trước cho biết, sẽ nhờ anh giúp sau. Bây giờ thật tình tôi chưa biết cần gì? Anh cho tôi hỏi thêm, nếu muốn gởi thư về nhà có được không?
Tên lạo động nhìn chung quanh trước khi trả lời:
– Nếu anh muốn gởi thư về nhà thì thư không được niêm
kín. Chỉ trong vòng TPHCM mà thôi. Tiền "kia" cho cán bộ là 50 đồng. Nếu người nhà anh gởi thư hoặc tiền vào lại thì thêm 50 đồng nữa. Anh không cần phải trả trước nếu anh không có tiền, miễn là anh bảo đảm người nhà của anh trả tiền cho người mang thư tới là được.
– Cám ơn anh đã cho biết tin. Như vậy tôi biết rồi. Có gì thì nhờ anh sau nghe. Còn bây giờ anh cho tôi hỏi, tôi có thể gởi cán bộ hoặc ai đó mua dùm cà phê và thuốc lá tối nay uống được không.
– Cà phê và thuốc lá thì được. Ở đây có căn tin, anh đưa tiền đi, tôi sẽ nhờ cán bộ mua một gói thuốc và cà phê cho anh tối nay. Anh muốn thuốc lá loại nào?
– Một gói thuốc lá thường loại gì cũng được và 4 điếu thuốc thơm. Còn cà phê tôi chỉ cần cà phê đen được rồi.
Tôi đưa anh chàng lao động số tiền anh ta đã tính cho những thứ tôi muốn mua, không nhớ rõ con số là bao nhiêu nhưng nhẩm tính thì vẫn còn rẻ hơn khi tôi nhờ cán bộ trên khu ED mua dùm trước đây. Như vậy là tốt rồi. Mẹ kiếp, thoải mái được lúc nào thì cứ thoải mái thôi. Ở tù lâu rồi, đâu phải dễ mà có điều kiện thoải mái như vầy. Con bà nó! Tối nay ít ra tôi sẽ có thể phì phà thuốc thơm nhâm nhi cà phê cho quên đời rồi!
Như vậy chuyện mua bán, trao đổi liên lạc với bên ngoài… ở đây lộ liễu tới mức gần như công khai. Tôi nhớ lại Mẹ tôi trước đây đã cho tôi biết khi bà đi bệnh xá, cũng nhờ đường dây ở đây mới liên lạc được bên ngoài, sau đó cũng từ đường dây này đã dẫn tới việc lo lót cho bà về. Như vậy mấy đám cán bộ ở đây chắc chắn ngon lành hơn mấy cán bộ quản giáo ở khu tôi rồi. Hiện nay tôi chưa cần gì đến việc nhờ cán bộ ở đây đưa tin về nhà, nhưng với tin tức này nếu cần thì tôi sẽ nhờ đến chúng sau. Tôi nhận thấy mấy tay lao động ở đây cũng khác hơn mấy lao động mà tôi đã thấy qua. Lao động ở đây tên nào tên nấy lực lưỡng, thân hình nở nang đẹp đẻ nhờ tập tạ thường xuyên mỗi ngày và chắc chắn khi làm trung gian trong việc mua bán, đưa thư qua lại cho tù và cán bộ… làm gì mà chúng không hưởng được chút cháo.
Tôi quay trở vào định ăn cơm, buổi trưa tôi đã bỏ cơm nên bây giờ thấy đói, thì thấy tên anh chị đang đi tới phía tôi. Tôi lên tiếng cám ơn về chuyện hồi trưa:
– Chào anh. Cám ơn anh đã có nhã ý cho tôi thức ăn hồi trưa. Thật tình lúc đó đầu tôi còn nhức quá nên không muốn ăn gì cả. Nguyên phần cơm hồi trưa tôi cũng bỏ không ăn vô. Định chốc nữa sẽ đến cám ơn mấy anh em.
– Không có gì đâu. Anh bị tội xê tê hả? Ở khu ED phải không? Anh ở đây lâu chưa?
– Hơn 3 năm rồi.
– Anh đã ra toà chưa?
– Chưa? Còn anh? Anh ra toà chưa?
– Ra rồi. Chung thân. – Anh ta trả lời gọn bâng.
Tôi nghe nói vậy thì giật mình, tội hình sự mà chung thân thì chỉ có nước là giết người hoặc thì cũng tương tự như vậy. Thấy tôi bỗng im lặng, anh ta cười:
– Nghe dữ dằn quá phải không? Nhưng thật ra ba cái đám hình sự tụi tui có làm gì cũng cảm thấy không dữ dằn bằng mấy người làm chính trị. Mấy anh mới thiệt là ngon đó. Dám chống lại chính quyền trong đó có cả mấy đám công an này nữa… Tụi tui thiệt phục mấy anh lắm.
Tôi nghe anh ta nói vậy thì cũng chỉ biết cười trừ. Lúc đó bỗng có một tên đàn em của hắn bước tới:
– Tụi nó dọn cơm rồi, mời đại ca về ăn không thôi nguội hết.
Anh chàng đại ca này quay lại giơ tay ra:
– Tui tên là Thành, anh em ở đây gọi tui là Thành Quái.
Tôi giơ tay ra bắt tay anh ta rồi cũng tự giới thiệu:
– Tôi tên K..
