Hồi thứ 23 – Đền Ngân an Yên Đơn tính kế

Khi phò mã Tôn Tháo về đến dinh, con là Tôn Long, Tôn Hổ chạy ra nghinh tiếp vào ngồi nơi Ngân an diện. Hai tướng xem thấy cha mình, mày mặt có sắc sầu bi, thì hỏi rằng :

– Chẳng hay hôm nay phụ thân có việc chi coi bộ buồn rầu dữ vậy?

Phò mã nói:

– Quốc gia có đại sự, con hãy vào mời mẹ con ra ra đây.

Tôn Long, Tôn Hổ nghe cha bảo, lật đật chạy vào thông báo. Yên Đơn Công Chúa nghe tin chồng mình về, thì vội vã bước ra Ngân an điện chào mừng, và hỏi rằng:

– Nhơn sao Phò mã đi hội yến về, mà diện lại sầu bi? Xin chàng nói cho thiếp tỏ tưòng tâm sự với.

Phò mã nghe vợ hỏi, liền thở ra và nói rằng:

– Nàng ôi! Quốc gia gần có nạn, nên hạ quan mới buồn rầu, là bởi bên Đông Tề có Chánh cung hoàng hậu, tên Chung Vô Diệm, nàng ấy pháp thuật cao cường, oai danh chói rạng. Nay nó lại đề thơ vào mặt sứ, mạ nhục chúa ta, nó bảo phải dâng biểu hàng đầu, bằng không thì can qua gia phạt. Vì vậy cho nên Phụ vương mới xuất bảng cầu hiền, hạ quan thấy điều ấy bèn vào xin lãnh ấn Nguyên nhung, mà Phụ vương còn bần dùn chưa chịu, nên ta không biết liệu kế nào, mới cho đòi phu nhơn ra đây thương nghị.

Yên Đơn Công chúa nghe chồng mình nói các điều, thì mày liễu ủ ê, mặt hoa buồn bã! Bèn thưa với phò mã rằng:

– Vậy xin chàng hôm nay hãy an dạ, để ngày mai thiếp vào trào tâu với Phụ vương, quyết lãnh ấn Nguyên nhung cho chàng đề binh thẳng qua Tề quốc bắt con Chung xủ phụ rửa hờn mới đặng.

Vợ chồng toan liệu xong xuôi, bỗng đâu trời đã bừng sáng. Kế đó vua Yên vưong lâm trào bá quan văn võ chầu đủ mặt. Khi ấy vợ chồng Công chúa dẫn vào quỳ lạy trước kim giai tâu rằng:

– Mới đây con có hay tin Đông tề ỷ thế khi dể nước ta, thích chữ vào mặt sứ thần, lại bảo đầu hàng nạp khoán. Việc ấy chẳng biết có quả cùng chăng? Xin Phụ vương nói cho con hàng tưởng.

Yên Vương nghe hỏi phán rằng:

– Việc quả như lời,nhưng cha xét lại, nước ta binh ít, tướng hèn, không phương cự địch, chi bằng nhường cho Tề làm thượng quốc, còn nước ta dâng biểu xưng thần, như vậy đã khỏi hại sanh linh, lại vững an xã tắc.

Công chúa nghe dứt liền tâu rằng:

– Xin Phụ vưong chớ khá tôn trọng oai người, mà mất thinh danh mình. Xưa nước Yên ta, đặt vững giang san, dựng nên cơ đồ, cũng nhờ có nhà họ Tôn, là Tôn Võ Tử, bây giờ tiếng người hãy còn bốn biển bia danh, tám phương khiếp vía. Huống chi nay, chồng con cũng trong dòng họ ấy, nay lại hiện tiền sẵn có hai trai oanh liệt, đứa nào cũng võ nghệ tinh thông, binh thơ nhàn thục, xin Phụ vương hãy giáng chỉ cho vợ chồng con lãnh chức Nguyên nhung, đặng chọn ngày dấy binh đi rửa hờn cho Vương phụ.

Yên Vương nói:

– Cha cũng đả biết, nhưng mà lúc này, cha đả tuổi cao tác lớn, mình rồng lụm cụm hôm sớm không ai, còn Thái tử thì còn thơ dại. Đã vậy, vả lại con là phận nữ lưu, cầm thương lên ngựa ra chốn chiến trường, may thì chẳng nói chi, còn rủi, cha thêm sự buồn lắm nữa.

Công chúa tâu:

– Con tuy là phận gái mặc lòng song ngày trước có học đạo tiên gia với Thánh mẫu, con đã từng theo chồng con ra trận, đuổi Ngũ Tân nơi nước Sở, xua binh Bạch Khởi diệt nhà Trần, gánh vác giang san hưng phò xã tắc cũng lâu, nay cúi xin Vương phụ nhận lời, cho vợ chồng con đi rửa hờn cho Vương phụ.