– Tứ hải giai huynh đệ. Tui muốn mời anh qua ngồi ăn chung nói chuyện với tụi tui cho dzui được không?
Thiệt tình mà nói, tôi không muốn dây dưa với mấy tay anh chị này, chỉ muốn giả lả cho qua chuyện, không ai mích lòng ai là tốt rồi, nhưng hồi trưa anh ta đã cho đàn em mời thức ăn, bây giờ còn đích thân mời qua ngồi ăn chung. Thiệt khó mà từ chối. Tôi cám ơn anh ta rồi lấy ca cơm và ca canh được phát hồi nãy đi theo anh ta. Không biết đám này kiếm đâu được trứng vịt luộc dầm nước mắm và thịt kho tàu hủ, lại có cả dưa leo xắt lát.
Tôi không khỏi buột miệng:
– Mấy anh em ăn uống như vầy là linh đình quá rồi.
Tôi khách sáo thêm mấy tiếng nữa rồi ngồi xuống. Từ góc phòng đàng kia nhìn lại, tôi cứ tưởng đám anh chị này quay quần lại và ăn uống chung với nhau, nhưng khi đến đây mới biết chỉ có Thành Quái và một tên nữa ăn với nhau, còn mấy tay đàn em kia ngồi quây quần, nhưng dọn ra ăn riêng. Dĩ nhiên phần của Thành Quái dọn ra đầy đủ thức ăn hơn mấy tay kia. Hắn mời tôi ngồi chung với hắn và tên đàn em thân tín mà hắn giới thiệu là Nghĩa, biệt danh là Nghĩa "Mọi", tôi tự hỏi có phải vì nước da đen đen của hắn chăng?
Thú thật ban đầu tôi thấy không thoải mái lắm và e dè với đám anh chị này, tôi đã nghe nhiều câu chuyện của dân giang hồ nên không thấy thích giao du với những người này. Nhưng sau mấy câu chuyện qua lại, tôi nhận thấy ngay cả Thành Quái cũng có những nét hồn nhiên, không thấy dữ tợn như vị trí đại bàng mà anh đang nắm giữ. Mặc dù tuổi đời của anh ta lúc đó cũng gần 30 rồi, tôi thấy ở anh hình như vẫn ẩn tàng một số nét hồn nhiên của con người thật nơi anh. Có phải tại xã hội và môi trường khắc nghiệt đã biến anh thành một con người như vậy? Không biết khi đối diện với những tay anh chị khác và khi thu phục đàn em, anh ta hành xử như thế nào? Chứ tôi thấy cách nói chuyện của anh khá cởi mở, bộc trực.
Khi nghe tôi nói là một sĩ quan trước đây, anh ta có vẻ nể lắm và cũng cho biết anh là Hạ Sĩ nhất, thuộc Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù trước đây, có tham dự trận đánh nổi tiếng trên ngọn đồi 1062 và Khánh Dương. Đơn vị anh sau đó có lệnh về đóng tại phi trường Phan Rang nơi tôi phục vụ trong những tháng ngày cuối cùng trước khi miền Nam rơi vào tay CS. Anh ta đã nói với mấy đàn em chung quanh:
– Nếu lúc trước tao ở trong đơn vị của ảnh, nói về cấp bực, tao phải gọi ảnh là "ông thầy" đó nghe tụi bây. Ở trong binh chủng Nhảy Dù, mấy "ông thầy" có uy lắm, mấy ổng nói gì cũng phải nghe hết, tụi tao không dám cãi đâu.
Tôi dần dần thấy thoải mái hơn và nói chuyện cởi mở hơn với Thành Quái và Nghĩa Mọi. Buổi cơm tù trong phòng giam bệnh xá hôm đó kéo dài qua cử cà phê tối tôi gởi mua. Cà phê ít quá, Nghĩa Mọi đã lịch sự từ chối không uống để dành phần cà phê cho tôi và đàn anh nó. Nó chỉ ngồi hút thuốc tham gia câu chuyện. Một lon guigoz nước sôi được đàn em nấu lên pha trà. Đêm đó chúng tôi nhâm nhi cà phê, trà hút thuốc nói chuyện với nhau nhiều chuyện. Anh ta hỏi tôi:
– Anh có đọc qua chuyện du đãng của Duyên Anh không?
Tôi hỏi:
– Chuyện du đãng gì? Có phải "Điệu Ru Nước Mắt" không?
Thành Quái xôn xao hẳn lên:
– Phải đó. Chính là chuyện đó.
– Nếu là chuyện đó thì tôi có đọc qua, không những một lần, mà hai ba lần lận. Hồi tôi còn đi học đã có lúc tôi mê nhân vật Trần Đại và tập tành hút thuốc xì gà Hava Tampa nhả khói chữ O…
– Vậy hả. Tôi cũng có đọc qua chuyện của ông Duyên Anh này. Không biết ông ta có là du đãng hay không? Nhưng ông này viết chuyện làm cả đám du đãng của tôi phải mê mệt luôn.
Nói xong Thành Quái cười lớn, có vẻ thích thú khi nhắc lại nhân vật Trần Đại trong tác phẩm nổi tiếng "Điệu Ru Nước Mắt" của Duyên Anh lắm. Tôi trả lời anh ta:
– Không, Ông Duyên Anh chỉ là một nhà văn nổi tiếng viết về du đãng và tuổi thơ thôi chứ ông ta không phải là du đãng.
– Tui phục ông ta quá. Giá mà hồi đó tui gặp được ổng, tui mời ổng đi nhậu liền.
Tôi cười cười nói thêm với Thành Quái:
– Còn một người nữa viết về du đãng cũng nổi tiếng không kém, tác phẩm của ông này đã được chiếu thành phim và làm ra nhạc luôn nữa. Anh có nghe nói tới nhà văn Nguyễn Thụy Long không?
– Tui nghe quen quen nhưng không nhớ đến tên ông này. Anh nói tác phẩm du đãng nổi tiếng nào nữa??
– Đó là "Loan Mắt Nhung".
Thành Quái vỗ đùi reo lên:
– Loan Mắt Nhung thì tui biết chứ. Có xem phim nữa! Nhưng tên của ông tác giả tui không nhớ. Chà chà, thiệt có lỗi với ông này quá. Ông này có là du đãng không?
– Không. Ông ta cũng chỉ là nhà văn thôi. (Sau này tôi nghe nói hình như có thời NTL cũng từng là một du đãng?)
Thành Quái chặc lưỡi:
– Công nhận mấy ông nhà văn tài thiệt. Dầu sao mấy người có học, chữ nghĩa giỏi cũng hay hơn người thường.
Chúng tôi nói qua nhiều chuyện khác cuối cùng lây lan tới chuyện của chính cuộc đời Thành Quái và câu chuyện anh ta lên chức đại bàng ở Chí Hòa, đại khái như sau:
Thành Quái khi chưa đi lính, còn rất trẻ đã là một tay du đãng lì lợm. Hắn là đàn em dưới trướng của một tay anh chị khét tiếng: Lâm Chín Ngón. Đối với Thành Quái, đại ca Lâm Chín Ngón là một nhân vật lý tưởng của nó. Nó tôn kính Lâm Chín Ngón đến độ khi ngồi kể chuyện lại cho tôi vẫn một giọng điệu kính trọng thấy rõ. Nó nói ngay là vào lúc đó, Lâm Chín Ngón có rất nhiều đàn em, ai cũng trung thành với ông ta như nó vậy. Nếu đại ca Lâm Chín Ngón có biểu nó làm gì, dù biết chắc là chết nó cũng sẽ làm ngay không từ chối. Như vậy đủ biết uy lực của tay đại ca họ Lâm này ghê đến độ nào. Khi Lâm Chín Ngón vào Chí Hòa, uy tín của tay này đã vang dội lẫy lừng đến nổi ngôi vị đại bàng đang từ một tay anh chị nắm giữ, thấy Lâm Chín Ngón vào, thì tay đại bàng này lập tức xuống ngôi nhường ngai vị lại cho đại ca họ Lâm liền.
Ở bên ngoài, họ Lâm vẫn còn được em út trung thành một mực dù y ta không có mặt bên ngoài. Sau một thời gian tung hoành, lập nhiều công trạng cho họ Lâm, Thành Quái được đại ca họ Lâm lúc đó còn đang trong tù tin tưởng, nhắn lệnh ra phân vùng cho Thành Quái hùng bá một phương. Địa bàn của Thành Quái làm anh chị lúc đó là khu Chợ Thiếc vùng Phú Thọ. Dưới tay của Thành Quái cũng có nhiều em út chuyên môn ăn cướp, giật xe, móc túi… đi thâu hụi chết ở mấy nhà hàng Tàu và những cơ sở người Hoa ở vùng Phú Thọ vào tới gần Chợ Lớn… Tiếng tăm của nó gầy dựng cũng thuộc vào hàng anh chị lớn, lại là đàn em của Lâm Chín Ngón nên các anh chị vùng khác cũng trọng nể nó lắm.
Trong thời gian làm anh chị ở khu Chợ Thiếc, Phú Thọ. Thành Quái có vướng vào lưới tình với một cô gái nhảy trong vũ trường Arc En Ciel. Cô này tên Lan là gái nhảy mới ra nghề nhưng nổi tiếng về sắc đẹp. Khi lưu lạc đi chơi, Thành Quái gặp và lập tức mê mệt ngay cô này. Trai anh hùng gái tứ chiến gặp nhau. Với sự săn đón của Thành Quái – lúc đó rất đẹp trai, tiền nhiều – nên cô Lan này cũng yêu thích Thành Quái là chuyện dễ hiểu. Khổ nổi lúc đó không phải chỉ có riêng mình Thành Quái để ý tới Lan, mà nhiều người khác cũng để ý tới cô nữa. Ngoài những tay công tử bột có tiền đi chơi, trong giới giang hồ anh chị cũng có mấy tay ngấm nghé tới cô Lan. Thế là những đụng độ không tránh khỏi đã xảy ra. Tuy không phải thuộc địa bàn hoạt động của mình, nhưng Thành Quái cũng huy động đàn em vào tận Chợ Lớn đụng độ với mấy tay anh chị ở đó, quyết dành cho được cô Lan về mình. Nhưng cô Lan phải bắt buộc bỏ nhà hàng Arc En Ciel vì nếu không thì Thành Quái khó lòng mà giữ cô được. Sau nhiều thương lượng và hứa hẹn này nọ. Cô Lan về ở hẳn với Thành Quái, bỏ nghề Cave ở Arc En Ciel. Đổi lại Thành Quái trao cho cô giữ hết tiền bạc và chuyện gì cũng tin vào cô này.
Một buổi sáng thức dậy, cô Lan này đã biến đi mất cuỗm theo gần như toàn bộ tiền bạc của Thành Quái dành dụm được bấy lâu nay trong những chuyện làm ăn phi pháp của hắn. Của Thiên trả hết về cho Địa. Mất hết tiền bạc, Thành Quái không đau đớn bằng cảm giác bị tình phụ và nhất là cảm thấy mất mặt với đám đàn em. Hắn lồng lộn cho người đi tìm khắp nơi tung tích của cô Lan này. Phải mất gần nửa năm mới biết được tin tức cô Lan đang sống với một tay công tử bột nhà giàu, cả hai đang mướn nhà du hí ở trên Đà Lạt. Thế là Thành Quái cùng một số đàn em thân tín lên Đà Lạt, theo dõi nhiều ngày đường đi nước bước của cặp tình nhân này. Một đêm chúng bất thần xông vào nhà trói cô Lan lại, đập cho thằng công tử bột nhà giàu kia một trận chắc suốt đời phải mang tật luôn. Còn cô Lan sau khi ăn mấy thoi của Thành Quái, hắn tra hỏi số tiền cô đã lấy của hắn bây giờ để ở đâu. Cô này lúc đó sợ quá nên thú thật là đã dùng số tiền đó ăn chơi mua sắm phung phí hết rồi… Thành Quái không nói thêm câu nào nữa nhét nùi giẻ vào miệng kẻ đã phụ rẫy hắn rồi dùng lưỡi lam rạch nát hết mặt cô ta, sau đó mặc cho cặp tình nhân nằm dở sống dở chết, cả bọn bỏ đi mất. Đó là lý do tại sao hắn xâm hình một cô gái khoả thân nằm trên vai và hàng chữ "Hận Kẻ Bạc Tình".
Năm 1972 mùa Hè Đỏ Lửa, Thành Quái vào lính, nó chọn binh chủng Nhảy Dù là binh chủng dữ dằn nhất. Mọi cơ sở làm ăn và địa bàn hoạt động giao lại cho đàn em thân tín trông coi. Sau mỗi lần hành quân về nghỉ phép là nó lại cùng đàn em phá phách, ăn chơi thoả thuê rồi lại đi trở về đơn vị tiếp.
Sau 1975, cởi áo lính trở về lại chốn cũ. Việc thu hụi chết trở nên khó khăn khi các thương buôn người Hoa cũng lụi tàn theo chế độ mới. Một số thương buôn người Hoa đi vượt biên hoặc ai còn ở lại thì cũng đâu còn buôn bán làm ăn như lúc trước được nữa, nên việc thu hoạch của Thành Quái trở nên yếu kém. Nó cùng đàn em bành trướng thêm vấn đề cướp giật. Lúc đó ai đi vào khu chợ Thiếc mà bị cướp xe, giật đồ, móc túi… đều là do nhóm đàn em của Thành Quái làm ra cả. Còn riêng Thành Quái và nhóm đàn em thân tín thì đánh cướp những vụ lớn hơn. Đi đêm thì sẽ có ngày gặp ma. Cuối cùng nhóm của Thành Quái cũng bị công an gài bẫy bắt trọn ổ trong một vụ cướp có súng.
Lúc Thành Quái mới vào Chí Hòa thì Hùng Sùi đã làm Đại Bàng trong phòng từ trước rồi. Nói đúng ra hai đứa biết tiếng nhau từ hồi còn ngoài đời. Tuy không qua lại với nhau nhưng vẫn nể trọng lẫn nhau và không đứa nào đụng chạm đứa nào. Nhưng khổ nổi đó là chuyện ngoài đời. Còn khi vào đây, một rừng không thể có hai cọp, cho nên khi Thành Quái vừa bước vào thì dàn em út của Hùng Sùi chào sân nó liền.
Một trận đòn hội chợ phủ đầu Thành Quái, sau đó để tỏ ra giang hồ nể mặt lẫn nhau, Hùng Sùi nói với Thành Quái:
– Mày đã biết rằng phòng này không thể có hai Đại Bàng được. Nể mày có tiếng tăm bên ngoài, tao cho mày hai đường chọn lựa:
1/ Phá vết xâm hình con đại bàng trên vai mày thì tao cho mày ở lại đây và dĩ nhiên phải chịu dưới quyền sai khiến của tao.
2/ Mày phải tìm cách xin đổi qua phòng khác. Tao để mày suy nghĩ kỹ rồi cho tao hay.
Thành Quái là dân chơi bên ngoài nên cũng biết rõ qui luật này, nó thấy Hùng Sùi nói đúng: Trong một phòng giam, không thể có hai đại bàng được. Như vậy thì chỉ có nước qua phòng khác. Nhưng chấp nhận giàn cảnh một cuộc đánh lộn để bị đổi qua phòng khác thì có khác gì chịu thua rút lui. Trước khi lấy cớ xin được đổi phòng giam thì phải chịu một trận đòn hội chợ ngất ngư để chứng minh với cán bộ là nó đang bị nguy hiểm xin đổi qua phòng khác để bảo toàn tính mạng, chớ đâu phải dễ gì xin đổi phòng mà được cán bộ chấp thuận liền đâu. Sau này đám đàn em biết chuyện đâu còn nể nang nó nữa. Vả lại đi qua phòng nào thì cũng sẽ gặp đại bàng ở phòng đó thôi!!
Còn ở lại thì phải phá hình xâm đại bàng trên vai lại càng là một điều sỉ nhục lớn. Dẫu sao nó là "anh hùng" một cõi ở bên ngoài đâu thể chấp nhận thế. Nếu không làm như vậy thì phải hạ Hùng Sùi thôi, nhưng dễ gì! Nó chưa đụng được tới lông chân Hùng Sùi thì đám đàn em của thằng này đã "thịt" nó rồi. Thành Quái suy nghĩ hoài mà không biết phải làm sao, chỉ đành thở dài nói với Hùng Sùi:
– Được rồi nếu mày đã nói dzậy thì cho tao suy nghĩ ba ngày, tao sẽ quyết định. Nếu tao không tìm cách chuyển phòng thì tao sẽ chịu phá hình xâm và làm đàn em của mày.
Hùng Sùi gật gật đầu, tỏ vẻ rộng lượng:
– Tốt, tao cho mày ba ngày suy nghĩ đó. Trong ba ngày này, mọi sinh hoạt ở trong phòng mày không được xía vô. Nghe rõ chưa?
Hùng Sùi đã để yên cho Thành Quái ở trong một góc phòng, không đối xử tệ bạc với nó, nhưng cũng không cho thằng này xen vào bất cứ chuyện gì. Kể cả mấy đứa đàn em biết Thành Quái trước đây cũng không dám bén mãn tới hỏi han nó một câu. Đến ngày thứ ba, Thành Quái đánh tiếng nói với Hùng Sùi:
– Chắc là tao phải chấp nhận đi qua phòng khác quá. Chiều nay mày dàn cảnh một cuộc đánh lộn, sau đó cán bộ lên tao sẽ xin đổi qua phòng khác dziện cớ ở đây thù oán nhiều quá, không an toàn tính mạng…
Hùng Sùi gật đầu cười:
– Như vậy là mày đã quyết định rồi phải không? Đừng nói là tao ép mày đó nghe.
Thành Quái thở dài:
– Thì đành dzậy thôi.
Sau đó cả bọn được cán bộ mở cửa ra ngoài hồ nước tắm như thường lệ. Trong khi tù vừa tắm vừa đùa giỡn thì Thành Quái đứng gần hồ nước cũng làm bộ tắm, nhưng thật ra nó quan sát Hùng Sùi và bọn đàn em thân tín của thằng này từng giây từng phút. Đợi cho cả bọn Hùng Sùi đang đùa giỡn không chú ý chung quanh. Thành Quái lẻn lại phía sau và bất thình lình rút ra cái cán bàn chải đánh răng đã được nó mài nhọn dấu vào trong quần và nhanh như chớp nhảy bổ lại từ phía sau Hùng Sùi, giơ thẳng tay đâm cán bàn chải nhọn vào mặt thằng này. Hùng Sùi chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm khốc, hai tay giơ lên ôm mặt đầy máu té ngã xuống. Thành Quái được thế nhảy ngay lên mình Hùng Sùi, rút cán bàn chải đánh răng ra tiếp tục đâm vào mặt địch thủ của mình liên tục làm cho thằng này chỉ có nước bụm mặt đầy máu, dẫy dụa và la thét thôi chứ không làm gì hơn được. Sự việc xảy ra quá đột ngột chỉ trong vòng mấy giây đồng hồ. Khi đám đàn em của Hùng Sùi nhận ra được sự việc nhảy vào đá đấm, kéo Thành Quái ra được thì Hùng Sùi đã gần như một đống máu thịt nằm dẫy tê tê trên mặt đất. Mặt mũi tay chân của thằng này đầy cả máu.
Mấy tay công an đang đứng gần đó chạy tới vội vã lùa hết đám tù vào phòng giam lại và còng Thành Quái đi mất. Còn Hùng Sùi thì được khiêng đi cấp cứu ở bệnh xá. Kết quả: Mắt trái nó bị đâm lòi ra ngoài đui luôn, còn trên mặt và hai tay bị đâm nhiều nhát thấu tới xương. Thằng này suốt đời còn lại sẽ vĩnh viễn tàn tật. Còn Thành Quái thì bị công an đánh cho một trận nhừ tử, nằm liệt một chỗ trong biệt giam, muốn di chuyển chỉ có lết chứ không đứng dậy nổi cả mấy tháng trời tưởng chết luôn rồi. Sau đó ra toà với tội danh "Cố ý sát hại đả thương với hung khí", chồng chất thêm tội ăn cướp có súng lúc trước thành tù Chung Thân.
Sau khi trở về phòng tập thể, Thành Quái nghiễm nhiên trở thành Đại Bàng. Hắn chỉnh đốn lại đội ngũ đàn em. Dứt dây hết mấy đàn em thân tín của Hùng Sùi trước đây, đập cho đám này lớp tàn tật suốt đời, lớp chịu không nổi phải xin đổi phòng khác. Từ đó nó ngự trị ngai đại bàng cho tới lúc bấy giờ cũng 3, 4 năm liền. Thỉnh thoảng có một vài tay anh chị nổi tiếng bên ngoài vào, lấy kinh nghiệm bản thân trước đây, nó cho đàn em dập lê lết, dập hội đồng bất cứ tay anh chị nào mới vào. Càng nổi tiếng bên ngoài vào nó càng dập nặng hơn. Cũng có mấy Đại Bàng từ các quận chuyển về, trên người có xâm hình đại bàng, sau khi bị nó đập thiếu điều dập phổi xong, còn cho đàn em quấn bao nylon đốt lửa phá ngay hình xâm đó. Không tỏ ra rộng lượng gì hết như Hùng Sùi trước đây. Thành quái tự biết mình đã bị tù chung thân, nên nó cũng không mong gì có ngày ra. Thà ở đây làm vua một cõi sướng hơn. Nó rất tâm đắc với câu nói của Tào Tháo: "Thà mình phụ người chứ đứng để người phụ mình", bởi vậy nó càng không nương tay với bất cứ đứa nào ngoài đời mới bước vào chốn này. Nó nói nếu không làm vậy sớm muộn gì cũng có thằng lật nó.
Tuy nhiên những hành động đó cũng gây ra biết bao nhiêu thù oán, không những với những thằng bị nó cho đàn em đập tới tàn tật, mà còn gây thù oán tới bên ngoài và những đại bàng ở các phòng bên cạnh. Vì mấy tay bị Thành Quái triệt, không ít thì nhiều cũng có dính líu tới các anh chị khác bên ngoài hoặc đại bàng ở các phòng khác… và các tay anh chị này cũng chờ cơ hội là hạ nó ngay để trả thù cho đàn em hoặc bạn hữu của mình.
Một lần Thành Quái bị một tay anh chị ở phòng khác gài khổ nhục kế tính chơi nó. Tay anh chị này tên là Kính Râu, nổi tiếng với bộ râu quai nón. Hai bên có thù đâu từ lâu đời lúc còn bên ngoài, bắt đầu từ một cuộc đi chơi tranh dành gái đánh lộn với nhau. Sau khi vào tù Thành Quái còn đánh đàn em của Kính Râu khi mới vào thừa sống thiếu chết nên thằng này thề sẽ trả thù cho đàn em của nó. Khổ nổi nó không làm sao ra mặt được vì ở khác phòng và Thành Quái thì biết rành Kính Râu quá rồi, nên nó không thể đích thân ra tay được. Cuối cùng có một đàn em thân tính của Kính Râu nhận đóng vai trò "Kinh Kha thích khách Tần Thủy Hoàng". Kính Râu dàn cảnh một màn đánh hội đồng ngoạn mục khiến thằng em này bò lê bò càng, mặt mày sưng vù, gần như không nhận dạng được. Khi cán bộ lên thì nó đã bất tỉnh. Sau đó thằng đàn em này xin được đổi phòng để bảo toàn tính mạng cộng với mấy đứa lao động đàn em của Kính Râu bên ngoài nói vô, cuối cùng thằng đóng vai Kinh Kha này được đổi qua phòng của Thành Quái lánh nạn.
Dĩ nhiên khi qua đến đây thằng này ca bài con cá xin được sự che chở của Thành Quái và chịu làm đàn em cho thằng này sai khiến. Sau một thời gian thấy thằng mới vào này hiền như cục bột, Thành Quái và mấy đứa đàn em khác sai bảo gì nó cũng ngoan ngoãn làm ngay, chưa hề tỏ vẻ bất mãn, kháng cự. Vị trí của Thành Quái trong phòng lúc bấy giờ chiếm cứ một góc rộng lớn trong cùng, bao bọc bởi các đàn em khác. Ngay ban ngày cũng không đứa nào được tới gần góc phòng đó nếu không được lệnh gọi, nói gì tới ban đêm. Thằng đóng vai Kinh Kha này âm thầm chờ đợi và theo dõi những thói quen của Thành Quái. Nó nhận thấy mỗi sáng gần như vào một giờ nhất định, Thành Quái sẽ đi vào cầu tiêu. Sau khi chắc chắn được thói quen này, nó âm thầm ra tay.
Trong khu tập thể, tuy bị cấm nấu ăn, nhưng trên thực tế tù vẫn lén lút nấu ăn hàng ngày… nước sôi pha cà phê trà, nấu mì gói… hoặc ngay cả nấu canh vào những lon guigoz, hay lon sữa bò… Nhiên liệu nấu ăn là những bao nylon đựng đồ thăm nuôi gởi vào được rửa sạch, cuộn lại thành những cây nylon, đốt cháy một đầu lên. Sau đó tù nhân cầm cây nylon này dí đầu đã đốt cháy ngay dưới lon guigoz hoặc lon sữa bò và cứ thế mà nấu cho tới khi nước sôi hoặc thức ăn chín. Những bao nylon cuộn tròn thành cây đốt lên như thế được gọi là: "Hỏa tốc". Khi nấu ăn, để che mắt cán bộ bên ngoài tù nhân dùng mấy giỏ lát thăm nuôi hoặc túi xách che lại, ở ngoài nhìn vào sẽ không thấy gì hết.
Buổi sáng hôm đó thằng đóng vai "Kinh Kha thích khách Tần Thủy Hoàng" không nấu nước sôi ăn mì vụn như mọi ngày mà nấu hỏa tốc để nó chảy ngay vào lon sữa bò. Nylon khi chảy ra sẽ nhểu từng giọt thành một dung dịch lỏng như chất nham thạch của núi lửa, nóng khủng khiếp. Nó đã rấp tâm sẵn nên buổi sáng hôm đó nó đốt nylon ra thành một chất lỏng cũng độ gần một lon sữa bò. Đợi thằng Thành Quái vào cầu tiêu ngồi xuống đâu đó xong xuôi, nó lấy khăn quấn chung quanh lon sữa bò cầm lên cho khỏi nóng, sau đó đi vòng qua bên hông cầu tiêu nơi có một bức tường xây lên để che người bên ngoài nhìn vào không thấy người đang đi tiêu, tiểu bên trong. Nó định trong bụng là khi đến sát bức tường sẽ bất thình lình xông vào ụp ngay lon hỏa tốc nóng cháy lên mặt Thành Quái lúc đó đang ngồi đi tiêu mặt hướng ra ngoài. Với độ nóng chảy của nylon như thế, dù cho Thành Quái có 3 đầu 6 tay, gương mặt sẽ như bị acid tạt vào, chỉ có nước biến thành quỷ sứ và sẽ tàn tật suốt đời.
Nhưng có lẽ số của Thành Quái chưa tận. Cứu tinh xuất hiện đúng lúc cứu nó. Cứu tinh này không ai xa lạ chính là thằng Nghĩa Mọi. Khi tên đóng vai khổ nhục kế này vừa đi sát tới bờ tường, chưa kịp xông vào tạt hỏa tốc vào mặt Thành Quái thì Nghĩa Mọi gần đó vô tình phát giác được. Nó hét lớn lên một tiếng thật lớn:
– Đại ca cẩn thận, có thằng ám hại.
La xong Nghĩa Mọi lao tới đạp thằng Kinh Kha này một phát chúi nhủi, lon hỏa tốc bị cú đạp văng ra khỏi tay rơi vãi vào tường bốc khói lên nghi ngút. Một vài tia bắn ngay vào mấy người tù gần đó phỏng da, la làng lên làm náo động cả buổi sáng sớm. Sự việc xảy ra quá đột ngột, đang ngồi trong cầu tiêu nghe Nghĩa Mọi và mọi người la lên như thế tuy không biết chuyện gì nhưng kinh nghiệm sống còn của bản thân đã trải qua nên Thành Quái không kịp cả chùi đít, còn ở truồng tồng ngồng, cứ thế nhảy ra khỏi cầu tiêu để dễ bề phản ứng. Lúc đó thì Nghĩa Mọi đã không chế tay thích khách này rồi. Thành Quái thở phào nhẹ nhỏm.
Khỏi nói cũng biết số phận của tên đàn em Kính Râu đóng vai Kinh Kha thê thảm đến chừng nào! Khi cán bộ chạy lên mở cửa xông vào được thì thằng khốn khổ này chỉ còn là một đống thịt nằm bất động, người đầy máu me. Sau sự việc đó, thằng này nằm liệt luôn trong phòng đặc biệt ở bệnh xá có người canh giữ, không ai được đến gần vì sợ đám đàn em của Thành Quái gởi người xuống bệnh xá giết nó luôn. Tuy vậy thằng này nếu có sống sót được chắc cũng khó nuôi.
Cảm cái ơn cứu mạng, Thành Quái đã phong cho Nghĩa Mọi làm cánh tay mặt của mình. Được quyền thay mặt Thành Quái sai khiến đám đàn em trong tù. Từ đó uy danh của Thành Quái càng lên, khó có ai vào chơi nó được nữa. Đám đàn em của Thành Quái lại được thanh lọc kỹ càng hơn, thằng nào cũng phải nhỏ máu thề thốt trung thành với nó.
Tôi nghe kể câu chuyện này mà không khỏi cảm khái. Cái xã hội của Thành Quái và những tay anh chị trong Chí Hòa này hình như là một xã hội riêng biệt. Kể cả những tôn ti trật tự trong xã hội này cũng trên dưới đâu đó rõ ràng. Tuy nhiên phải sống trong xã hội như thế thì quả thật tàn khốc quá! Cá lớn nuốt cá bé. Mạnh được yếu thua. Mấy câu này áp dụng trong xã hội của mấy tay anh chị giang hồ hảo hớn trong tù thì phải nói là chính xác vô cùng!
Tôi không thể biểu đồng tình, không thể cổ vũ cho lối sống dã man này. Điều này đã có từ rất lâu rồi, đã trải qua nhiều chế độ và trên thế giới gần như nơi nào cũng có. Đây là một điều rất đáng chê trách! Trách nhiệm giải quyết vấn đề này phải ở nơi chính quyền. Theo tôi, điều này có thể cải sửa được. Nếu chính quyền thực sự quan tâm tới tình trạng của tù nhân, thực sự xem họ là những con người có thể cải hoá để có thể trở thành những người hữu dụng sau này cho xã hội, thì tôi nghĩ vẫn có thể làm được. Tình trạng Đại Bàng trong tù mạnh được yếu thua này không phải là khó giải quyết, vấn đề ở chỗ nhà nước có quan tâm và thực sự muốn cải sửa hay không mà thôi?
Trở lại buổi nói chuyện tối hôm đó với đám Thành Quái, tôi hỏi hắn:
– Mấy anh em đã có án rồi sao không được ra lao động?
Thành Quái cười:
– Tui mong được ra lao động muốn chết mà tụi nó đâu cho tui đi đâu. Ra lao động trong dzòng tối đa một tháng là tui "hô biến" liền. Dzới lại tù Chung Thân tụi nó không cho đi đâu.
– Còn mấy anh em khác?
– Tụi nó cũng bị đưa đi lao động lai rai đó chứ.
Tôi nhìn Thành Quái và Nghĩa Mọi rồi hỏi:
– Tôi thấy hai anh em đây đâu có vẻ gì bệnh hoạn đâu, vì sao lại lên nằm bệnh xá vậy?
Nghĩa Mọi nhìn tôi cười lớn:
– Ảnh hẹn với bồ nên mới lên đây đó?
Thành Quái cũng cười:
– Làm như mầy hiền lắm dzậy? Chuyện là như dzầy, để tao kể cho ảnh nghe chơi.
Thành Quái đốt thêm một điếu thuốc, rít một hơi dài rồi kể, mặc cho khói phà phà tuôn ra theo mỗi câu nói của nó:
– Đối diện với phòng tập thể của tụi tui là phòng tập thể nữ ở khu BC. Ở chỗ của tụi tui chỉ có thể thấy rõ phòng tập thể lầu hai bên khu BC mà thôi. Mỗi ngày tụi tui liên lạc dzới nhau bằng cách đánh morse quơ hai cánh tay hay bằng quạt cho ở xa dễ đọc, cuối cùng thì làm quen được với mấy em trên đó. Thỉnh thoảng tìm cách đi bệnh xá thăm nhau và nhìn nhau cho rõ hơn. Ở bệnh xá này mới có thể gặp nhau và gởi thư cho nhau được.
– Không bệnh hoạn gì sao mấy anh em được đi bệnh xá.
Nghĩa Mọi cười lớn xen vào:
– Ảnh muốn đi bệnh xá lúc nào lại không được? Mấy lao động ở đây là đàn em của ảnh hết, nói gì đến lao động ở khu tụi tui. Cứ kêu cấp cứu rồi khi y tá lên là nó vẽ một đường thì cán bộ trực đâu biết bệnh trạng như thế nào. Thế là khiêng đi bệnh xá thôi.
Nói xong cả hai cười lớn ra chiều thích thú lắm.
Tôi còn nhớ buổi tối hôm đó sau khi nghe câu chuyện này. Tôi có nói với Thành Quái và Nghĩa Mọi rằng: "Khi còn nằm ở khu ED, tôi đã hứa trong lòng là sau này nếu có dịp tôi sẽ viết lại những ngày tháng trong tù Chí Hòa này, tuy chưa biết bao giờ nhưng tôi tự hứa là sẽ viết lại nó ". Thành Quái cười hỏi tôi:
– Nếu anh dziết sách về Chí Hòa, anh có dziết về tụi tui không?
– Chắc chắn tôi sẽ viết về câu chuyện buổi tối hôm nay. -Tôi nhìn thẳng vào Thành Quái và nói như vậy.
Thành Quái và Nghĩa Mọi có vẻ vui lắm khi nghe nói thế. Hắn còn cười cười hỏi tôi:
– Anh dziết về tụi tui mà nói xấu hay nói tốt dzậy?
Tôi trả lời:
– Tôi không nói xấu, cũng không nói tốt. Tôi chỉ nói sự thật.
Tôi ở bệnh xá đúng 4 ngày. Nhờ điều kiện thoải mái, ăn uống tương đối đầy đủ và một ít thuốc gởi mua từ bên ngoài vào, vết thương trên đầu không còn sưng và bắt đầu liền da lại. Mỗi ngày tôi vẫn ăn cơm với Thành Quái, Nghĩa Mọi và nói chuyện với ông già Biên "sát thủ". Tôi cho là lần đi bệnh xá kỳ này ít ra tôi cũng gặp được mấy nhân vật đặc biệt đáng ghi lại trong tập hồi ký này. Buổi chiều khi tôi được lệnh thu xếp đồ đạc trở về lại khu Kiên Giam ED, tôi đến bắt tay ông già Biên "Sát Thủ", Thành Quái, Nghĩa Mọi và tất cả những bệnh nhân còn lại trong phòng. Khi tôi bước ra khỏi cửa được mấy bước. Thành Quái bỗng gọi tôi và hỏi một câu:
– Nếu tôi có dịp nhắn được đến khu Kiên Giam ED, hỏi thăm anh K. có ai biết không?
– Không. Anh hỏi thăm "Sáu Khổ" hoặc "Ba Long" thì họa may có người biết.
Trước khi quẹo phải đi về phía cầu thang, tôi còn nghe tiếng Thành Quái hỏi vọng tới:
– Sáu Khổ hả?
Tôi không trả lời cũng không quay lại, đi theo tên lao động ở bệnh xá bước xuống cầu thang và bỗng dưng bật cười một mình.

Trích: www.phodatron.com